Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (16)
Còn khoảng một tuần nữa là đến Tết Nguyên đán. Ngày mốt là cúng đưa ông Táo về trời. Thằng Thịnh còn đi học thêm hai ngày nữa mới nghỉ Tết, đồng nghĩa với việc nó sẽ về quê ăn Tết với cha mẹ nó. Nghĩ đến thấy cũng buồn làm sao nhưng biết làm sao hơn bây giờ. Thôi coi như xa nó một hai tuần gì đó rồi lại gặp thôi. Còn hiện tại, gần nhau được bao nhiêu thì tranh thủ gần. Hai cậu cháu chúng tôi đang cùng nhau dọn dẹp nhà cửa. Việc dọn dẹp nhìn chung cũng có người giúp việc làm rồi, tôi và thằng Thịnh chỉ làm những việc dành cho người cao như là quét mạng nhện, sửa điện đóm trong nhà.
Thằng Thịnh leo lên cái thang sắt cũ kỹ dùng bao đời của ba tôi để lại để lôi cái dàn đèn chùm xuống lau rửa. Trần nhà phòng khách cũng khá cao nên phải bắc cái thang chữ V để đứng lên chứ không đứng trên ghế được. Tôi thì đứng dưới vịn cái thang phòng khi lắc lư làm thang đổ cũng như đón lấy những thứ hợp thành cái đèn chùm đó. Nghe tiếng thằng Thịnh kêu, tôi ngước lên đón lấy cái chụp đèn bằng thuỷ tinh từ tay nó. Bữa nay, không hiểu vì lý do gì mà thằng cháu tôi không có mặc quần lót nên cây trái gì lủng lẳng treo trên đỉnh đầu tôi trong cái quần đùi ống rộng.
– "Ái… Út kì cục quá"
Tôi cười bò lăn trên nền nhà, bỏ mặc thằng cháu đứng trên thang với cái quần đùi bị tụt xuống đến tận mắt cá. Nếu thằng Thịnh co hai chân một lúc lên được thì chắc cái quần cũng rớt xuống đất luôn rồi. Nhưng như vậy cũng đủ để tôi một lần nữa nhìn lại trọn vẹn thằng cháu khoả thân và còn đang bối rối tìm cách kéo cái quần lên sao cho không làm thang ngã chỉ bằng một bàn tay. Tội nghiệp, nó vẫn còn loay hoay với công việc khó khăn ấy dù tôi đã cười xong và đứng dậy nhìn thằng cháu nói đùa:
– "Chu choa ơi nhãn xuồng với chuối xiêm nhà ai mà tốt tươi dữ hè"
– "Út kỳ quá!" – Nó nói bằng giọng mắc cỡ, vội đưa bàn tay rảnh rỗi che lại
– "Chuối mập mạp này chắc không ai nỡ ăn đâu ta" – Tôi tiếp tục chọc ghẹo
– "Út!!! Đừng giỡn nữa" – Thằng Thịnh la làng – "Kéo quần lên giùm con cái, con không tự kéo được"
– "Dạ Út đi rồi Út kéo" – Tôi cù nhây
– "Tự nhiên Út phá con rồi bắt con dạ" – Thằng Thịnh cứng đầu nói lại
– "Ừ vậy Út lỗi quá rồi" – Tôi nói xong thì đưa tay búng búng lên con cu của thằng Thịnh và nói tiếp – "Lỡ lỗi rồi làm lỗi tiếp"
– "Đau Út" – Thằng Thịnh la nữa – "Kéo lên giùm con"
Thiệt là tôi chưa muốn kéo quần cháu tôi lên mà lại còn muốn tiến xa hơn. Tôi không chỉ muốn búng búng tay vô con cu của thằng Thịnh mà còn muốn sờ mó, ve vuốt để cho cương lên rồi hả miệng ra mút lấy mút để trái chuối xiêm mập mạp đó. Nhưng tôi chưa kịp làm gì hơn thì thằng Thịnh đã nói tiếp:
– "Út không kéo con nhảy xuống đại à"
Vừa dứt lời nó nhảy đại xuống đất. Xui cho cháu tôi, khi nhảy xuống lại đạp ngay lên cái quần nên vừa đứng lên thì cái quần bị rách tét và cũng đồng thời lôi tuột ra khỏi body của thằng Thịnh. Tôi mắc cười quá nhịn không nổi rú lên "ha ha". Thằng Thịnh vừa xấu hổ vừa tức, nó cứ tồng ngồng vậy mà lao đến đè tôi ra định lột quần tôi luôn. Theo phản xạ thói quen, tôi chống cự lại. Tôi cũng chỉ có mặc quần đùi thôi không mặc quần lót cũng như không mặc áo, bị lột quần ra thì cũng thành con nhộng như nó.
Thằng Thịnh khoẻ hơn tôi nên tôi phải dùng hết sức để chống cự. Nhưng vẫn bị nó đè xuống đất giãy giụa. Cứ thế như hai con hổ say mồi vồ vập lấy nhau. Quần thảo mãi mà vẫn không cách nào lột được cái quần của tôi ra, thằng Thịnh liền chơi luôn chiêu cuối cùng, nó đưa hai bàn tay khoẻ khoắn chụp lấy cái quần vải mỏng manh của tôi mà xé roẹt roẹt. Ôi thôi, bao nhiêu cu dái lòi ra hết cả, lông lá gì cũng cùng chung số phận.
– "Trời ơi thằng khùng" – Tôi buồn cười quá la lên – "Tự nhiên xé cái quần Oakley của Út vậy?"
– "Ai biểu chống cự" – Nó đáp trỏng không
– "Á à, ta phải bắt đền cái quần hiệu mới được"
Vừa nói tôi vừa đưa tay như kiểu long trảo thủ trong phim, nhè ngay hạ bộ của nó chụp tới, kèm theo là tiếng hô to như phim kiếm hiệp "Chuối xiêm nhãn xuồng hãy nếm mùi long trảo thủ của ta". Thằng Thịnh nghe vậy không nhịn được cười, và cũng làm nó mất sức, mất đà, té nhào ngã ngửa ra. Tôi không ngờ thằng cháu tôi ngã ra không chống cự nên cũng theo thế mà té nằm dài lên người nó. Bàn tay long trảo thủ chộp vào vú thằng Thịnh thay vì mấy trái nhãn xuồng chuối xiêm. Cái mặt lại thay cho bàn tay long trảo thủ, ụp luôn vào nguyên đám cu dái của nó.
Một cảm giác đau đớn dậy lên khiến tôi la làng "Ây daaaa". Mấy trái nhãn với chuối của tôi cũng ụp xuống mà có điều là ụp xuống nền gạch đau điếng. Tôi chưa kịp vơi cơn đau để đứng lên thì cái mùi đàn ông của thằng con trai mới lớn đã phủ quanh gương mặt của tôi. Trong thoáng chốc cực ngắn ngủi, khi cái mũi còn tì trên vùng lông mu của thằng Thịnh, tôi như nhận thấy con cu của thằng cháu đang từ từ ngóc đầu dậy. Cảm giác đó như làm dịu hẳn cơn đau tôi vừa gánh chịu.
Nghe tiếng kêu đau của tôi, thằng Thịnh vội vàng lật người tôi ngửa ra. Đôi mắt nó thoáng lo âu nhìn tôi xem xét. Rồi nó cười mỉm mỉm khi tôi thấy tôi bụm vô hàng họ của mình mà rên rỉ. Nó lại nói bằng giọng trỏng không lần nữa: "Đáng đời! Ai biểu". Và nó chạy ù lên trên lầu, một tay che lại trái chuối xiêm đang lớn dần. Nhìn cơ thể trần truồng nảy nở của nó, cộng với cái mùi cơ thể của nó vẫn còn vương ngập ngụa trong mũi, tôi như kẻ điên khùng lang thang trong một cõi u mê nào mà vẫn chưa muốn thoát ra.