Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (49)
Hai thằng nằm trằn trọc một lúc nhưng cũng không lâu lắm thì ngoài trời đổ mưa rào rào. Mưa trút lên mái ngói, chạy lăn tăn trên những gợn sóng đỏ xỉn màu rồi đổ xuống chiếc máng xối, chảy ồ ồ vào chiếc lu chị Hai tôi kê sẵn bên dưới để hứng nước mưa. Sau này người quê ít dùng nước mưa do sợ ô nhiễm không khí nhưng chị Hai tôi vẫn cứ giữ thói quen trữ nước mưa này. Chị nói nước mưa để ngâm khoai mì luộc ăn ngon hơn dữ lắm. Mưa đem theo cái lạnh làm lạnh thêm không khí vốn đã lành lạnh bằng những luồng gió thu đập những cánh cửa sổ vào tường hoặc vào nhau nghe rập rập.
Thằng Thịnh ngồi dậy, chun ra khỏi mùng, đi khép cái cửa sổ trong phòng lại để mưa khỏi tạt vào. Mùi hương táo đỏ DKNY lại thoang thoảng qua người tôi. Thật ra, tôi thích mùi nước hoa nhè nhẹ, bất kể là mùi for men hay women. Mà thường thì mùi for men hơi gắt và nồng, còn mùi for women thì đậm quá chừng! Ở nhà tôi cũng xài chai DKNY mùi táo này, nhưng là loại for men, màu xanh. Táo xanh khác táo đỏ, không biết thằng Thịnh có biết không? Trong đầu tôi chợt lợ ngợ ra một lý do giải thích cho việc xài nước hoa của thằng cháu.
Chắc là lúc nãy khi tôi say mê áp đầu lên "hàng" của nó, thằng cháu dễ thương của tôi cũng có cảm giác thích đây mà. Nhưng chắc nó lo chỗ đó của nó có mùi khó chịu vì cả ngày chưa tắm rồi còn nhậu nhẹt bê bối nữa nên đã đi tắm cho thơm tho để cậu Út "có lỡ" gác đầu lên lần nữa sẽ cảm thấy thích thú hơn rồi biết đâu sẽ đẩy câu chuyện đi xa hơn. "Thằng nhóc" của tôi hẳn cũng đồng tình với quan điểm ấy hay sao mà cũng bắt đầu rục rịch. Chưa chắc đâu mày ạ, để tao thăm dò thêm chút nữa xem sao.
Lúc này thằng cháu tôi đang nằm im bên cạnh. Tôi vờ trở mình rồi quay lưng lại với nó nhưng tai thì căng lên hết cỡ để lắng nghe những cử động nhỏ nhất đằng sau lưng. Chừng vài ba phút sau, thằng Thịnh trở tay, xoạc chân, lăn qua, trở lại… nói chung là không ngủ được. Có một thứ mà nãy giờ tôi không nghĩ đến nhiều, đó là hơi rượu đang phả ra trong phòng. Tôi cứ tưởng đó là của tôi. Hơn nữa lại có mùi nước hoa lạ chen vào nên cái mũi tôi đã bỏ sót. Cái mùi rượu ấy trộn với nước hoa lẽ ra sẽ khó chịu lắm chứ?
Tôi lại trở mình nằm thẳng, tiếng thở đều đều, thi thoảng lại cách quãng bằng những hơi thở dài khó khăn. Đúng cái kiểu thở của một người đang say ngủ. Thời gian dành cho thăm dò vẫn chưa kết thúc và nhìn chung cũng rất là ngắn so với một đêm dài chứ nói gì đến cả một quãng đời. Tôi cứ nằm đó để thấy thằng Thịnh bứt rứt khó ngủ. Và tôi hiểu thêm được vì sao mà mùi rượu trộn với mùi nước hoa lại chẳng gây khó chịu gì cho tôi. Đơn giản đó là cái mùi của đàn ông đang thèm khát dục vọng đang toả ra ngày một mạnh. Giống như con chim trống tới mùa sinh sản, sẽ thay lông trổ mã rực rỡ nhằm thu hút bạn tình, mỗi loài động vật cũng sẽ dùng một chỉ dấu nào đó mà thiên nhiên ban tặng riêng.
Tôi ngồi dậy, lơ ngơ như người ngủ say bước ra bên hông nhà tháo nước trong người ra. Nãy giờ bận thăm dò nên cũng mắc tiểu dữ lắm. Cái rồi chun vô mùng định "ngủ tiếp" thì thấy thằng Thịnh đang mắt mở thao láo nhìn tôi. Tôi thò mặt lại gần mặt nó rồi búng cái chóc vào mũi thằng cháu, cất giọng bỡn cợt:
– "Làm gì mở mắt nhìn tui coi bộ ngây thơ quá vậy chèn?"
– "Con ngây thơ thiệt chứ coi bộ gì Út" – Thằng Thịnh đáp và gợi lại cho tôi chuyện ở ngoài tiệm sáng nay
– "Thôi đi ông thần, ngây thơ gì mà đụng vô cái là bắn tinh ào ào vô tui" – Tôi nói xong rồi nhại lại thái độ của nó lần đó – "Kỳ quá ha, tự nhiên Út mình như vậy, chứ mình thì không có đâu à!"
– "Con chỉ có lần đó thôi mà Út nhắc hoài!!!" – Nó xấu hổ đáp
Tôi nghĩ rằng, đàn ông con trai trong tình huống này sẽ rất là thụ động. Vả lại còn có nhiều ngăn trở về mặt đạo đức lẫn truyền thống khiến cho sự thụ động ấy tăng thêm. Tệ hơn là chuyển thành chủ động tránh né. Tôi liền nhào tới lột quần thằng cháu ra, vừa lột tôi vừa nói: "vậy để Út thử lại xem cho hết nói nè!". Cái quần được lột ra, tương đối dễ dàng vì hôm nay thằng Thịnh mặc chiếc quần thun loại của mấy cầu thủ đá banh hay mặc. Trong bóng tối không rõ ràng ấy, tôi vẫn nhận ra trái chuối xiêm ngon lành của nó có dài hơn một chút, tuy rằng vẫn còn mềm, chắc là do đã trải qua nhiều lúc cương lên xìu xuống.
– "Con thấy… kỳ kỳ sao đó… Út" – Thằng Thịnh nói nhỏ nhưng cũng chẳng phản đối gì
Tôi cũng không trả lời ý kiến của nó. Vì tôi chưa nghĩ ra được câu trả lời phù hợp. Có khi câu trả lời không phù hợp sẽ khiến hoàn cảnh tôi vừa tạo ra tiêu ma ngay. Tôi ngồi lên đầu gối của thằng Thịnh, nhẹ nhàng dùng hai tay triển khai bí kíp hand job mà tôi học lỏm được từ những bàn tay massage điệu nghệ ở … Youtube! Cũng lâu rồi mới giở bí kíp ra nên có hơi lúng túng. Làm mãi một lúc sau con cu của thằng Thịnh mới chịu ngóc lên. Con cu dài hùng dũng cũng nó cầm vào thật sướng, nóng hổi như đang chạm vào chiếc ấm đun sôi để nguội được vài chục phút đồng hồ.
– "Cương rồi nè thấy chưa!" – Tôi hồ hởi nói
– "Thì làm một hồi ai cũng cương thôi mà!" – Thằng Thịnh nói đứt quãng – "Nhưng như vậy là hết cỡ rồi Út à"
– "Có thể!"
Tôi nhún vai, bỏ con cu của thằng cháu ra, mặc cho nó chỉa thẳng lên không trung và đôi lúc run lên bần bật. Tôi giả vờ định nằm xuống nhưng rồi quay sang nhìn ánh mắt thằng cháu. Tôi nhìn thấy có sự tiếc rẻ nhưng tôi biết chắc chắn bọn con trai chúng nó sẽ không mở miệng để kêu mình làm chuyện tiếp theo đâu. Cái chuyện tiếp theo thằng nào cũng muốn, nhưng để nó diễn ra, chắc tôi phải tiếp tục thể hiện sự chủ động của mình. Tôi nhìn thằng cháu bằng ánh mắt của một người vừa ra quyết định gì đó trọng đại và nói dứt khoát: "Không thể nào". Dứt lời, tôi đã tóm lấy cây hàng của thằng Thịnh, thật ra là không mạnh lắm. "Blow job activated!" – Có câu nói như thế vang lên trong đầu tôi.
Cái lưỡi giống như đưa ra sẵn từ lúc nào, quấn lấy ngay cái đầu khấc của thằng Thịnh và rồi liếm tròn đều quanh cái đầu khấc. Cái lưỡi nhám của tôi chà xát mạnh vào khu vực nhạy cảm nhất của người đàn ông rồi lại chuyển sang nhẹ nhàng len lỏi quanh đầu khấc. Tôi nghe được mùi hương thơm thơm của nước hoa DKNY táo đỏ đậm nhất nơi kẽ háng. Điều đó khiến tôi có gì đó vui mừng làm sao. Tôi nghĩ là khả năng bẻ cong thằng cháu là có cơ sở. Ít ra, thằng Thịnh có rút kinh nghiệm của lần trước. Lần này nó không để cậu Út phải hưởng cái mùi hôi hám dơ bẩn nơi vùng cấm địa, dẫu rằng bằng suy nghĩ còn ngờ nghệch của một thằng con trai mới lớn.