Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (29)
Hôm nay tôi vào Facebook, vô tình đọc mấy cái outcoming events thì thấy ngày mốt là sinh nhật của thằng Thịnh. Thật tình thì trước giờ tôi không biết sinh nhật của nó ngày nào, mà cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc này. Cũng tệ nhỉ! Nhưng đó lại là tính khí của tôi từ trước giờ, cái thằng mà tôi yêu nhất từ trước đến giờ, tôi cũng có để ý hỏi han đến sinh nhật của hắn đâu. Tôi chỉ biết ngày sinh của hắn trong một lần vô tình đi khách sạn chung, nhìn vào chứng minh của hắn mới biết. Thành ra, đối với thằng cháu này, tôi cũng chưa dành cho nó ngoại lệ gì cả.
Nhưng một khi đã biết thì tôi ít khi nào quên được. Nói ít khi cho giảm bớt chứ nói nào ngay, chưa có một người nào mà tôi có tình cảm và biết được sinh nhật mà tôi lại quên cái ngày sinh nhật ấy cả. Có điều là, tuỳ vào tình trạng mà tôi gửi quà tặng của mình tương ứng. Có khi chỉ là một cái tin nhắn từ một cái sim rác mà tôi mua ngày hôm ấy và chỉ được dùng cho mục đích duy nhất ấy. Có khi là một cái thiệp theo đường bưu điện tìm đến người tôi mến thương nhưng không để thông tin người gửi. Có khi là những món quà thành thông lệ mà sinh nhật nào tôi cũng tặng cho người đó như một dấu hiệu riêng của tôi, và dĩ nhiên là chẳng có kèm thêm gì khác như là lúc còn đang "mặn nồng".
Tôi không nghĩ ngợi linh tinh nữa mà tập trung nghĩ về sinh nhật của thằng Thịnh, tổ chức như thế nào và quà cáp ra làm sao. Nếu tính tuổi dương lịch thì thằng Thịnh tròn 18 rồi và bước sang tuổi 19. Úi chà, vậy là mấy bữa trước, tôi đã "quan hệ với người chưa thành niên". Thằng Thịnh khi đó không biết nên xem như là không đồng thuận với tôi. Chết rồi, vậy là hiếp dâm đó nha! Tôi lấy tay cốc mạnh vào đầu mình rồi buông vài tiếng rõ to:
– "Suốt ngày nghĩ bậy!"
– "Ha ha" – Thằng Thịnh tự nhiên ở sau lưng cười vang – "Út trung thực quá chừng ta ơi!"
– "Gì mà trung thực hả nhóc con?" – Tôi quay lại nhìn thằng Thịnh hỏi
– "Thì không phải Út suốt ngày nghĩ bậy hay sao! Ha ha" – Thằng Thịnh đang ở trần, cầm cái quần và cái khăn chắc là chuẩn bị đi tắm – "Hôm nay là phút hiếm hoi Út của tui thành thật với bản thân"
Tôi phi cây bút vô người nó, chả biết sao lại trúng ngay núm vú bên trái của nó. Thằng Thịnh đưa tay đỡ gạt bài bản vậy mà vẫn không ngăn được đầu bút xông thẳng vào người. Tiếc gì đâu, nếu là cái đầu bút lông thì hẳn đã đổi màu cái núm bự bự của nó rồi. Tôi buồn cười quá ôm bụng cười lăn cười bò. Thằng Thịnh mắc cỡ thấy rõ nhưng vẫn cố chống chế:
– "Còn không phải là Út bậy bạ hay sao! Không trúng chỗ này thì Út cũng ngắm chỗ kia à"
– "Chỗ kia là chỗ nào?" – Tôi nhìn thằng Thịnh bằng nửa mặt
– "Hứ! Còn chỗ nào nữa!" – Thằng cháu tôi nói rồi bỏ đi thẳng vô nhà tắm.
Lần này tôi bị nói oan nha, chỉ vô tình phóng trúng chỗ đó chứ tôi có ý phóng vô vú nó đâu. Vô cu nó thì lại càng không có ý định. Nhưng mà nghe thằng Thịnh nghĩ như vậy, tôi thấy có chút gì đó vui vui. Kiểu như thằng Thịnh xem những hành vi cử chỉ của tôi liên quan đến các vùng nhạy cảm như là trò đùa, là bình thường chứ không tỏ vẻ đề phòng hay là tránh né gì cả. Thôi thôi, lo tập trung chuyên môn nào.
– "Con đi đá banh nha Út" – Thằng Thịnh đã tắm xong và thay đồ đi đá banh với bạn
– "Ừ" – Tôi đáp rồi liếc nhìn đồng hồ treo tường – "Sao bữa nay đi đá trễ vậy?"
– "Tại đổi sân đó Út" – Thằng Thịnh trả lời – "Sân cũ hết hạn mướn tiếp không được nữa"
Nói xong, thằng Thịnh dắt xe ra ngoài đường, khoá cửa rào lại rồi rồ ga đi mất. Tôi vẫn tiếp tục ngồi bên chiếc Ipad nhìn vào timeline của thằng cháu và vẫn chưa nghĩ ra món quà gì cả. Thôi để ngày mai lảo rảo ra đường xem có thứ gì hay ho thì mua cho nó vậy. Ngồi đây nghĩ hoài cũng chẳng ra cái gì đâu. Tôi gấp Ipad lại và bật tivi lên xem. Còn gần mười phút nữa là chiếu phim Proposal. Tôi thích phim này lắm.
Truyện phim kể về chuyện tình yêu của một đôi đũa lệch, nàng là sếp của chàng và cũng lớn tuổi hơn. Vì cần có visa ở lại Mỹ tiếp tục sự nghiệp, sếp bắt chàng trợ lý của mình phải kết hôn giả. Để đối phó với người của Sở Di trú, hai người cùng nhau trở về quê chàng trai nhân dịp sinh nhật bà nội của anh ta. Và trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tình giả đã trở thành thật. Tôi thích nhất đoạn Ryan Renolds (nam chính) trần truồng rồi té ngã lên người cô nàng Sandra Bullock cũng trần truồng. Anh ta có thể hình và gương mặt rất hấp dẫn. Thằng Thịnh cũng có nét hiền hiền của Ryan. Tôi cũng thích đoạn nàng Sandra rờ trúng của quý của Ryan, la toáng lên "Cái gì thế này" thì anh ta trả lời "It's morning", buổi sáng là cương lên. Thằng Thịnh và tôi đều giống như vậy, hihi!
Thằng Thịnh về lúc phim gần kết thúc. Nó thưa gởi tùm lum mà cậu Út vẫn chẳng đoái hoài, chỉ à ừ lấy lệ trong khi hai mắt vẫn dán chặt vào màn hình tivi. Nó hẳn là thắc mắc lắm nên ngồi xuống bên cạnh, mắt cùng hướng với tôi. Được một lúc thì nó hỏi:
– "Phim gì hay lắm hả Út?"
– "Hay lắm! Proposal, nghĩa là lời cầu hôn" – Tôi đáp – "Nhưng tivi không chiếu bản HD và lại cắt bớt khúc hấp dẫn rồi"
– "Khúc gì hấp dẫn Út?" – Thằng Thịnh hỏi
– "Để Út load về chút cho xem" – Tôi hào hứng nói – "Út thích phim này lắm á!"
Tôi xem xong phim thì bỏ đi tắm. Dưới nhà, thằng Thịnh đang chuyển kênh xem gì đó tôi không rõ nhưng chắc là bóng đá rồi. Bóng đá là một trong những niềm đam mê lớn nhất của thằng Thịnh. Vậy một món quà có liên quan đến niềm đam mê ấy hẳn sẽ khiến nó ghi nhớ nhiều nhất. Và nó cũng sẽ thấy được Út của nó cũng có gì đó gắn bó với nó. Tụi đàn ông thường dễ gắn bó với nhau qua điếu thuốc, trái banh hoặc là ly rượu lắm. Nhưng món quà gì liên quan đến bóng đá đây? Không lẽ mua cho nó đôi giày đá banh, bộ quần áo thể thao. Nói chung cũng tạm được nhưng thật tình tôi không có nhiều hứng khởi lắm với ý tưởng như thế.