Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Giả Sử Con Và Cậu Út Yêu Nhau
  3. Chương 31
Prev
Next

Thủ Dầu Một, ngày … tháng … năm 2013 

Sân vận động ở Bình Dương có tên là Gò Đậu, nằm ở ngã tư đường 30/4 và Đại lộ Bình Dương, là "thánh địa" của đội Becamex Bình Dương (cái từ "thánh địa" này tôi hay nghe bình luận viên nói trên tivi). Thằng Thịnh đứng trước cửa sân vân động với nét mặt tếu lâm không thể tả. Đó rõ ràng là nét mặt của một đứa con nít được cha mẹ đột nhiên đáp ứng thứ mà nó ước ao. Nét mặt vừa sung sướng, vừa xấu hổ và cũng vừa kiêu hãnh. Hẳn đây là lần đầu tiên thằng Thịnh đến một sân vận động thực sự để xem một cuộc tranh tài thực sự giữa hai đội bóng ở V-League. Tôi cố ý chọn trận đấu giữa Becamex Bình Dương với Đồng Tâm Long An, đội bóng của quê nhà thằng Thịnh. Cậu Út nhiều trò lắm đấy nhé!

Thằng Thịnh nắm lấy tay tôi lôi đi theo những đường hướng không định trước. Nó dáo dác tìm kiếm, học lỏm từ những người chung quanh, nào là mua vé, nào là mua nước v.v… tại một nơi hoàn toàn mới lạ với nó. Tôi buồn cười ở chỗ những va chạm vô tình giữa những fan bóng đá với nhau đều được trả lời bằng những nụ cười phấn khích, dịu hiền thay cho những cuộc gây gổ, chửi bới thậm chí đâm chém nhau tại những vụ va quệt xe ngoài đường ngoài sá. Chắc lúc này họ có chung niềm đam mê bóng đá. Niềm đam mê ấy to hơn tất cả và xoá đi những tiểu tiết vụn vặn. To đến mức lây lan sang cả tôi. Và đến mức bàn tay của thằng Thịnh từ nãy đến giờ vẫn còn nắm chặt tay tôi vì vui sướng.

Hai đứa chen lấn luồn lách theo dòng người đông như mắc cửi một lúc thì cũng đến được chỗ ngồi. Mặc dù trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn rồi mà nắng vẫn còn vàng ngọt xiên xiên góc sân cỏ xanh mơn mởn. Tiếng cười nói, la hét, kèn trống nối đuôi nhau không dứt làm cho kẻ ngoại đạo với bóng đá như tôi cũng thấy rộn ràng. Thằng Thịnh thì khỏi phải nói, phải dùng từ "cuồng" luôn chứ "phấn khích" không đủ tả.

– "Đội bận đồ xanh là Becamex Bình Dương" – Thằng Thịnh giảng giải – "Còn đội bận áo trắng quần đen là đội nhà của con đó Út".

– "Trời ơi hay quá Tấn Tài ơi" – Thằng Thịnh hùa theo đám người chung quanh vung tay reo hò – "Số 24 đó Út! Tấn Tài đó! Đá hay lắm"

– "Đ.Má cái ông nội thủ môn bữa nay ăn cái giống gì vậy trời" – Bữa nay mới nghe cháu tôi "nhả ngọc phun châu" – "Cù rù như con gà mắc dây thun"

Tôi như thằng ngố làm theo những gì thằng Thịnh làm. Cũng reo hò, cũng la hét, cũng hùa theo chửi bới. Đúng là coi bóng đá trực tiếp ở sân vận động thích thú làm sao. Chỉ cần nghe những âm thanh rộn rã tại sân vận động thôi cũng đủ gây kích thích cho chúng ta rồi. Bởi trách sao người ta hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt đến vậy. Tôi nhìn nét mặt phấn khích cuồng nhiệt của thằng Thịnh xiên xiên trong ánh đèn cao áp ở bốn góc sân rọi vào càng thấy đẹp trai đến lạ. Đột nhiên thằng Thịnh nắm lấy tay tôi kéo tôi đứng lên, nhảy tưng tưng còn miệng thì la muốn khản tiếng:

– "Vô!!! … Vô rồi Út ơi!!! … Tấn Tài!!! … Hay quá Tấn Tài ơi!!! …"

Nhiêu đó chưa đủ cảm xúc của nó, thằng Thịnh trờ tới hôn cái chóc vào mặt tôi rồi tiếp tục hoà vào những lời hát không lời không điệu của dân bóng đá. Tôi ước chi cái thằng Tấn Tài nào đó ghi thêm bàn nữa. Tôi sẽ khéo léo giả bộ một cách vô ý để thằng Thịnh hôn lên môi tôi chứ không hôn lên má như thế đâu. Chung quanh tôi tiếng la hét reo hò vẫn đang cuồng nhiệt. Chiếc loa phóng thanh thì đang vang vang thông báo phút thứ ba mươi mấy gì đó, cầu thủ số 24 Phan Tấn Tài đã ghi bàn cho Đồng Tâm Long An, đại loại thế!

Bắt chước thằng Thịnh, tôi cũng đứng lên hò reo. Một tay do tôi điều khiển vung vẩy trong không trung. Còn bàn tay còn lại đan tay với thằng Thịnh và đang di chuyển theo sự điều khiển của nó. Cứ hò hét vậy cho đến khi một hồi còi dài vang lên báo hiệu kết thúc hiệp 1. Tôi cứ nhìn theo hai đội chui vào trong cái hầm dưới chân khán đài để nghỉ giải lao và quên mất bàn tay vẫn còn nằm trong lòng bàn tay thằng Thịnh. Người nhớ ra điều đó là thằng cháu tôi, nó hơi bối rối thả tay tôi ra sau khi đã kéo tôi ngồi xuống. Đón lấy chai nước từ tay tôi, thằng Thịnh ríu rít:

– "Coi đá banh ở sân banh đã quá hén Út?"

– "Quá đã" – Tôi thành thật – "Ủa Thịnh chưa coi bao giờ sao?"

– "Dạ coi rồi nhưng giải vô địch quốc gia như vầy thì chưa" – Thằng Thịnh nhìn tôi háy háy mắt – "Bữa nay còn được coi đội nhà đá nữa chứ, he he!"

– "Ủa sao mình không cá độ ta?" – Tôi sực nhớ ra

Như được gãi trúng chỗ ngứa, thằng cháu tôi làm một hơi cái gì mà "đồng nửa", rồi "kèo trên" với "kèo dưới" với tùm lum tà la những thuật ngữ bóng đá của nó. Rốt cuộc hai cậu cháu tôi thoả thuận là vô hiệp hai này mà đội nào ghi nhiều bàn hơn là bên bắt đội đó thắng. Cái này là đá hai lượt đi về mỗi cặp nên không có đá luân lưu. Dĩ nhiên là nó không nhường đội Long An cho tôi rồi mà tôi cũng chẳng giành giật gì cả. Tôi chỉ muốn mang niềm vui đến cho thằng Thịnh trong ngày hôm nay và cũng chỉ làm những chuyện gì mang lại niềm vui cho thằng cháu, dù cho phải giả bộ hoặc là thành thật.

Điều ước của tôi thành sự thật ở cuối hiệp 2, mặc dù không phải do thằng Tấn Tài mang lại. Đội nhà của thằng Thịnh lại ghi bàn khi mà trận đấu còn không tới 10 phút nữa là kết thúc. Nhưng ước mơ chỉ thành có một nửa, bàn thắng lần này không mang đến cho tôi cái hôn nào chứ nói gì đến hôn vào môi. Đôi môi của tôi tiu nghỉu như những tia sáng tự nhiên cuối cùng tắt ngấm để nhường hoàn toàn nhiệm vụ chiếu sáng cho bốn cụm đèn cao áp ở bốn góc sân. Nhưng cũng chỉ thoáng qua mà thôi, sự cuồng nhiệt của thằng Thịnh lại tiếp tục lôi cuốn tôi vào thực tại huyên náo.

– "Thua rồi Út ơi" – Thằng cháu tôi xoay qua giữ hai vai tôi lắc lắc mạnh – "Sắp hết giờ rồi Út ơi"

– "Chừng nào hết giờ thiệt hẵng hay" – Tôi chống chế

Rốt cuộc, đội Bình Dương gỡ lại một bàn từ chấm phạt đền ở những phút đá bù giờ. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi và thằng Thịnh hoà nhau. Gào thét chán chê, thằng Thịnh rạng ngời mãn nguyện, đưa tay khoác lấy vai tôi, men theo dòng người đông đúc, kéo tôi ra cửa. Không phải là tôi cố ý đâu nha, tại có ai đó ngã vào tôi nên tôi cũng ngã vào thằng Thịnh. Cậu Út già đời hơn cháu là thế mà trong phút giây ấy thấy mình sao bé nhỏ nương tựa vào thằng Thịnh cao lớn vững vàng. Mùi mồ hôi thấm đẫm chất đàn ông đầy mê hoặc toả ra đậm đặc từ nách áo của thằng Thịnh, theo những sợi tóc của tôi mà toả xuống mũi làm tôi không kềm được phải hít lấy một hơi thật sâu.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 31"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz