Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Giả Sử Con Và Cậu Út Yêu Nhau
  3. Chương 43
Prev
Next

Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (43)

Sáng nay thứ Bảy, tôi đang ngồi trong ngân hàng để thanh toán lại mấy khoản nợ thẻ tín dụng mà tôi dùng tháng vừa rồi. Thẻ tín dụng cũng tiện mà có điều qua bên châu Âu thì mấy cái thẻ do Ngân hàng Việt Nam cấp lại không được chấp nhận. Nghĩ đến châu Âu tôi lại muốn sang thăm chị Ba tôi lần nữa. Lần này, ngoài việc thăm chị, tôi sẽ tranh thủ đi Ý, nhất là đến Venice và Vatican. Lần trước tôi chỉ mới đi Vienna, thủ đô của Áo mà thôi. Phần lớn thời gian của chuyến đi tôi ở nhà chị Ba tôi ở Berlin và có sang Frankfurt thăm một người bạn. Lần đi này có lẽ sẽ khó vì tôi cũng muốn dẫn thằng Thịnh đi cùng cho nó biết xứ người. Mà như thế thì chuyện xin visa sẽ rất khó khăn. Đó là chưa nói đến khoản chi phí vé máy bay, di chuyển tới lui cũng rất là đáng kể.

Bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên cái bản nhạc chuông mà mấy năm rồi tôi không nghe đến. Thế mà vẫn còn rất quen thuộc trong lòng tôi, gây lại cho tôi cái cảm giác thường trực mỗi khi nghe đến. Đó là cảm giác run bắn người, hồi hộp và vui mừng. Tiếng nhạc chuông của thằng người yêu cũ đã bỏ tôi mà đi lấy vợ. Màn hình điện thoại hiện ra gương mặt thân thương của những ngày tháng cũ. Tôi chỉ lưu hình của hai contact, một là thằng cháu, tôi nhớ. Còn contact của người yêu cũ thì tôi đã quên rằng mình cũng lưu hình ảnh vào và kèm theo đó là một tiếng nhạc chuông riêng. Và tôi lại trở thành tôi của ngày xưa, không cưỡng nổi mong muốn nghe giọng nói trầm và hơi cà lăm khi nói nhanh của hắn.

Bao nhiêu năm qua rồi mà cả hai vẫn giữ thói quen cố hữu. Tôi vẫn đến chỗ hẹn sớm và hắn ta vẫn đến trễ như mọi khi. Nhìn vào menu, tôi chợt muốn nhấm nháp một ít kem khoai môn và trà xanh trong khi chờ đợi. Khoai môn và trà xanh là hương vị tôi ưa thích còn hắn ta lại thích mùi dưa lưới với dâu tây. Bây giờ vừa bước vào mùa thu với chút gió nhè nhẹ lãng đãng quẩn quanh. Dưới bàn, chút kem cũng đang tan chảy vội vàng. Chung quanh có chút nhạc ồn ào ray rứt. Cái góc tôi ngồi tạo ra chút bóng tối phủ che gương mặt. Và thẳm trong lòng chợt có chút đau xót tuy nhỏ nhưng dâng từng cơn. Trong những phút giây chờ đợi ấy, chút kỉ niệm cũ lại ùa về như cơn lốc. Cứ từng chút một như từng mũi dao nhọn chích vào người đang ngồi lặng lẽ như pho tượng chìm đắm trong hư không.

Điều chờ đợi rồi cũng đến trong sự run rẩy nhẹ nhàng của tôi. Những cảm giác ban đầu vẫn còn tồn tại. Cũng như tình yêu dành cho hắn, có lẽ là như thế.

– "Ăn kem nhe? Mùi dâu và dưa lưới ha?" – Tôi hỏi hắn trước khi người phục vụ mang menu đến

– "Không! Cho anh kem dừa và sầu riêng" – Hắn lặng lẽ gấp quyển menu lại, trả cho người phục vụ rồi chìm đắm trong im lặng.

Hắn thay đổi nhiều đến vậy ư? Thay đổi những gì mà tôi đã in sâu vào tim vào óc. Hai thứ kem mà hắn thường không thích nhất lại đang hiện diện trong sự lựa chọn của hắn. Một sự thay đổi mà tôi không cách nào khống chế được. Có những điều đơn giản và xảy ra với biết bao người nhưng tôi chẳng gặp phải bao giờ nên tôi cứ nghĩ rằng không thể nào có. Trong một thời gian dài, tôi đã không nhận ra chân lý đó. Để giờ đây, chân lý đó là một vết dao trong muôn ngàn vết dao tàn nhẫn cứa buốt tinh thần.

– "Lúc này thế nào?" – Tôi phá tan sự im lặng thông thường.

– "Cũng bình thường như trước" – Hắn cười phớt – "Lương vẫn ba cọc ba đồng, vẫn đang thuê nhà để ở"

Dường như nét mặt hắn không hề thay đổi. Vẫn chút đen rám nắng, vẫn đôi mắt dài lơ đãng, vẫn hàng chân mày đen mọc thành hàng ngay ngắn, vẫn cái mũi hếch kiêu ngạo, vẫn đôi môi tràn đầy sự yêu thương. Tất cả đã là của tôi trong một thời gian và cũng đã không là của tôi trong một thời gian. Vậy rốt cuộc chỉ có tôi là thay đổi, trong chuyện này. Tôi không còn trao lên bờ môi đó những nụ hôn nóng bỏng, không còn ve vuốt đôi mắt khép hững hờ, không còn mơn man dọc theo sống mũi hênh hếch kiêu ngạo. Còn nhiều, nhiều nữa, đã là của tôi trong một thời gian và cũng đã không còn là của tôi trong một thời gian. Tôi khẽ liếc vào cánh tay của hắn để tìm chiếc nhẫn nơi ngón tay áp út.

– "Thế có con chưa?" – Tôi khó khăn thốt lên.

– "Chưa nữa, sự nghiệp chưa có mà?" – Hắn chẳng dài dòng – "Có con sợ không nuôi nổi"

Chợt tôi nhận ra sự biến đổi nhẹ nhàng trong đôi mắt hắn. Sự biến đổi đến thật nhanh và ra đi cũng thật nhanh. Thật nhanh. Những vẫn đủ để tôi hiểu và cảm thấy an ủi. Có một sự nuối tiếc đang tồn tại trong đôi mắt ấy. Tôi biết hoàn cảnh của hắn trong thời gian qua, một khoảng thời gian đau khổ của tôi. Mà giờ đây tôi nghĩ có lẽ là của hắn nhiều hơn. Một chút xót xa nhen nhóm trong lòng tôi. Bao nhiêu hờn giận chất chứa bấy lâu chợt tan biến. Tôi nhìn hắn thật đáng thương. Vóc dáng to lớn vững vàng kia bỗng trở nên lạc lõng. Khoảng thời gian qua tôi chìm đắm trong đau khổ rồi dần thoát ra thì hắn cũng lạc lõng trong những quy tắc của cuộc sống. Rõ ràng, vây quanh hắn là một không gian to lớn, xa lạ mà hắn phải cố gắng hoà vào. Một giọt nước mắt định lăn đi nhưng kịp kềm lại. Lâu rồi tôi mới thấy mình lại trở nên dễ xúc động.

– "Gọi anh có việc gì không?" – Tôi hỏi tiếp vì biết chắc nếu tôi không hỏi trước, hắn sẽ để không gian chung quanh chìm đắm mãi trong im lặng

– "Em nhờ anh chút việc được không?" – Hắn ngồi ngay ngắn lại và nói – "Em ngại quá nhưng thật tình em chỉ biết nghĩ đến mỗi mình anh mà thôi"

– "Đâu có gì đâu!" – Tôi thoáng xúc động rồi dịu dàng đáp với giọng nhỏ dần – "Chỉ cần anh làm được điều gì đó cho…"

– "Vì vậy mà em thấy ngại" – Hắn nói tiếp – "Em nhờ anh giúp nhưng anh đừng nghĩ đây là cơ hội để hai đứa mình trở lại như ngày xưa nhé?"

– "Ừ, đâu có nhất thiết phải quay trở lại như ngày xưa đâu…"

Tôi vẫn đáp dịu dàng với gương mặt tỉnh táo khá vô cảm nhưng trong lòng tôi đang dậy sóng một nỗi đau của ngày xưa. Tôi nhìn người con trai mà mình từng yêu nhất trên cuộc đời này nói ra điều cần nhờ vả bằng nét mặt khác hẳn tôi của ngày xưa. Thản nhiên, tươi tỉnh. Mà trong lòng tôi vẫn là tôi của những ngày cũ. Lo lắng, quan tâm và u uất làm sao? Bất chợt tôi cúi xuống nhìn hai ly kem, một ly vẫn còn hình dáng viên kem tròn, một ly đã hoàn toàn tan chảy, bị ai đó khuấy thành những vòng tròn vô tận.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 43"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz