Sài gòn, ngày … tháng … năm 2012
Từ ngày có thằng Thịnh lên ở, sau mỗi chiều tan sở, tôi thường về nhà hơn. Nhà tôi cũng có thuê giúp việc nhưng chị ấy chỉ đến làm việc vào giấc gần trưa đến xế chiều là về. Sống có một mình nên tôi không có nấu nướng chi cả, chiều chiều là tự mò đi ăn cơm tiệm hoặc là rủ rê bạn bè la cà hàng quán nào đó. Nhưng có thằng Thịnh, tôi lại thích nấu cơm cho hai cậu cháu cùng ăn. Cơm gia đình. Thứ mà lâu rồi đối với tôi đã trở thành xa xí phẩm.
– "Có gì cho con làm phụ không Út?" – Thằng Thịnh thò đầu vào hỏi khi thấy tôi đang lúi húi trong bếp
– "Con lặt rau giùm Út nghen" – Tôi nói rồi trỏ tay về phía bó rau muống xanh mướt tôi mới mua.
Trên đường đi làm về, có cái chợ chiều. Gọi vậy là vì đến chiều chợ này mới họp nên thức ăn tươi nguyên. Nếu đi chợ này vào buổi sáng thì không tìm được nhiều đồ ăn tươi sống bằng. Còn gần nhà tôi thì lại có cái chợ nhỏ hơn một chút nhưng đồ ăn thức uống thì đa dạng và cũng tươi roi rói chẳng kém bất cứ cái chợ hay siêu thị nào khác.
– "Hôm nay Út nấu canh chua hả Út?" – Thằng Thịnh vừa lặt rau vừa hỏi
– "Ừa. Canh chua rau muống nấu với tép bạc" – Tôi trả lời
– "Ở trên này mà Út cũng gọi tép bạc hả?" – Thằng Thịnh hỏi – "Mấy đứa bạn con tụi nó kêu là tôm không hà"
– "Ha ha, trên này Út cũng gọi là tôm" – Tôi nói – "Nhưng trong nhà mình thì Út nói tép bạc như dưới quê con vậy đó"
Ở quê thằng Thịnh có mùa tép bạc. Đó là mùa phù sa đổ về hạ nguồn sông Mê Kông. Màu phù sa ở sông Hồng có màu đỏ còn màu phù sa ở sông Tiền thì lại màu xám bạc như màu cát, hoà lẫn trong nước gọi là màu nước bạc. Đến mùa này, có những con tép lớn cỡ bằng ngón tay hoặc hơn bơi tung tăng thành đàn, nhiều lắm. Chỉ cần lấy cái rổ hớt bừa xuống là có khi được cả chục con tép bạc búng tanh tách bên trong. Tép bạc có lẽ là một loại tôm sông, tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết là anh chị Hai tôi thường gọi là tép bạc.
Thường tôi nấu cơm cho khoảng ba người ăn. Buổi tối hai cậu cháu ăn hai phần, phần còn lại cho vào tủ lạnh, đến hôm sau thằng Thịnh lấy ra bỏ vào lò vi ba hâm lại rồi ăn nốt. Thành ra, thằng Thịnh chỉ phải ăn tiệm một bữa trong ngày. Chắc nhờ vậy mà nó ăn uống đủ chất nên mập mạp ra chăng?
Thứ ba và thứ năm hàng tuần, hai cậu cháu lại đi tập gym gần nhà. Thứ Bảy và chủ Nhật tôi không đi làm thì lại đưa nó cùng đi bơi. Ngày thứ sáu tôi thường đi chơi với bạn bè vì là cuối tuần, còn ngày thứ hai và thứ tư tôi bận học Anh Văn nên thằng Thịnh muốn tập tành hay vận động gì thì tuỳ ý. Theo tôi biết thì nó thường đi đá banh với các bạn học trong trường đại học vào những ngày ấy.
Thằng Thịnh đặc biệt mê đá banh, nó là fan hâm mộ của Manchester United. Nhờ nó mà tôi biết MU có thằng cầu thủ tên Chicharito. Chả biết thằng này mặt mũi thế nào, có đẹp trai như thằng Thịnh hay không, chỉ biết là thằng Thịnh đặt tên nick Yahoo của nó là Chicharito. Chắc là do ở nhờ nhà tôi nên nó không tiện dán hình thằng Chicharito trên tường như mấy em teen mà tôi biết. Thật ra tôi có lên Google search hình thằng Chicharito một lần rồi, nhưng không có ấn tượng gì (chắc không phải style mà tôi thích nên tôi ít quan tâm).
Nấu cơm xong thì hai cậu cháu đi tắm. Như luật bất thành văn, tôi tắm ở bathroom trên lầu còn thằng Thịnh dùng bathroom dưới tầng trệt. Tôi có thói quen vào bathroom tắm xong mới vào phòng ngủ lấy quần áo thay chứ không soạn sẵn. Lúc trước ở có một mình thì quen thói tồng ngồng vào phòng. Bây giờ có nó rồi thì vẫn cứ còn thói quen ấy do nó xài bathroom dưới tầng trệt.
Có lần, tôi tồng ngồng như thế mà bước ra lấy quần áo. Mặc dù tôi có cẩn thận lắng nghe xem có tiếng nước chảy rào rào từ bathroom dưới lầu không, nghĩa là mặc định thằng cháu tôi đang tắm trong đấy. Tôi yên tâm hiên ngang đi ra. Vừa bước vào phòng ngủ là ôi thôi thằng cháu tôi nó đang lấy quần áo trong đấy. Đúng lúc nó cũng quay sang nhìn trọn cái body tương đối ổn của tôi. Cậu Út chỉ biết nhìn cháu cười xoà, theo phản xạ lấy tay che lại. Còn thằng Thịnh thì bối rối đi ra, lướt qua tôi như cơn gió lạnh làm tôi khẽ run người một chút.
Nói chung, thằng Thịnh thấy tôi trần truồng vài lần rồi. Nói đâu xa, tối qua tôi uống say, lết về đến nhà, quẳng con xe ngoài sân rồi lẳng lặng đi tuốt lên phòng ngủ. Thường thì tôi dắt xe vào nhà, khoá cửa lại rồi mới cởi sạch quần áo lăn đùng ra ngủ. Đó là khi chưa có thằng Thịnh lên ở nhờ. Sáng hôm nay, tôi thức dậy vì tiếng kéo tủ lấy quần áo của thằng Thịnh. Nó đang loay hoay trong phòng khi thằng cậu Út thì trụi lủi không mảnh vải che thân nằm gần đấy. Thật ra là có một cái mền đắp ngang che phần nhạy cảm đang cương cứng như một phản ứng thường lệ mỗi sáng. Tối qua say quá chẳng biết trời trăng mây gió gì và thói quen của những lúc chưa có thằng Thịnh đôi khi lại trỗi dậy mà tôi không kiểm soát được.
Đó là thói quen ngủ không mặc quần áo gì cả. Cứ trần truồng như vậy mà bật máy lạnh phà phà, cuộn tròn trong chăn ngủ, rất là đã. Từ hồi có thằng Thịnh, tôi không ngủ truồng nữa. Nhưng đôi khi sáng sớm thức dậy vì mắc tiểu, tôi thấy mình đang khoả thân. Quần đùi quần lót thì quẳng tứ tung cạnh bên. Gần đó là thằng Thịnh đang nằm ngủ say sưa. Không biết có lúc nào đó tôi vô ý tung chăn ra, còn thằng Thịnh thì vô tình thức dậy? Nói chung là cháu thấy cậu hết ráo rồi mà cậu thì chưa có dịp nào nhìn trọn cháu.
Thật tình trước đây tôi không có ý muốn gì với thằng Thịnh cả. Nhưng từ khi tôi nhận ra thằng Thịnh rất đẹp trai và hấp dẫn thì tôi cũng bắt đầu nhen nhóm trong đầu cái ý tưởng muốn khám phá đằng sau lớp quần áo vừa khít để lộ những đường cơ rắn rỏi, nở nang kia có quyến rũ và hấp dẫn như vẻ ngoài hay không.
– "Con coi đá banh nghen Út?" – Thằng Thịnh với tay lấy cái remote và hỏi tôi
– "Ừa con coi gì coi đi" – Tôi lơ đãng đáp
Tuy nấu cơm ăn chung nhưng hai cậu cháu tôi không dọn ra ăn như các bữa cơm gia đình khác mà mỗi người một tô, ngồi một góc trong phòng khách. Thường thì thằng Thịnh vừa xem tivi vừa ăn cơm còn tôi thì xem tin tức trên Ipad. Bữa nay tôi cũng cầm Ipad đọc báo nhưng thằng Thịnh vẫn cứ luôn hỏi xin phép tôi như thế trước khi bật tivi. Nó ngoan và biết chuyện lắm.