Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012 (15)
Trước đây, Yahoo có cung cấp một dịch vụ viết blog gọi là Yahoo 360. Lúc đó, tôi cũng hưởng ứng phong trào viết blog. Say sưa viết lắm vì khi ấy tôi đang hạnh phúc với một mảnh tình vắt trên vai. Dĩ nhiên là mảnh tình ấy được tôi khéo léo chuyển thành một cô gái duyên dáng. Rồi giống như định sẵn vậy, khi Yahoo khai tử dịch vụ Yahoo 360 thì cũng là lúc mảnh tình vắt trên vai tôi báo tin phải cưới vợ do sắp đặt của gia đình. Tôi đau đớn lắm và cố níu kéo bằng cách chấp nhận cuộc sống tay ba mà mình là kẻ thứ ba tuy đến trước.
Khoảng thời gian đau buồn đó cũng là những vật liệu để tôi viết nên nhiều trang blog thấm đẫm nước mắt trên Multiply. Và dĩ nhiên cũng vẫn là nỗi buồn từ một cô gái duyên dáng. Rồi một lần nữa, Multiply blog cũng bị khai tử, đồng nghĩa với việc tôi cũng quyết định chấm dứt được cuộc sống của kẻ thứ ba đến trước. Tôi vùi chôn tất cả quá khứ với người con trai đó như vùi chôn những trang viết đầy hạnh phúc mà cũng ngập ngụa đớn đau vào một cái kho chứa blog của Google. Thỉnh thoảng, tôi có ghé vào đọc lại những trang viết ấy. Bất kể là đọc bài vui hay bài buồn, cảm xúc sau đó đều là sự trống rỗng, cô đơn và buồn não.
Tối nay, chẳng biết trời xui đất khiến gì mà tôi lại lôi cái mớ quá khứ ấy ra đọc. Đọc xong thì lại buồn như mọi khi. Buồn đến mức chẳng thiết tha gì đến thằng cháu hừng hực sức sống nằm bên cạnh cũng đang thao thức như tôi nhưng vì lý do gì thì tôi chẳng để ý đến. Tôi cứ nằm đưa lưng lại với thằng cháu, đôi mắt đang dán vào cái Ipad có lẽ cũng rớt ra được một hai giọt lệ cũ mòn. Chuyện qua lâu là thế mà sao vẫn lấy được từ tôi vài giọt nước mắt nhỉ? Những giọt nước mắt ấy cũng có ích lợi, làm vơi đi nỗi buồn chợt đến và dìu tôi đi vào giấc ngủ khá nhọc nhằn.
Trong cơn ngủ, tôi có một giấc mơ nhẹ nhàng. Tôi biết đó là giấc mơ vì thằng Thịnh đang nắm lấy bàn tay tôi bóp nhè nhẹ. Không gian chung quanh sáng bừng mà sao mờ ảo, đến nỗi tôi chỉ thấy nhạt nhoà gương mặt thằng Thịnh, được tôi nhận ra nhờ vào mùi hương quen thuộc mà đêm nào cũng đu đưa trước mũi tôi. Thằng cháu tôi vẫn không rời tay nắm, cất giọng nhẹ nhàng mà trầm ấm đến ngọt ngào:
– "Út đừng buồn nữa! Có Thịnh ở bên cạnh rồi!"
Tôi bỗng quay đi không dám nhìn nét mặt nó và cứ đứng thẫn thờ như thế thật lâu với biết bao cảm xúc hỗn độn. Cho đến khi thằng Thịnh phủ cái bóng cao lớn lên người tôi, đưa hai cánh tay dài và khoẻ mạnh choàng lấy cơ thể tôi. Hai bàn tay của nó túm lấy hai bàn tay lạc lõng của tôi mà đan chúng lại thành những cái nắm tay chắc chắn. Tôi cảm giác sao ấm áp trong lòng và tự nhiên trở nên yếu đuối, tựa hẳn người vào cái khoảng không gian ấm áp thằng Thịnh vừa tạo ra phía sau lưng. Thằng Thịnh siết mạnh vòng tay làm tôi choàng thức dậy. Tan tác cả cơn mơ và tôi cất tiếng thở dài nuối tiếc.
Ơ hay, không lẽ cơn mơ vẫn chưa tan? Hoặc là tôi đã đi vào cơn mơ khác? Tôi và thằng Thịnh vẫn còn ở bên nhau với cánh tay của nó quàng trước bụng tôi. Hai cậu cháu nằm nghiêng người nhìn về một hướng. Thằng cháu tôi đang ôm chầm lấy tôi như một người lớn hơn che chở bảo bọc cho kẻ nhỏ hơn. Tôi khẽ vỗ lên cánh tay mình một tiếng "chát". Vậy là tôi chẳng nằm mơ mà đây là sự thật. Tôi khẽ xoay người lại và nhìn thấy thằng Thịnh cũng vừa trở giấc, mở mắt ngái ngủ nhìn tôi.
– "Sao… sao thế này?" – Tôi hỏi một câu không đầu không đuôi
– "Ưm… ể… Út… bớt… bù… " – Thằng Thịnh đáp lại câu hỏi không đầu không đuôi của tôi bằng câu trả lời của một người ngọng nghịu ("Để Út bớt buồn", tôi đoán nó nói thế)
– "Út buồn hồi nào?" – Tôi giả bộ – "Mà ai chỉ cho con làm vậy là Út bớt buồn?"
– "Blog của Út chỉ" – Thằng Thịnh chỉ cái Ipad trước mặt tôi, nói bằng giọng nửa hối lỗi nửa đắc chí của chương trình Đọc truyện về khuya– "Có nhiều lúc tôi bỗng thèm nhận được một cái ôm, bất kể từ trai hay gái, già hay trẻ, miễn là một cái ôm cũng đủ làm xoá đi biết bao nhiêu nỗi buồn của khoảng thời gian cô đơn đã trải qua"
Tôi nghe thằng Thịnh diễn lại một hơi rành rọt từng từ từng chữ tôi viết trên blog thì tự nhiên mắc cỡ làm sao. Tôi không ngờ thằng cháu tôi xử sự nhiều lúc còn ngây thơ nhưng lại có lúc hết sức tình cảm. Sự quan tâm của nó dành cho tôi khiến tôi không còn nghĩ đó là một thằng cháu tuy lớn xác nhưng vẫn là đứa nhóc mà tôi hay đem sữa về uống cho cao thêm. Giờ thằng cháu đó đúng là cao lớn thật sự, như một trụ cột vững vàng và đang ôm gọn tôi trong cánh tay của nó.
– "Bữa nay Thịnh lớn thiệt rồi ta" – Tôi gỡ tay nó ra khỏi người, xoay người quay lưng lại nói cho đỡ ngượng ngùng – "Không ngờ có ngày Út nhận sự quan tâm của con. Cảm ơn Thịnh!"
– "Con 19 tuổi rồi đó Út à!" – Thằng Thịnh lại choàng tay qua – "Có gì đâu mà Út mắc cỡ ! Út sống một mình nên thèm được ai đó quan tâm là bình thường."
Thằng cháu tôi đâu có biết là Út của nó thèm thuồng vòng tay ôm của một thằng con trai như nó biết bao nhiêu. Thằng Thịnh cũng đâu biết là, khi được một thằng con trai như nó ôm lấy, Út của nó đâu chỉ có muốn nhận một cái ôm đơn thuần như vậy đâu. Bao nhiêu khát khao của tuổi trẻ được tôi dồn nén lại, tích tụ như những quả bóng được bơm căng dần, chỉ chờ cái ôm đam mê của đứa cháu cao lớn, sẽ như cây kim chích vào quả bóng cho nổ tung và trào ra biết bao nhục cảm. Tôi sợ lúc đó tôi sẽ không kềm chế được các định kiến của xã hội, các chuẩn mực đạo đức, chẳng thèm quan tâm gì đến tình nghĩa cậu cháu mà phạm vào cái tội loạn luân vẫn còn lởn vởn trong đầu tôi.
Tôi lại gỡ tay nó ra, ngồi dậy, ra khỏi phòng, đi thẳng vào bathroom. Tôi lại thủ dâm nữa. Phải giải toả hết bao thèm muốn mới có thể chui vào ngủ chung với thằng cháu đang toả ra sự quyến rũ lẫn dâm đãng đến ghê người. Một lần thủ dâm đầy khó nhọc với bộn bề suy nghĩ. Tôi phải cố gắng hết sức, tập trung nghĩ về những điều kích thích gợi dục nhất để con cu của mình theo đó mà lớn lên, mà cứng hơn, mà căng tràn và nổ tung ra những dòng tinh dịch trắng đục như sữa ra sàn gạch màu xanh nhạt thô sần.
Xối nước sơ qua, lau khô mình rồi mặc lại quần đùi. Mặc thêm cái áo nữa. Và trong đầu tự nhiên có gì đó buồn bực, khó chịu. Thằng Thịnh giống như vẫn đang nằm chờ tôi quay lại, nó cất tiếng thể hiện sự quan tâm:
– "Tắm khuya coi chừng bịnh đó Út"
– "Thôi ngủ đi con" – Tôi nói với chút cau có – "Khuya không ngủ mới bịnh"