Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012
Ăn chiều, nghỉ ngơi một chút cho tiêu bớt là hai cậu cháu sẽ đi tập gym hoặc là tôi đi học Anh Văn còn thằng Thịnh tự do đi chơi với bạn. Do mới nhập học được có một học kỳ nên thằng Thịnh cũng không có nhiều bạn bè lắm. Thành ra, nếu không có độ đá banh thì nó ở nhà học bài hoặc là chơi game. Tôi nói thằng Thịnh chơi bời hết học kỳ một thôi, qua Tết sẽ phải kiếm lớp học Anh Văn với vi tính.
– "Hình như cá kho hơi mặn hả Thịnh?" – Tôi mở lại cuộc đối thoại
– "Dạ cũng bình thường Út" – Nó trả lời – "Mấy đứa trong lớp con ăn còn mặn hơn nhiều"
– "Tối qua Út say quá chừng nên khẩu vị cũng bị ảnh hưởng" – Tôi khéo léo gợi lại chuyện tối qua – "Hôm qua say thật chứ"
– "Dạ, Út đi vô quên khoá cửa rào luôn" – Nó tiếp lời
– "Út còn không nhớ mình cởi quần áo như thế nào nữa nói chi khoá cửa" – Tôi cố ý nói để dò xét xem thằng cháu tôi phản ứng thế nào
– "Dạ, hì" – Nó đáp nhát gừng
– "Hồi con chưa lên ở Út có thói quen ngủ nuy (nude), nghĩa là ở trần ở truồng ngủ đó" – Tôi lại tiếp tục cái chủ đề này – "Thành ra lúc say quá quên mất tiêu, thói quen cũ bộc phát"
– "Út giống tụi Mỹ" – Thằng Thịnh nói – "Coi phim Mỹ tụi nó cũng hay ngủ nuy"
"Vậy mai mốt Út ngủ nuy tiếp!". Câu này tôi muốn nói ghê mà sao ngại mở miệng quá chừng. Tôi muốn nói câu đó xong rồi sẽ nói tiếp câu rủ rê thằng Thịnh, đại loại như "Bữa nào con thử ngủ nuy giống Út luôn nghen?". Câu đầu đã khó, câu tiếp sau càng khó nói hơn. Mà thằng Thịnh cũng tỏ ra bình thường, dửng dưng nên tôi cũng không biết tiếp tục chủ đề này như thế nào nữa. Tôi luyến tiếc ngừng câu chuyện khi tô cơm đã được hoàn tất. Thằng Thịnh cũng mới ăn xong trước tôi một chút. Nó chờ tôi ăn xong thì lấy luôn tô của tôi mang xuống bếp rửa luôn.
Tôi nằm lăn ra nền nhà, cứ cầm cái Ipad đọc linh tinh lang tang các tin tức trên mạng. Thằng Thịnh thì đang ngồi theo dõi cái niềm say mê muôn đời của nó: bóng đá. Bữa nay hình như là Asernal đá với Chelsea gì đó, tôi chẳng quan tâm lắm. Bóng đá thì thằng Trường bạn thân của tôi cũng đam mê y như thằng Thịnh cháu tôi. Chắc để dịp nào đó dắt cháu tôi ra gặp thằng Trường, chắc là hợp nhau lắm đây.
– "Ha ha coi nè Thịnh" – Tôi cười hớn hở như vừa bắt được vàng – "Báo đăng nè, các lợi ích của ngủ khoả thân"
Thiệt tình là có một bài báo trên VNExpress như thế. Tôi ngủ khoả thân đơn giản là tôi thích thôi chứ cũng không để ý nó có lợi có hại gì cả. Thế mà hôm nay có hẳn một "công trình khoa học" đăng trên báo chí về lợi ích của việc cởi trần cởi truồng ra ngủ nè. Đúng là trời cũng thương tôi, đang muốn nói một điều thầm kín với thằng Thịnh thì tạo điều kiện ngay. Tôi say mê đọc cho thằng Thịnh nghe bài báo đó.
– "Con thấy chưa? Út ngủ nuy là tốt đó nha!"
– "Dạ, hì" – Nó quay sang cười đáp rồi lại dõi mắt theo cái trái banh trên tivi
– "Mai mốt Út ngủ khoả thân tiếp, hè hè" – Tôi nói nửa đùa nửa thật, mắt hơi liếc nhìn thằng cháu xem phản ứng nó thế nào
Thằng Thịnh chỉ cười cười thôi chứ không tỏ rõ thái độ. Mà tôi cũng không nhìn rõ thái độ của nó được vì nó đâu có quay mặt lại nhìn tôi như lúc nãy mà vẫn đang trung thành với chiếc ti vi và trái bóng vô tri. Tính rủ nó ngủ nuy chung mà tự nhiên tôi thấy mất hứng quá chừng thành ra im luôn không bàn tiếp cái chủ đề ngủ nuy này nữa. Thật tình, phần lớn cơ thể của thằng Thịnh tôi đã thấy qua. Cơ thể thằng con trai mới lớn sao mà hấp dẫn thế không biết. Chỉ còn cái phần sót lại được cái quần bơi kiểu boxer che chắn là tôi chưa được nhìn thấy, cả đằng trước lẫn đằng sau. Khốn thay, cái phần thiếu sót ấy lại chính là cái phần mà tôi ước ao được nhìn thấy nhất. Đến nỗi có những đêm tôi nằm mơ thấy mình năn nỉ thằng Thịnh "cởi ra cho Út coi chút xíu nghen con".
Thằng Thịnh trong mơ dễ thương lắm. Nó không để cậu Út nó năn nỉ quá một lần. Nó cầm bàn tay tôi đặt lên dây buộc quần bơi ra hiệu cho tôi gỡ dây thắt ra. Trời ơi, con cu của nó chưa cứng mà đã dài mấp mé lưng quần rồi. Thằng Thịnh để cu nằm xéo xéo qua bên trái, giống y như tôi cũng hay xếp cu nằm thẳng lên rồi từ từ nghiêng qua trái vậy. Tôi vội vàng ra tay tháo nút thắt nhưng vẫn hết sức gọn lẹ đúng với phong cách cán bộ Đoàn một thời với đầy đủ kỹ năng sinh hoạt dã ngoại. Kỳ diệu thay, vừa kéo quần bơi xuống là con cu của thằng Thịnh đã cứng ngắc chỉa thẳng vô trong mặt tôi như ý bảo: "Đứng im, giơ tay lên, hả miệng ra, bú cho tui coi!".
Tôi không cho con cu của thằng Thịnh kịp nói mấy câu đó, đã bay vô ngậm ngấu nghiến như đứa trẻ khát sữa bú tay nãy giờ mới tìm được bầu vú mẹ. Tôi mút chùn chụt mà chẳng để ý đến nước dãi chảy ra đầm đìa. Vậy càng tốt, làm chất bôi trơn để tôi bú con cu của thằng cháu thêm trơn tru. Thằng Thịnh rồi cũng hết e dè. Nó chẳng coi tôi là cậu Út gì ráo nữa, lấy hai bàn tay to của nó chụp hai bên đầu tôi rồi cứ thể mà kéo ra đẩy vô, cái đít của nó nắc mạnh mẽ. Con cu của nó giờ bự kinh khủng, choán ngợp miệng tôi. Đã thế nó cứ nắc đít liên tục, hai tay bấu đầu tôi mà ấn mạnh. Nước dãi trong miệng càng làm tôi muốn ngợp thêm. Tôi vừa khổ vừa sướng khi thằng cháu gia tăng tốc độ nắc đít, đẩy tay, kèm theo là tiếng rên dâm đãng của nó "hơ… hơ… Út bú sướng quá hơ.. hơ…". Tôi nhẩm tính thằng này chắc sắp ra rồi nên tính rút miệng ra mà ai ngờ nó càng giữ chặt. Rồi nó la một tiếng "A…" dài sung sướng cùng lúc bắn ngập ngụa tinh khí vào sâu trong cuống họng của tôi.
Tôi khéo léo dựng chân lên che con cu bị não kích thích ngỗng lên thẳng đứng rồi cho tay vô quần rờ thử vào lỗ tiểu. Có chút nước nhờn rỉ ra. Chỉ mới tưởng tượng ra mà đã kích thích đến vậy rồi đấy. Cả trên miệng hình như cũng có chút nước dãi thì phải. Nếu mà được "ắc-sần" với thằng Thịnh thật thì không biết tôi phải tốn bao nhiêu tinh dịch với nước bọt cho nó nữa đây? Còn thằng Thịnh thanh niên mới lớn, sức khoẻ trai tráng dồi dào, tinh dịch chứa đầy bọng thế kia thì xuất ra cuồng nhiệt thì chắc tôi nhả không kịp mà nuốt sạch bách thật chứ.
Bất giác tôi nhìn sang thằng cháu ngoài đời đang say mê theo trái bóng, nuốt nước bọt cái ực, tay khẽ xoa xoa hạ bộ cho "thằng em" dịu bớt rồi cất tiếng thở dài.