Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (26)
Tôi lên Sài Gòn lại hôm mùng năm Tết. Đi có một mình. Thằng Thịnh còn nghỉ khá dài nên ở lại thêm với cha mẹ. Bữa đó, chị Hai gói cho tôi lỉnh kỉnh thứ đồ ăn thức uống nhà quê. Anh rể thì ngồi tại bàn khách ở nhà trên uống trà trò chuyện cùng cậu Út. Còn thằng Thịnh thì lăng xăng treo cột đồ đạc vào xe cho tôi, dắt xe tôi ra sân để sẵn. Nó còn cẩn thận lấy khăn lau lại mấy vết bụi đường bám lên xe tôi nữa. Tôi nói với ra:
– "Thây kệ nó Thịnh ơi. Lên Sài Gòn rồi Út đi rửa luôn"
– "Dạ"
"Dạ" vậy chứ nó vẫn làm cho xong việc. Tôi hoan hỉ nhìn vào đôi mắt cũng hoan hỉ không kém của anh rể. Bữa kia anh chị Hai khen tôi dạy thằng Thịnh sao mà khéo, giờ nó biết phụ cha mẹ quét nhà, cho heo ăn (biết tắm heo nữa chứ), biết tự xếp gọn cái buồng ngủ của mình nữa. Tôi chỉ cười thôi vì trong bụng cũng không hiểu mình đã dạy gì cho nó. Nếu có thì chỉ dạy cho nó biết thế nào là sướng là phê, thế nào là được bú được liếm thì may ra đúng. Chắc là nó thấy tôi làm gì thì bắt chước làm theo. Tâm lý ăn nhờ ở đậu nó vậy. Chứ ở nhà nó là con một, được anh chị Hai tôi cưng như trứng mỏng thì làm biếng là phải.
– "Hôm qua thằng Thịnh hỏi chị Hai em còn đau amidan không" – Anh Hai tôi vui vẻ nói – "Nó chỉ cho mẹ nó sáng tối ngậm nước muối pha loãng, kiêng ăn cay nóng, kiêng uống nước lạnh tùm lum"
– "Ủa chị Hai bị viêm amidan hả?" – Tôi hỏi
– "Ừa!" – Anh rể tôi đáp rồi hỏi bằng giọng bí hiểm – "Chắc cậu Út cũng bị nữa phải không?"
– "Dạ em cũng bị mà hết rồi!" – Tôi đáp – "Ủa thằng Thịnh kể cho anh Hai nghe hả?"
– "Cần gì kể, mấy bài thuốc nó chỉ cho chị Hai không phải là học từ cậu Út thì ở đâu ra" – Anh rể tôi uống ngụm trà, chép chép miệng rồi cười khà khà đáp.
Thằng Thịnh nhờ tôi chở ra Mộc Hoá lát có bạn đưa nó về giùm. Con đường quê buổi sáng đang hưng hửng nắng vàng trải trên những cánh đồng lúa xanh non mơn mởn. Ven đường lơ thơ vài bụi cây cà na đang thay lá mới. Cây cà na ra trái vào mùa nước nổi, khoảng tháng 8 đến tháng 10 âm lịch. Hồi nhỏ tôi đi học hay ăn cà na ngào đường xiên que với chùm ruột ngào đường xiên que, ngon lắm. Sau này chung quanh trường học không còn thấy bán cà na ngào đường nữa. Chùm ruột thì còn bán, dễ thấy nhất là trong món cốc-tai của mấy tiệm chè, còn xiên que thì khó tìm hơn. Mùa nước nổi đến là chị Hai tôi lại làm mấy món cà na dân dã và gửi lên cho tôi. Nhiều món lắm, cà na muối đường, cà na ngào đường, cà na ngâm nước mắm, mứt cà na. Tôi thích mấy món đó lắm, gửi lên bao nhiêu ăn hết bấy nhiêu.
– "Út về Sài Gòn có buồn không Út?" – Thằng Thịnh đột ngột hỏi
– "Thịnh có buồn không?" – Tôi bỡn cợt hỏi
– "Con buồn có một chút à" – Thằng cháu tôi thành thật nói – "Vì con còn có cha mẹ nên cũng không buồn nhiều"
Tôi bần thần ngẩn ngơ không đáp, thả hồn theo con nắng bị một nhúm mây đen nhỏ che tạm ánh mặt trời. Đột nhiên có hạt bụi nào đó chui vào mắt làm tôi đưa tay lên dụi dụi. Thằng Thịnh chắc nghĩ tôi buồn rơi nước mắt rồi đưa tay quệt hay sao mà tự nhiên đưa tay từ sau ôm lấy tôi. Nó khe khẽ nói nhỏ:
– "Út mở lòng ra chút để quen bạn gái mới rồi lập gia đình. Ở vậy một mình về già buồn chết"
– "Trời đất, ha ha" – Tôi sỗ sàng cười ngay sau lời chia sẻ của nó – "Sao tự nhiên an ủi tui lạ vậy ông? Tui đóng lòng tui hồi nào?"
– "Bữa Út té sông đó nhớ không, say quá cứ nói mớ "anh nhớ em", "anh nhớ em" rồi khóc rưng rức con nghe hết trơn" – Thằng Thịnh nói – "Út quên cô bạn đó đi đừng nhớ nữa là được! Blog của Út thấy toàn chuyện với cô đó không, Út xoá luôn đi"
– "Thôi kệ để vậy đi Thịnh" – Tôi đáp nửa đùa nửa thật – "Giờ có Thịnh ở chung với Út cũng vui lắm rồi"
– "Mai mốt học xong con cũng phải về với cha mẹ chứ đâu ở với Út hoài được" – Nó đáp giọng buồn xo
– "Chứ con không muốn ở nhà Út hả?" – Tôi hỏi mà thấy hơi chua xót
– "Con muốn lắm chứ! Nói thiệt con thích ở nhà Út hơn" – Nó đáp lửng lơ
Nghe vừa vui vừa buồn. Dẫu sao con cái vẫn phải lo cho cha mẹ trước chứ ai đời ưu tiên cho cậu dì của nó được. Tự nhiên trong đầu tôi nghĩ đến chuyện dọn về Vĩnh Hưng sống với anh chị Hai, với thằng Thịnh. Hai đứa tôi có căn buồng riêng để ngủ, cùng đùa giỡn tung tăng dưới sông, cùng tắm cho nhau thật hạnh phúc. Mùa nước nổi, thằng Thịnh sẽ chống xuồng đưa tôi đi hái bông điên điển về cho chị Hai tôi đổ bánh xèo. Hái cà na nữa, để chị Hai tôi làm món cà na ngào đường tôi thích ăn từ hồi nhỏ.
– "Vậy mai mốt Út dọn về đây sống luôn hen Thịnh?" – Tôi chợt phát ra câu hỏi đó
– "Thôi con không tin đâu. Út đời nào chịu bỏ nhà cửa về đây"
– "Nếu lỡ Út chịu thì sao?"
– "Bị bắn con cũng không tin đâu?" – Nó đáp chắc nịch – "Vụ này mà tin Út là thất vọng cái chắc"
Hoá ra nó cũng rất mong muốn tôi về Vĩnh Hưng ở cùng nó. Giấc mơ hạnh phúc vừa nãy lại dựng lên như một khúc phim đẹp nồng nàn. Nhưng nếu nó lập gia đình thì căn buồng đó đâu còn có chỗ cho tôi nữa chứ. Tôi mỉm cười gượng gạo xua đi những suy nghĩ viễn vông.