Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (42)
Hai thằng trèo lên bờ, lúi húi mặc quần rồi chạy ào vô nhà tắm xối nước sơ lại rồi chui vào buồng thay quần áo cho tươm tất. Sao tôi cứ thấy dường như ánh mắt của anh chàng Bình không rời khỏi hai cậu cháu tôi từ lúc trèo lên bờ cho đến lúc mất dạng vào trong nhà. Lúc này thằng Thịnh ít còn ngại ngùng với tôi thấy rõ, tuy rằng nó vẫn quay mặt đưa lưng lại với tôi khi thay quần áo nhưng ít ra nó dám để nguyên cơ thể trần truồng trước mặt tôi và cất giọng hát véo von. Cuộc đời kì cục vậy đó, hồi xưa nó cứ giấu giếm thằng cậu mỗi khi thay quần dài và mặc quần short vô khiến cậu Út cứ thèm thuồng được nhìn cái quần lót thôi cũng đủ mãn nhãn. Thế mà bây giờ, thằng Thịnh trần truồng kế bên mà tôi lại chẳng có chút tạp niệm nào. Nó đang có điện thoại.
– "Dạ… Dạ… Con ra liền" – Thằng Thịnh nói trong phone xong thì quay sang tôi – "Út qua chơi với anh Bình trước nghen, con ra chợ phụ mẹ xuống hàng cái đã, chừng nửa tiếng là cùng"
– "Vậy Út đợi Thịnh về đi luôn" – Tôi nói trong khi lẽo đẽo theo sau nó
– "Thôi không cần đâu Út. Lát con từ chợ ghé qua gần hơn." – Thằng cháu tôi nói rồi ra mé sông réo – "Anh Bình ơi… Bơi xuồng qua đón Út em giùm em đi ra chợ một chút"
– "Ờ! Cậu Út chờ tui qua liền" – Anh chàng Bình bên kia sông cũng cất tiếng ồm ồm
Tôi nhìn bóng chiếc Wave RSX màu đen tem đỏ chạy vòng vèo trên con đường quê uốn lượn cho đến khi khuất hẳn thì bắt đầu nghe tiếng nước khua. Bình không mặc chiếc quần kaki ngả màu nữa mà thay bằng chiếc quần jean xanh xé rách lỗ chỗ với chiếc áo thun có cổ màu xám sọc ngang màu hồng sẫm. Mái chèo khua nhè nhẹ trong lòng sông để đưa con xuồng từ từ tấp vào bờ. Bình nhanh nhẹn bước lên đầu mũi định đón tôi xuống. Haiz, làm như tôi là phụ nữ không bằng. Tôi xuống xuồng cái một chứ không cần ai đón đỡ đâu. Nói vậy chứ cũng làm xuồng tròng trành một chút. Bình nhìn tôi rồi mỉm cười hiền từ ngồi xuống vị trí cầm mái chèo:
– "Út biết bơi xuồng không?" (Ủa tôi có nghe nhầm không, hắn lược bỏ chữ "cậu" rồi)
– "Chưa biết!" – Tôi đáp – "Hồi lâu có kêu thằng Thịnh dạy mà nó quên hoài!"
– "Vậy giờ tui chỉ Út bơi xuồng nghen?" – Bình từ tốn hỏi
– "Có 30 phút thằng Thịnh quay lại, kịp dạy không?" – Tôi lưỡng lự
– "Hì, được nhiêu hay nhiêu Út" – Hắn ta nói rồi chỉ cây dầm trước mặt tôi
Tôi cầm cây dầm lên nhìn với vẻ ái ngại. Hoá ra cây dầm cũng không phải nhẹ lắm đâu. Vậy mà người ta bơi xuồng sao nhẹ nhàng thư thái vậy nhỉ? Tôi thử thả cây dầm xuống nước khua khoắng và thích thú nhìn những sóng nước trắng xoá tung lên, vô ý nở một nụ cười làm đầu mũi bên kia, anh chàng Bình cũng nở một nụ cười thông cảm cho cái kẻ lần đầu mới cầm lấy cây dầm. Rồi tôi làm theo những động tác hắn ta dạy. Cũng khua bên này, chèo bên kia, chống bên nọ, tả xung hữu đột như đánh trận ngoài sa trường. Một lúc sau thì thằng Bình để tôi tự bơi một mình. Con xuồng quay mòng mòng như chong chóng.
– "Ủa sao tui cũng làm vậy mà xuồng nó quay vòng vòng không vậy Bình?" – Tôi hỏi
– "Tại Út bơi không đúng thế!" – Hắn ta tiếp tục phong thái từ tốn – "Út để cây dầm song song với cái xuồng, vầy nè… ngửa mặt dầm ra… tiếp nước… rồi kéo nhẹ về sau thôi"
Tôi kiên trì làm theo chỉ dẫn của thằng Bình. Bơi xuồng là điều tôi thích và muốn học từ lâu lắm. Vậy mà chiếc xuồng vẫn cứ quay mòng mòng, theo con nước trôi tuốt luốt đi đâu không rõ. Đến khi tôi ngước nhìn lên thì thấy phía bên trái của mình là biển nước mênh mông sóng lượn lờ. Lẫn trong biển nước đó là những hàng cây cao đơn độc. Có những cụm cây lá lưa thưa đang trổ đầy những bông hoa vàng chanh bé li ti. Tôi hơi bất ngờ, cất tiếng hỏi ngớ ngẩn:
– "Chết rồi, ra sông lớn rồi phải không Bình?"
– "Không phải!" – Thằng Bình cười nhẹ – "Cánh đồng của nhà em Thịnh đó Út! Cận bên là cánh đồng nhà tui, nhà cô Ba Thế… (ai mà nhớ nổi). Đang mùa nước nổi ngập hết trọi!"
– "Trời đất! Ngập hết vậy luôn đó" – Tôi trầm trồ – "Ui, mấy cây bông vàng đẹp quá chừng!"
– "Đó là bông điên điển" – Bình vừa nói vừa tấp xuồng vào trong một bụi hoa vàng cho tôi nhìn rõ – "Út hái một mớ đi, lát về má tui nấu mấy món mùa nước cho Út ăn thử"
– "Ngon không?" – Tôi hỏi xong thì thấy hơi vô duyên
– "Chắc không bằng đồ ăn Sài Gòn đâu"
Tôi nghe câu đó lại nghĩ ra một tình huống tương tự trong vở cải lương gì mà tôi quên tựa rồi. Chàng trai Sài Gòn được người con gái miền sông nước đưa đi vòng vòng trên sông. Anh ta cất tiếng khen ngợi miền quê giàu đẹp. Cô gái liền hỏi, "vậy con gái miền Tây có đẹp không?", rồi cũng giả thuyết một câu trả lời, "chắc là không bằng con gái thành phố đâu!". Trong lúc đó, thằng Bình đã đứng lên, tay níu cành, tay hái những bông hoa vàng chanh hình trái tim gấp đôi bỏ vào trong cái thau nhỏ có sẵn trong xuồng để múc nước phòng khi ngấm vô xuồng.
Đúng lúc đó thằng Thịnh gọi cho tôi. Thì ra nó đã xong việc ngoài chợ và đang ngồi trong nhà thằng Bình. Tôi không muốn nó ngồi chờ nên hối thằng Bình quay về. Mái chèo khua nhẹ nhàng mà sao con xuồng ngược dòng trôi băng băng. Bỏ lại sau lưng tôi những hàng cây cây trơ trọi, những cụm điên điển trổ hoa vàng chanh, bỏ lại cả biển nước mênh mông mà sóng vỗ lăn tăn yên bình đến lạ. Và trước mắt tôi, dần dần hiện ra khung cảnh quen thuộc, bờ bên trái là căn nhà của thằng Bình, bờ bên phải là căn nhà của chị Hai tôi. Nhưng thằng cháu thân thương của tôi không đứng chờ ở bờ bên phải mà đang chống nạnh bên trái, nhìn cậu Út của nó, nở nụ cười tươi tắn bình yên.
– "Coi Út bơi xuồng nè Thịnh" – Tôi vơ vào vài nhát dầm lấy lệ và hớn hở khoe – "Thấy giống dân miền sông nước không?"
– "Giống lắm Út!" – Thằng Thịnh đáp – "Nhưng mà dân miền sông nước không biết làm cho xuồng quay vòng vòng đâu, ho ho"