Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (30)
Tôi dự định sẽ để ngày sinh nhật của thằng Thịnh trôi qua trong lặng lẽ. Tôi cố ý làm như thế, giả như cậu Út không biết hoặc là quên mất sinh nhật của cháu. Tôi sẽ để ý xem thằng Thịnh có tỏ vẻ buồn bực gì hay không. Sinh nhật của nó vào ngày thứ Bảy, là ngày tôi nghỉ làm. Theo thói quen hàng ngày, tôi cũng dậy sớm, nhìn qua thằng cháu vẫn còn đang say ngủ với khoé miệng nhoẻn cười bình yên làm sao. Chắc trời cũng dành tặng cho nó một giấc mơ đẹp nhân ngày sinh nhật. Trong giấc mơ đẹp ấy, hẳn cũng có phần "bậy bạ", nhìn cái chỗ nhô lên ở khoảng giữa người nó thì biết.
Không khí lành lạnh buổi sáng theo chiếc máy lạnh phả xuống nhẹ nhè khiến tôi cảm thấy muốn nằm nướng thêm chút nữa. Tôi lại nằm xuống, đầu gối lên đùi của thằng cháu, tạo thành một góc vuông. Chân nó dĩ nhiên là không mềm mại như chiếc gối mà sao lại thấy êm ái lắm. Tôi nghiêng người áp má vào đùi thằng Thịnh. Sự xoay trở khiến thằng Thịnh cựa mình, co chân lại. Tuy nhiên, cháu tôi ngừng lại ngay, chắc nó đã biết sự hiện diện của gương mặt tôi trên đùi nó. Tôi cứ bình yên để nửa mặt mình trên "chiếc gối êm ái", mắt dõi theo những tin tức vớ vẩn trên Ipad. Thằng Thịnh chốc chốc lại cựa quậy nhưng phần đùi tôi gối lên thì vẫn được nó giữ yên.
Chắc chừng khoảng 1 tiếng hơn, tôi ngồi dậy vì mỏi cổ quá. Tội nghiệp thằng Thịnh chắc cũng mỏi chân lắm rồi. Tôi lại nhìn gương mặt êm đềm của thằng Thịnh một lúc nữa mới đứng lên đi tắm rồi ra quán cà phê ăn sáng với thằng bạn. Đến trưa tôi lại lôi thằng Kha bác sĩ nội khoa đi ăn trưa, không quên nhắn tin về cho thằng Thịnh kêu nó tự mua cơm ăn trưa với chiều luôn vì "Út có công chuyện đến tối mới xong". Chừng 15 phút sau thằng Thịnh nhắn lại: "Dạ! Tối con đi chơi với bạn nha Út". Cho bỏ cái tật cố ý bỏ rơi nó nhé! Nó bỏ cậu Út lăn lóc ở nhà một mình đi ăn sinh nhật với bạn rồi.
Nhưng mà như vậy càng hay. Phải làm sao khơi gợi cái sự ấm ức của thằng cháu lên thật nhiều thì món quà mà tôi dày công nghĩ ra mới có ý nghĩa của nó. Có nên dùng xe hơi không nhỉ? Nếu cần thì gọi anh Tư hoặc anh Năm, ông nào cũng có xe hơi riêng tài xế riêng cả. Nhắc đến cái thấy nhớ bé Hồng Ân quá chừng. Hôm qua nó mới gọi cho chú Út mời "chú Ut và anh Thịnh đi Đà Lạt với cháu". Cũng hơi làm biếng vì đi vào đợt lễ 30/4 đông đúc quá. Nhưng nghĩ ra viễn cảnh cùng thằng Thịnh sóng đôi dạo bước Hồ Xuân Hương thì cũng thích thích và muốn đi.
Thằng Thịnh về với hơi men chuếnh choáng. Tôi cố ý nhìn nét mặt nó xem có tỏ vẻ hờn giận gì tôi không. Không có gì cả? Chẳng lẽ nó cũng chẳng để ý đến việc cậu Út quên sinh nhật cháu hay sao? Chắc vậy quá, ở dưới quê có chú trọng đến sinh nhật đâu. Người ta chỉ nhớ ngày mất để làm đám giỗ mà thôi. Haiz, công cốc cả ngày định làm tiền đề để tặng món quà bất ngờ cho cháu. Tôi bất giác đưa tay chào lại thằng cháu khi nó đột nhiên khựng lại vẫy tay chào tôi trước khi bước chân lên cầu thang.
Chờ một chút khá lâu, tôi thấy không gian vẫn cứ im ắng. Chắc là cháu tôi đã ngấm rượu và chìm vào cõi mộng mất rồi. Đi ngủ thôi. Tôi mở cửa phòng ra, thằng cháu đang nằm dài người thẳng đơ như cây cơ, y nguyên bộ quần áo mới đi chơi về, tay khoanh trước ngực đối chọi với cái lạnh từ chiếc máy lạnh phả xuống. Tôi ngồi xuống bên cạnh, trải chiếc mền ra đắp cho nó rồi nằm xuống cạnh đó. Đang mở Facebook ra xem thì chợt nghe giọng thằng Thịnh ồ ồ nhựa nhựa:
– "Ủa mấy nay Út có vô Facebook được không?"
– "Hôm qua thì có vô! Út chán Facebook rồi, ít vô lắm"
– "Vậy mà con tưởng Út bị chặn Facebook" – Thằng Thịnh nói – "Vậy rồi Út có gì nói với con không?"
– "Có nè, ngày mai đi Bình Dương chơi không Thịnh?" – Tôi mau mắn đáp
– "Dạ đi!" – Thằng Thịnh trả lời gãy gọn – "Còn gì nữa không Út?"
– "Để từ từ Út suy nghĩ coi" – Tôi vờ vịt – "Sao bữa nay say sưa lắm hay sao mà có hứng nghe Út nói quá vậy?"
– "Lẹ đi Út, sắp hết giờ rồi" – Thằng cháu tôi ngó vào điện thoại, nói khá sốt ruột
– "Hết giờ gì?" – Tôi ngờ ngợ thằng Thịnh muốn nói về sinh nhật của nó nhưng không dám chắc lắm
– "Dạ… thì… sắp tới lúc… con ngủ rồi" – Thằng cháu thoáng bối rối nhưng cũng đáp nhanh
– "Ờ vậy thôi ngủ đi mai đi Bình Dương chơi" – Tôi "sút quả bóng" đi thật xa – "Ngày mai đi chơi nói cho đã luôn nghen"
– "Ò vậy Út ngủ ngon!" – Thằng cháu nói có vẻ hờn giận rồi quay lưng lại với tôi
Hihi, tôi vui quá chừng. Hoá ra anh chàng rất muốn tôi có một động thái gì đó, ít nhất là một câu nói "happy birthday". Thịnh khù khờ đáng thương của Út ơi, dĩ nhiên là Út quá trời nhớ ngày sinh nhật của Thịnh chứ. Nhưng mà chỉ nói một câu "Happy birthday" thôi thì chưa đủ và cũng chưa phải là lúc. Chắc chắn Út sẽ nói cho Thịnh nghe câu đó. Không ngờ tôi lại có lúc ngồi trước gương, tưởng tượng ra tình huống sắp đến và nói đi nói lại một cách biểu cảm nhất câu nói hết sức giản đơn: "Sinh nhật vui vẻ nha Thịnh".
Trong niềm vui ấy, tôi tiếp tục hoàn tất nốt vai diễn của mình. Tôi cũng xoay lưng lại với thằng Thịnh, bật You Tube lên coi Quang Minh và Hồng Đào diễu rồi khe khẽ cười một mình, đủ để cho cái thằng cháu bên cạnh nghe mà bức bối, nhức nhối, tức tối, bực bội… nói chung là tùm lum hết. Đến mức uống bia rượu đến chuếnh choáng là thế mà vẫn không tài nào ngủ được và cứ xoay trở tới lui, cố ý tìm cách đánh động, đụng vào người cậu Út. Không có dễ đâu nhé, Út đã nằm cách Thịnh đến hai cái gối ôm lận. Mà thằng cháu tôi đang giả ngủ nên không thể nào nhích lại gần tôi được, chỉ còn mỗi cách xoay qua phía tôi mà thôi. Nhưng điều đó lúc này thì cháu tôi lại không chịu làm mới vui chứ!
Bỗng trên mái nhà, vài giọt nước mưa rơi xuống nghe lạo rạo. Chắc là chuẩn bị sắp hết mùa khô rồi đó. Cơn mưa lâm râm làm tôi nhớ đến tiết trời Đà Lạt lạnh se se với mưa bụi giăng giăng trời. Hai bóng người sánh vai nhau đùa nghịch, cùng thả vào trời những luồng hơi thở ấm áp, tạo thành khói lẫn vào mù sương rồi cùng cất tiếng cười vang khanh khách. Thằng cháu tôi đã thôi hờn giận và chìm sâu vào giấc ngủ tự lúc nào và toả ra chung quanh hơi thở nồng nàn bia rượu.