Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Giả Sử Con Và Cậu Út Yêu Nhau
  3. Chương 27
Prev
Next

Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (27)

Mấy ngày Tết rồi cũng qua cái vèo. Thằng cháu của tôi rồi cũng đón xe lên thành phố. Tôi ra tận bến xe rước nó về nhà. Nó cứ nói để nó đi xe bus về mà tôi không chịu. Giả bộ nói là có việc đi ngang gần bến xe sẵn ghé đón luôn. Tôi tới sớm, chờ gần 30 phút mới thấy chiếc xe khách chạy tuyến Sài Gòn – Mộc Hoá nặng nề rẽ vào cánh cổng bến xe to bự. Thằng Thịnh chắc cũng đang ngóng tìm tôi hay sao mà nó lú đầu ra cửa sổ, đưa tay vẫy vẫy tôi quá chừng, miệng thì kêu ran "Út ơi! Út". Làm trong bụng tôi cũng lùm bùm như có ai gõ trống.

Đúng điệu chị Hai tôi, thằng Thịnh vai đeo ba lô, hai tay hai cái giỏ xách bự đùng chứa toàn là ba cái thứ quà miền sông nước. Nó kêu tui ra sau ngồi để nó lái rồi đặt đồ đạc lên chỗ để chân phía trước. Tôi bảo đưa tôi cầm phụ bớt cho thì không chịu, cứ ráng sắp xếp một lúc thì hai cái túi đổ nhào xuống đất. Tôi cười quá chừng cười, nghĩ cũng vô duyên. Thằng Thịnh cũng cười xấu hổ. Nó đành trao ba lô cho tôi đeo, còn hai túi đồ thì để dưới chân, lấy hai cái chân dài và khoẻ của nó kềm lại cho chắc chắn.

– "Nhớ Út không Thịnh?" – Tôi nửa đùa nửa thật hỏi khi hai cậu cháu đã yên vị trên xe và lướt bon bon trên con đường Kinh Dương Vương rộng lớn

– "Dạ không!!!" – Nó đáp xong rồi cười hê hê một cách đểu cáng

– "Ai nói láo chiều nay phải lau nhà" – Tôi cũng hê hê lại đểu cáng không kém

– "Ủa trùng hợp quá Út" – Thằng Thịnh nói – "Mẹ con kêu con lên là nhớ lau nhà cho Út đó"

Tôi không đáp trả nó vì đang bận vui vui trong bụng. Nhớ thì nói nhớ, mắc cỡ không dám nói đây mà. Cũng tại tôi sỗ sàng quá làm gì, tự nhiên hỏi thẳng như ruột ngựa hỏi sao thằng cháu nó không quanh co. Mà sao có mấy ngày không gặp thôi mồm mép thằng cháu tôi có khác biệt nhiều thế này?

– "Út có nhớ con không?" – Thằng Thịnh thấy tôi ỉm ỉm thì hỏi lại

– "Không có" – Tôi trả lại nó câu trả lời lúc nãy

– "Ai nói láo chiều nay phải lau nhà" – Thằng Thịnh cũng nói y chang tôi lúc nãy

– "Ủa không lẽ chiều nay Út với Thịnh lau nhà chung sao?" – Tôi cười khì khì

– "Út lau trên lầu, con lau dưới đất" – Nó đáp nhanh lẹ rồi dựng vai thẳng người lên nhấn ga chạy vèo vèo tốc độ 60km/h nghe mát rượi

Chiều lau nhà xong là thằng Thịnh tót đi đá banh liền. Nó đúng là ghiền banh bóng thật chứ. Nói với tôi là mấy tuần nay không được đụng vô trái banh ngứa chân quá chừng quá đỗi. Thế là tôi tự nảy ra cái thắc mắc, giữa tôi với trái banh thì nó nhớ ai hơn? Chắc tôi phải hơn trái banh nhiều phải không các bạn? Nói thì nói vậy chứ tôi không phiền lòng gì khi thằng Thịnh đi đá banh. Chơi bời vậy mà lại lợi cho sức khoẻ. À, phải nhắc chừng nó đi học thêm Anh Văn với vi tính nữa, Tết qua rồi. Thằng Thịnh học cái ngành mà ở Việt Nam rất chi là èo uột nên tôi định sau khi nó tốt nghiệp sẽ cho nó qua Nhật, Mỹ hoặc Đức du học tiếp. Tiếng Anh thì cần ở khắp nơi rồi nên nó bắt đầu học là vừa. Chà, mai mốt vài ba tháng phải sắm sửa sang Nhật, Mỹ hoặc tốt nhất là sang thăm chị Ba bên Đức kết hợp với thăm thằng cháu cưng nữa. Chắc là nó sẽ vui đến trào nước mắt khi thấy cậu Út khệ nê vali tay nải sang.

Tôi thấy Hội Việt Mỹ dạy cũng được. Giá cả thì hơi cao một chút, cũng là gánh nặng cho anh chị Hai. Thôi thì cho nó đi học ở hội Việt Mỹ, nói giá thấp thấp một chút rồi có gì tôi bù tiền vô, anh chị Hai của tôi lẫn thằng Thịnh đều không biết. Tôi học ở đó nên tôi sẽ tự tay đóng tiền giùm cháu luôn thì làm sao nó biết được. Nghĩ thế, tôi mở Ipad ra xem thông tin khoá học của trường. Chà, không biết nên cho nó đi học ngày thứ Hai thứ Tư cùng với tôi hay học khác ngày nhỉ? Hai cậu cháu cùng đèo nhau đi học cũng lãng mạn lắm chứ!

Chắc cũng chừng nửa tiếng sau là thằng Thịnh đã lò mò về nhà. Mặt mày buồn xo, chỉ thưa tôi rồi biến ngay vào trong nhà tắm. Rồi lặng lẽ bới tô cơm ra ngồi một đống ăn không nói không rằng. Mắt thì dán vào tivi nhưng tôi biết chắc nó đang thả hồn đi nơi khác. Tình trạng này tôi thấy một lần rồi, đó là lúc mới mua xe cho thằng Thịnh. Mấy ngày sau, nó đòi về thăm nhà bằng xe máy thì tôi cương quyết không cho. Nó kêu cha mẹ nó gọi lên năn nỉ tôi cũng không cho mà còn la cho anh chị Hai tôi một trận vì cái tội thương con mù quáng. Đâu phải tôi khó tánh hay tiếc gì cái xe mà sợ thằng Thịnh không quen chạy ngoài xa lộ, nó còn nhỏ nữa, lỡ có gì thì biết làm sao. Vậy là nguyên ngày đó nó ngồi một đống không nói chuyện gì với tôi, y như bữa nay vậy đó.

Tôi băn khoăn quá, ngồi tự kiểm xem mình có làm điều gì khiến nó trở nên như vậy không. Rà soát muốn hết cái não cũng không thấy gì. Tôi tính hỏi nó chuyện gì thì nó đã ăn cơm xong và đem tô đi rửa rồi đi thẳng lên lầu ngủ. Má ơi, mới có 9 giờ tối mà nó đã đi ngủ rồi. Chẳng hiểu ai đã chọc ghẹo gì nó nữa! Tôi gọi về Vĩnh Hưng hỏi dò thì tình hình ở dưới vẫn bình yên không ai gây chiến sự với cháu của tôi cả. Vậy chắc là cái hội đá banh của nó rồi. Thú thật trong hội đó tôi cũng chẳng biết đứa nào. Không, tôi biết được thằng Nhân đồng hương Long An của nó. Thằng Nhân ở Mộc Hoá chứ không phải Vĩnh Hưng. Lúc trước học chung cấp 3 với thằng Thịnh nhưng không biết nhau, đến khi lên đại học mới biết. Hai đứa cũng khá thân nên đứa có khả năng làm thằng cháu tôi "dở người" như thế thì chắc 50% là thằng Nhân rồi.

– "Có xích mích với thằng Nhân hả Thịnh?" – Tôi hỏi khi đang nằm kế bên "tảng băng"

– "Nó méc Út hả?" – Thằng Thịnh hỏi như đỉa phải vôi

– "Không, Út đoán thôi" – Tôi dịu dàng nói – "Có chuyện gì vậy?"

– "Nó nói con ỷ có cậu Út giàu rồi làm phách"

– "Ủa Út đâu có giàu" – Tôi thành thật – "Ủa mà sao thằng Nhân nói vậy?"

Hoá ra là do cái Iphone 4S tôi tặng cho thằng Thịnh dịp Noel vừa rồi. Thằng Nhân thích lắm cứ hay mượn. Lúc nãy cũng mượn rồi làm trầy một vết. Bị thằng Thịnh cằn nhằn (chắc có nói tôi ra), qua lại thế nào đó, thằng kia mới nói thằng cháu tôi ỷ thế cậu giàu có nên phách lối, càng ngày càng xa rời coi khinh bạn bè cùng quê nghèo khó. Thằng Nhân vốn là đứa mồm mép nên chắc là cháu tôi nói không lại đâm ra tức quá đập luôn cái Iphone vô mặt thằng Nhân làm thằng này gãy mất cái răng. Trời đất ơi, thằng cháu tôi coi vậy mà cộc tính và côn đồ như giang hồ á! Mà tôi phải công nhận đồ Apple cũng bền lắm đấy nhé!

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 27"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz