Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012 (14)
Tôi khá bối rối khi thấy số phone của thằng Thịnh hiện trên màn hình điện thoại của tôi. Giống như một huấn luyện viên bất kỳ của chương trình The Voice tại vòng Blind Audition phân vân lưỡng lự nhấn vào cái nút chọn thí sinh để chiếc ghế ngồi xoay lại, tôi đưa cánh tay bẽn lẽn thập thò trong khi đầu óc còn mải mê suy nghĩ, có nên bắt máy hay không. Rốt cuộc thì thằng Thịnh chắc cũng không đủ kiên nhẫn chờ đợi cậu Út, nét mặt tươi cười của nó đã biến mất khỏi màn hình điện thoại của tôi.
Tôi lại nằm dài ra salon, chập chờn thả hồn theo những dòng suy nghĩ vô định. Chắc cũng một khoảng thời gian dài trôi qua mà tôi áng chừng là 30 phút, có tiếng lanh canh ngoài cửa rào. Tôi hé mắt nhìn ra, thằng cháu của tôi đang mở khoá dắt xe vào nhà. Không lẽ nó đoán tôi đã về nhà nên nó không ở chơi với cậu Tư nữa mà về mừng Giáng Sinh cùng cậu Út? Tôi vội vã nhưng nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại vì hình như đang có ít nước mắt mừng vui ngân ngấn bên trong khoé, nếu tôi nhắm quá nhanh, quá mạnh thì sẽ đẩy ra ngoài vài giọt long lanh.
Thằng Thịnh để xe của nó nằm song song với xe của tôi ngoài sân rồi ghé mắt nhìn vào trong cửa kính. Thấy tôi đang nằm ngủ trên salon thì nó rón rén mở cửa đi vào. Nó bỏ lên lầu rồi lại nhanh chóng đi xuống và đặt xuống bàn salon một gói quà nhỏ được gói ghém cẩn thận. Nó đứng ngay phía trên đầu của tôi một lúc rồi bước ra sân dắt hai chiếc xe vào nhà, khoá cửa lại, tắt bớt đèn. Chỉ còn lại những màu đèn hắt ánh sáng nhàn nhạt từ cây thông Noel nhấp nháy nhảy múa trên gương mặt của tôi. Thằng Thịnh quay nhìn tôi một lần nữa rồi bước đi làm những công việc quen thuộc của nó vào mỗi đêm trước khi ngủ.
Tiếng bíp bíp của máy lạnh vang lên cho tôi biết thằng Thịnh đang ở trong phòng ngủ và bật máy lạnh lên. Rồi nó lại chạy lạch xạch xuống tầng trệt, lấy gói quà của nó tặng cho tôi lại, đặt xuống chân cây thông Noel, đặt tiếp một món quà khác nữa xuống bên cạnh, là món quà của tôi tặng nó giấu dưới lớp mền. Không lẽ vừa nãy nó mới phát hiện ra?
– "Thịnh! Làm gì đó?" – Tôi không nhịn được nữa, cất tiếng hỏi
– "Ủa con làm Út thức hả?" – Thằng Thịnh bối rối quay lại – "Ông già Noel tặng quà cho bé Hồng Thịnh nè Út! Vậy có nghĩa con là bé ngoan phải không?"
– "Ha ha ha" – Đang buồn thúi ruột mà tôi vẫn không nhịn được câu bông đùa duyên dáng của thằng cháu – "Vậy bé ngoan lấy bánh gato nhân khóm ra cho ông già Noel ăn mừng Giáng Sinh coi!"
– "Dạ" – Nó hăm hở xuống bếp mở tủ lạnh.
Tôi bật đèn lên cho sáng sủa rồi hai cậu cháu cùng nhau nhấm nháp cái thứ bánh mà cả hai đều thích ăn. Nhìn nét mặt thằng Thịnh lúc này, tôi cảm nhận được niềm vui tràn đầy trong ấy. Tôi cũng vui nữa, vì chợt nghĩ rằng, trong cái đêm sum họp của những người Công giáo, thằng Thịnh lại muốn ở bên cạnh ông cậu cô đơn thay vì gia đình nhộn nhịp hào nhoáng của cậu Tư.
– "Mở quà coi ông già Noel tặng bé Hồng Thịnh cái gì" – Tôi đề nghị
– "Dạ" – Nó hí hửng chạy đến gốc thông lấy hai món quà lại bàn rồi đưa tay mở phần quà của nó
– "Cha! Nhìn cái cỡ hộp như vầy chắc là bao cao su quá Thịnh" – Tôi nói đùa
– "Oái, sao ông già Noel tặng quà cho bé ngoan gì kì vậy?" – Nó khựng lại nhìn tôi bán tin bán nghi
– "Thì tặng thứ đó cho bé ngoan để lỡ bé có đi chơi bời cũng không sợ nhiễm HIV" – Tôi vừa cười khành khạch vừa nói
– "Dạ ông già Noel lo xa quá, bé Hồng Thịnh chưa có dùng tới mấy thứ đó" – Thằng Thịnh nói rồi tiếp tục mở quà
Tôi không biết thằng Thịnh nói thật hay nói dối nhưng những lời đó khiến tôi vui vui. Như thế có nghĩa là nó chưa có chung đụng với đứa đàn bà con gái nào. Đúng nghĩa đồng nam đây này. Loại trai này đàn bà đẻ thích lắm. Tôi nhớ hồi xưa, có cái bà hàng xóm vừa sinh con xong, cứ hay đi xin bọn con nít chúng tôi cho ít nước tiểu để uống. Lớn một chút tôi mới biết là bà ấy xin để uống cho đỡ phù mặt và chống sản hậu. Chỉ có nước tiểu của đồng nam mới có công dụng đó.
– "Á trời ơi cái Iphone 4S" – Thằng Thịnh vừa nhìn thấy cái hộp đã la lên muốn bể cái nhà – "Đã quá Út"
– "Cái hộp đựng thôi con, bên trong là bao cao su đó" – Tôi chọc ghẹo tiếp – "Đừng có mà ham"
– "Trời! Thiệt không đó Út?" – Thằng Thịnh khờ khạo lại bán tín bán nghi
– "Không tin mở ra đi thì biết à" – Tôi chắc nịch
– "Mở ra mà bao cao su thiệt là con xài liền!" – Nó bặm môi bặm miệng nói – "Đeo vô để hiếp cái ông già Noel bậy bạ này khỏi sợ lây HIV từ ổng"
Ông già Noel bỗng cảm thấy một chút tiếc nuối nhỏ. Phải chi tôi bỏ lên trên cái điện thoại vài cái bao cao su. Nghĩ tới cảnh thằng Thịnh làm y lời lúc nãy, lột quần ra, tròng cái bao vào con cu cứng ngắt, rồi lao đến đè ông cậu lắm chiêu ra xé quần xé áo cho đến trần truồng rồi tiếp tục đè xuống sàn nhà, đâm thật mạnh cây hàng vào cái lỗ ấy… Nghĩ đến mà thấy thèm quá chừng quá đỗi.
– "Ủa rồi ông già Noel được cái gì" – Tôi nhìn thằng Thịnh đang săm soi cái Iphone trong tay thì vui vẻ nói – "Cái này chắc đúng là bao cao su rồi phải không?"
– "Dạ" – Thằng cháu tôi láu lỉnh đáp – "Ông già Noel đen tối này nhận quà tặng như vậy là quá hợp"