Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Giả Sử Con Và Cậu Út Yêu Nhau
  3. Chương 44
Prev
Next

Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (44)

Tôi đang ngồi trong một cái bệnh viện nhỏ trên đường Nguyễn Chí Thanh, ngắm nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Từ đó đến giờ, tôi đi chắc cũng hết các bệnh viện ở Sài Gòn rồi. Vì bệnh của mình thì ít, vì bệnh của người ta thì nhiều. Đi riết hết biết sợ cái mùi của bệnh viện luôn. Nhớ hồi ba tôi nằm hơn một tuần ở Chợ Rẫy, mấy anh em tôi chia nhau ra chăm sóc ban ngày còn buổi tối thì có chị Hai tôi canh giùm. Có bữa thằng Thịnh bị bệnh, chị Hai tôi phải về Vĩnh Hưng nên tôi phải ngủ đêm lại. Vậy mà cũng ngủ vô tư, sáng thức dậy còn đi vào cái nhà vệ sinh dơ dơ mà súc miệng rửa mặt nữa. Phần cơm cho người nhà nuôi bệnh được tôi ăn ngon lành khi chung quanh tôi toàn là bệnh nhân đủ các loại và nheo nhóc người nhà dòm bệ rạc lắm.

Cái bệnh viện này sạch hơn vì là bệnh viện tư nhân. Nhưng dù sao cũng là bệnh viện, cũng mùi bệnh viện, cũng bệnh nhân, cũng ngao ngán à. Tôi đến cái bệnh viện này lần thứ hai rồi. Lần nào cũng là nuôi bệnh, cùng một bệnh nhân, cùng một loại bệnh. Chắc chừng bốn năm trước thì phải, tôi cũng ngồi tại cái ghế này, trước mặt là cái phòng mổ. Tôi ngồi chờ từ lúc cái xe băng ca đưa người thân vào. Mấy người y tá bảo tôi cứ đi đâu đó, chừng 1 tiếng hãy quay lại. Tôi cũng cứ ngồi chờ, tính tôi là như vậy quen rồi. Lỡ tôi bỏ đi, có chuyện gì cần đến tôi thì biết làm sao. Đâu có phải đóng tiền trọn gói là không có gì cần lo nữa đâu chứ.

Lần này không phải đóng tiền mua súng phẫu thuật. Bác sĩ bảo có thể tận dụng từ súng cũ của người được mổ trước. Tiết kiệm được mấy chai đó. Nếu tôi lấy cây súng mà tôi cất kỹ trong tủ ở nhà thì còn tiết kiệm thêm chai nữa. Nhưng mà tôi cũng gàn dở, tôi nghĩ, lấy cây súng đó đi lần này thì là mất luôn không quay về với tôi nữa đâu. Trên cây súng ấy, vẫn còn vết máu của người tôi thương, mất đi tôi tiếc lắm. Nhưng mà hắn bỏ tôi để đi lấy vợ rồi, tôi giữ làm gì nữa, dần dần cũng phải quên hắn đi chứ. Huống chi là giờ tôi đang bắt đầu chuyển tình cảm qua cho thằng cháu đang phụ chị Hai tôi bán mấy cái đồ nhựa ngoài chợ dưới Vĩnh Hưng kìa.

Ngồi không cũng buồn, tôi lôi điện thoại ra gọi cho thằng Thịnh. Chuông reo ba bốn bận chưa thấy nó bắt máy. Chừng tôi sắp gác máy thì có cái giọng con gái vang lên làm tôi giật bắn mình tưởng đâu gọi lộn số. Tôi nhìn vào màn hình, chính là cái mặt cười cười khó ưa của thằng Thịnh, sao mà lẫn lộn được chứ. Tôi chú ý nghe tiếng trong điện thoại để xem đó là ai. Các bạn có biết ai không? Con kim chi Ngọc Diệp đó. Cái cây cọc này từ Sài Gòn lặn lội xuống tuốt Vĩnh Hưng để chơi với con trâu Thịnh luôn. Mà ai cho nó bắt máy của thằng Thịnh? Lại là cuộc gọi của tôi nữa chứ. Bực quá tôi cúp máy luôn không thèm trả lời trả vốn gì nữa.

Thằng Thịnh có gọi lại cho tôi ba bốn lần gì đó, tôi cũng không buồn trả lời. Bữa trước chị Hai tôi hỏi bộ nhớ con bả hay sao mà về liền liền nên tôi cũng ngại. Vả lại tôi đang nhận lời giúp đỡ cho thằng người yêu cũ, nuôi bệnh hắn mấy ngày. Hắn đang trong phòng mổ kia kìa. Thế nên tuần này tôi không tiện về Vĩnh Hưng chơi với cháu. Thế sao con kim chi Ngọc Diệp kia nó biết được tôi không về mà tranh thủ về dưới đó thế? Lại còn bắt máy của thằng cháu tôi nữa. Chúng nó thân thiết đến vậy rồi sao? Lại có báo tin nhắn. Không thèm đọc luôn.

Sao thấy buồn quá chừng! Tôi ngả dài người lên băng ghế. Đó là những lúc cái đầu tôi trở thành cái rạp chiếu phim. Nhiều thể loại phim lắm, chủ yếu là tình cảm lãng mạn và buồn, những phim về quá khứ, về hiện tại, có cả tương lai nữa. Tất tần tật được trí óc của tôi dựng thành những bức ảnh mờ ảo lờ lững trôi qua đầu tôi. Vậy mà lần này, tôi chẳng thấy được những thước phim tương lai. Thấy mờ mịt quá, tôi chẳng ước định được tương lai nữa rồi. Tôi nghĩ, cho dù thằng Thịnh có yêu mình đi chăng nữa, thì rồi nó cũng lựa chọn con được kết hôn với con gái mà thôi, không con Ngọc Diệp này thì cũng con Kim Chi khác. Giống y chang cái thằng thấp hơn thằng Thịnh 3 phân trong phòng mổ kia kìa. Hắn cũng chọn bỏ tôi lại với thế giới thứ ba, trở về thế giới thứ một thứ hai cho bình thường với xã hội, dù rằng giữa tôi và hắn đã có với nhau sáu năm dài gắn bó.

"Út gọi con có gì không Út?"

Thằng Thịnh chỉ nhắn vậy thôi không nhắn thêm gì nữa cả. Hơn cả tiếng trôi qua nó cũng không gửi cho tôi tin nhắn thứ hai. Lúc đó, cửa phòng mổ mở ra, cái xe băng ca màu trắng chở người mặc áo bệnh viện màu xanh ngọc. Đôi mắt vẫn đang nhắm vì thuốc mê chưa tan. Đôi mắt lồi một mí, khác với thằng cháu tôi hai mí rõ ràng. Gương mặt tuy cũng rám nắng như thằng Thịnh nhưng nhiều vết rỗ và vẫn đang lấm chấm mụn nhỏ mụn to. Cũng có đôi môi dày như thằng Thịnh nhưng hàm răng hơi hô hơi vểu thành ra ít khi khép kín miệng được như thằng Thịnh. Đang nằm mê man là thế mà vẫn hở miệng thở đều đều kia kìa.

Lại nhớ đến chuyện bốn năm về trước, cũng đón ra y chang thế này. Nằm thiêm chiếp chừng đến chiều là hắn sẽ tỉnh. Lúc hắn vừa tỉnh thì tôi cũng vừa đi mua cháo về. Lần này tôi sẽ mua hai hộp cháo để tôi cùng ăn luôn. Lần trước hắn ăn được có nửa hộp nên tôi xơi luôn phần thừa, rồi ăn hộp cơm của mình, vậy thấy ngán ngán không ngon. Lần này không có nhiều người nằm cùng phòng như bốn năm về trước. Hắn vẫn không tự ăn được, hoặc là vẫn muốn tôi đút cho ăn như lần trước, và cũng không lên tiếng đề nghị, để tôi tự động làm như vậy. Chăm sóc cho hắn vốn là việc ủa tôi, quen rồi, và thực hiện thuần thục, nhuần nhuyễn đến độ lúc ấy có bà nằm bên cạnh thắc mắc sao mà bạn bè lại chăm sóc tận tình đến vậy, quý lắm! Chắc cũng vì sự thắc mắc ấy mà lần này hắn giới thiệu với chung quanh, tôi và hắn là hai anh em. Chẳng giống nhau một chút nào, từ ngoại hình đến tính tình, thế mà vẫn cứ là anh em thôi.

Hắn ăn xong, uống nước, uống thuốc xong thì lại than mệt và nằm thiêm thiếp ngủ. Tôi ngồi bên cạnh đọc tin tức, chủ yếu là chờ hắn có tỉnh dậy kêu gì thì có tôi sẵn đó. Có lúc tôi ngước lên nhìn nét mặt hơi cau có của hắn, lúc nào cũng thế, lúc nào cũng hơi cau có, tôi lại cảm thấy thân thuộc và yêu thương. Thật ra, nếu không vì phải đi lấy vợ, tôi và hắn đã có thể tiếp tục kéo dài cuộc tình đang tồn tại được sáu năm. Tôi lại tìm chiếc nhẫn cưới trên tay của hắn. Tôi muốn xem cái nhẫn thay cho cái nhẫn mà chúng tôi mua tặng cho nhau nhân dịp kỉ niệm 5 năm ngày quen nhau, có gì khác biệt, đặc biệt hơn hay không. Chẳng có chiếc nhẫn nào trên bàn tay của hắn cả. Chắc phải đi mổ nên hắn tháo nhẫn ra chăng? Tôi nhớ hôm gặp lại nhau tại quán nước, hình như hắn cũng đâu có đeo nhẫn cưới. Ôi mà thôi kệ đi, đeo hay không đeo cũng có liên quan gì đến tôi nữa đâu chứ.

Tôi đặt bàn tay của hắn xuống giường thật nhẹ nhàng, kéo mền đắp ngang ngực rồi bỏ ra ngoài hành lang. Tôi biết tính mình, nếu tôi cứ ngồi trong đó, tình cảm ngày xưa sẽ lại ùa về. Như vậy thì bao vỏ bọc mà tôi dựng lên để giữ cho con tim bình thản sau cúc sốc tình cảm lớn nhất đời sẽ rách tả tơi và nỗi đau của mấy năm về trước sẽ tái hiện lại. Cái nỗi đau ấy đáng sợ lắm, đáng sợ đến mức tôi không thể tả thành lời được. Nỗi đau kéo dài dai dẳng và ảnh hưởng đến tâm hồn lẫn thể xác của tôi. Trong lúc ấy, đầu tôi bỗng vang lên tiếng khuyên bảo đừng đi lại con đường đã từng đi. Nhưng con đường tôi định đi cũng có hay ho gì hơn đâu chứ?

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 44"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz