Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (50)
Tôi không thể thực hiện lời nói của mình vì sáng thức dậy khá muộn, thằng cháu của tôi đã biến đi đâu mất tích mất tăm. Hôm nay là Chủ nhật nên anh rể tôi không phải đi dạy và đang ngồi đu đưa chân trên chiếc ghế đẩu, nhấm nháp ngụm trà. Phải nói thiệt là trà miền Nam không ngon bằng trà Bắc, cũng không thơm bằng nữa. Anh rể thấy tôi bước ra thì hỏi hơi thảng thốt:
– "Có một đêm sao nhìn cậu Út xuống sắc vậy? Hôm qua nhậu quá mệt hả cậu Út?"
– "Chắc vậy quá!" – Tôi đáp cho qua chuyện – "Giờ cũng còn thấy mệt"
Nói rồi tôi liếc nhìn vào chiếc gương lớn gắn trên cánh cửa tủ kê đối diện. Công nhận là nhìn tôi xuống sắc ghê, trông rất chi là hốc hác. Đôi má hóp thấy rõ. Hậu quả của việc tối qua thức khuya để tiến hành "thăm dò, khai thác tài nguyên" từ "mỏ tinh trùng Hồng Thịnh" đó mà. Thằng Thịnh tối qua không biết ăn nhằm giống gì mà tôi đem hết bí kíp "How to do a blow job" (cái này nhiễm phim hoạt hình "How to train a dragon"), thế mà nó vẫn rên hơ hơ thôi chứ chưa thấy phun trào gì hết cả, mỏi miệng muốn chết. Tới chừng khai thác được tài nguyên rồi thì cái má tôi lại phồng ra như khỉ độn thức ăn. Lúc đó tôi nhào lại thằng Thịnh giả như nhả cái mớ tinh trùng đó vô miệng nó. Thằng Thịnh lúc đó đang còn đuối nên chống cự không được mạnh. Mà nó lại không dám la to sợ cha mẹ thức giấc chui qua xem thì chết. Tôi mắc cười gì đâu mà vẫn ráng giữ cái mớ ấy trong họng một lúc lâu.
– "Gì tự nhiên nhìn kiếng rồi cười một mình vậy cậu Út?" – Anh rể tôi ngạc nhiên hỏi
– "À… ờ… em nhìn vô kiếng thấy giống Ba lúc sắp chết quá" – Tôi lấp liếm
– "Trời đất ơi, vậy cũng cười nữa" – Anh rể tôi cười theo – "Sau bếp có đồ ăn sáng đó cậu Út! Chắc đói bụng rồi ha?"
– "Dạ cũng hơi hơi" – Tôi đáp – "Ủa thằng Thịnh đâu không thấy anh Hai?"
– "Sáng tự nhiên đòi đưa mẹ nó đi ra chợ" – Anh rể tôi nói thản nhiên – "Chắc muốn coi mặt con cháu chị Sáu Thức"
– "Chị Sáu Thức nào?" – Tôi chột dạ hỏi
– "Chị Sáu Thức bạn hàng của chị Hai em" – Anh rể chậm rãi nói – "Chỉ coi thằng Thịnh thấy ưng bụng muốn làm mai cho con cháu lâu rồi"
Tôi tả lại cho anh rể tôi nghe cái người đàn bà mà ngày hôm qua hứa hẹn làm mai đứa cháu gái cho thằng Thịnh. Anh rể tôi cười khà khà, gật đầu lia lịa. Ủa sao kì vậy ta? Mới tối qua nó còn mặn nồng với tôi là thế sao sáng nay đã "thẳng băng" lại rồi. Thế tôi đem hết công lực hand job lẫn blow job ra chỉ để cho nó giải toả cơn thèm khát tình dục đột nhiên đến ngùn thôi thôi hay sao?
– "Cậu Út mới cười đó lại xìu đó" – Anh rể tôi lại nói – "Chắc rượu hành đó! Đi tắm rửa ăn sáng đi lát nó về coi có đi đâu chơi không!"
– "Dạ!" – Tôi ỉu xìu nói – "Dưới này người ta uống rượu ghê quá chừng à!"
– "Tại cậu Út không để ý" – Anh rể tôi cười khà khà – "Ở đây người ta uống phun rượu ra dữ lắm! Uống đàng hoàng sao uống lại"
– "Sao tự nhiên thích uống rượu mà lại phun ra?" – Tôi thắc mắc
– "Trời đất! Rượu chỉ là thứ làm cho người ta vui một lúc thôi chứ ai mà thích đâu cậu Út?"
Hoá ra triết lý rất là đơn giản. Có những thứ chỉ là mua vui cho mình thôi chứ không hẳn là mình thích như thế. Như tối qua thằng Thịnh vậy đó, nó chỉ muốn được ai đó tháo cái mớ tinh dịch đầy ngộp trong tinh hoàn, để đạt cái gọi là cực khoái. Chứ nào phải muốn được mỗi mình cậu Út cầm lấy con cu mập mạp của nó, đưa miệng ngậm lấy, đưa lưỡi liếm láp tùm lum tá lả. Hai đường thẳng không phải song song nên cũng có lúc gặp nhau tại một điểm. Tôi lờ đờ như cái bóng ra nhà tắm rửa mặt mày cho tươi tỉnh, ghé vô bếp múc tô cà ri ăn kèm bánh mì. Sao khô khốc và nhạt nhẽo quá chừng.
Bỗng có bóng đen che bớt ánh sáng từ ngoài sân toả vào nhà bếp. Trước mặt tôi là thằng Bình con chị Tám Lũ bên kia sông. Chẳng biết qua đây làm gì nữa. Hôm nay hắn ta mặc chiếc áo sơ mi trắng còn khá mới, quần jeans xanh nhạt coi cũng phong độ bảnh trai lắm. Nhưng mà tôi đang chán chán nên chả buồn ngắm nghía ngoại hình của hắn. Tôi khẽ gật đầu chào rồi cúi xuống ăn tiếp dù thấy thế là khá bất lịch sự. Thằng Bình ngồi xuống chiếc ghế đẩu hơi đối diện, cất giọng trầm trầm:
– "Sao ăn sáng trễ vậy cậu Út?"
– "Quen ăn giờ này rồi" – Tôi đáp cộc lốc
– "Trên thành phố ăn trễ quá ha" – Hắn hỏi không ra hỏi
– "Ừa, ngày nghỉ, ngủ trễ, ăn cũng trễ theo" – Tôi vẫn cộc lốc
– "Ăn xong có làm gì không Út?" – Thằng Bình hỏi (xoá từ "cậu" nữa rồi)
– "Chắc đi ngủ tiếp" – Tôi đáp giọng hơi chán nản
– "Ủa em Thịnh đâu?" – Hắn ta nhìn quanh quất
– "Đi coi mắt rồi" – Tôi không ngước mặt lên trả lời
– "Sướng ghê, em Thịnh được mai mối quá chừng chứ đâu có như tui" – Hắn nói mà tôi tưởng ra hắn đang nhìn tôi ý nhị
– "Nhìn Bình cũng ngon lành mà" – Tôi ngước lên đáp – "Đâu có thua kém thằng Thịnh"
– "Út nói chơi không!" – Hắn nhoẻn cười nhìn hiền lành lắm – "Không có làm gì thì đi hái bông điên điển với tui không Út?"
– "Ừa được đó" – Tôi cũng muốn đi đâu đó cho khuây khoả – "Chờ tui ăn xong cái rồi đi!"