Sài Gòn, ngày …… tháng …… năm 2013 (12)
Đêm nay là Giáng Sinh đây. Ngày mai, nếu tôi gọi điện thì thế nào bé Hồng Ân cũng khoe cho chú Út nó nghe những món quà mà ông già Noel tặng cho nó. Mấy đứa cháu con anh Năm cũng thế. Vậy thì có lẽ nào tôi lại không có quà cho thằng Thịnh. Nó đang nằm ngủ say mê trong tiếng ngáy nhẹ đều. Gương mặt tuy rám đen nhưng vẫn còn mơn mởn chưa bị thời gian tàn phá thành những vết nhăn mờ mờ như cậu Út của nó.
Món quà dành cho thằng Thịnh tôi cất trong tủ thờ ba má. Cái tủ gỗ Gò Công nổi tiếng cẩn xà cừ lấp lánh mà ba tôi thường tự hào khoe khoang hàng xóm rằng: "Thằng con út của tui nó mua bằng nguyên tháng lương để má nó có chỗ ngồi khang trang". Nghĩ đến hình ảnh ba má sóng đôi nhau trên bàn thờ mà nụ cười vẫn chưa nhiều mãn nguyện, tôi bỗng thấy lành lạnh trong lòng. Đưa tay lôi món quà ra, tôi nghe cuộc đời tôi vẫn còn ít nhiều ấm áp.
– "Thịnh ơi, xuống đóng cửa giùm Út!" – Tôi chỉnh tề trang phục đi làm, khều thằng Thịnh thức dậy – "Út bỏ chìa khoá đâu rồi tìm không ra"
– "Dạ" – Thằng Thịnh mắt nhắm mắt mở nhìn cậu Út – "Không có trong cốp hả Út?"
– "Kiếm quá trời không thấy" – Tôi dắt xe ra, ngoáy lại nói – "Lát kiếm giùm Út nghen! Út sắp trễ làm"
– "Dạ" – Thằng Thịnh tay khoá cửa rào, miệng uể oải đáp
Ba chùm chìa khoá, hai cậu cháu mỗi người một chùm, chị giúp việc giữ một chùm. Chùm của tôi nằm trong cốp xe chứ đâu, có điều tôi muốn mang lại cho cháu tôi chút xíu bất ngờ trong ngày Giáng Sinh đầu tiên của "hai đứa". Tôi mỉm cười với ý nghĩ đó, miệng huýt sáo vi vu. Bầu trời Giáng Sinh buổi sáng quang đãng không gợn mây. Không khí thì vẫn còn dìu dịu lạnh. Đi ngang hàng bánh Brodard tôi bỗng thèm một cái bánh gato nhân thơm (khóm) mà tôi lẫn thằng Thịnh đều ưa. Chiều nay cùng ăn nhé Thịnh!
Mải lo suy nghĩ, tôi suýt va vào một cái xe bảy chỗ đột ngột dừng lại trước mặt. Biển số 62 làm tôi nghĩ đến quê nhà thằng Thịnh. Và cũng làm tôi nhớ lại những lời chị Hai đã gửi gắm dặn dò. Trời sáng hơn, mặt trời rọi nhiều hơn mà sao không khí lạnh vẫn còn thấm đẫm. Lại thấy man mác buồn làm sao. Cái hứng khởi tạo sự bất ngờ cho thằng Thịnh trong đêm Noel suy giảm đi quá nửa. Hay là thôi luôn cho rồi? Tình cảm muốn lớn lên hơn thì cần phải được nuôi dưỡng. Những việc làm tôi dành cho thằng Thịnh chẳng phải là đang nuôi lớn cái tình cảm kỳ quặc này hay sao?
Tôi để một buổi sáng trôi qua trong cái buồn lặng lẽ với những mớ bòng bong suy nghĩ trong đầu. Sếp lôi tôi lên phòng chửi cho một trận vì một đứa nhân viên trong phòng tôi làm việc cẩu thả mà tôi vẫn không phát hiện ra. Tôi trân trân nhìn sếp huơ tay múa chân, thét gào ra lửa mà sao giống như đang xem những tập phim Sạc-lô đen trắng. Bước vào phòng, nhìn thằng nhân viên lấm lét mà tôi chẳng mảy may thể hiện chút cảm xúc nào. Chợt trong đầu tôi nảy lên suy nghĩ:
"Có thể có một tình yêu trong sáng hoàn toàn và mãi mãi hay không?"
Trong cái tình yêu trong sáng ấy, tôi chỉ dành cho thằng Thịnh những sự quan tâm, yêu thương chăm sóc đơn phương. Tôi sẽ vun đắp cho nó những tương lai, mơ ước để nó có thân thế sự nghiệp vững vàng. Tôi sẽ định hướng cho nó những mối quan hệ tốt đẹp và giúp nó lựa chọn cho mình một mối quan hệ tốt đẹp nhất để thằng cháu tôi gắn bó suốt một đời hạnh phúc. Những thèm khát dục vọng sẽ được tôi vùi chôn sâu vào trong khoé mắt như vùi chôn những giọt nước mắt muốn chực trào ra.
Ngẫm nghĩ lại, tình cảm tôi dành cho thằng Thịnh như kiểu mưa dầm thấm đất. Có lẽ những thu hút về hình thể chính là nguyên nhân đầu tiên lôi tôi vào trong tình cảm này. Nhưng giờ thì tình dục chỉ còn là thứ gia vị giúp cho tình yêu của tôi thêm trọn vẹn. Mà cuộc đời tôi thì đã từng lựa chọn làm một kẻ đứng sau, nhìn người yêu gắn bó với người khác mà vẫn gắng gượng cười khi ánh mắt vui vẻ của ai kia chợt ngoáy lại nhìn tôi. Lựa chọn đó đớn đau lắm! Tôi phải mất một khoảng thời gian tưởng chừng bất tận mới đẩy xa được cái sự đớn đau đó ra khỏi tâm hồn. Người giúp tôi làm được điều đó lại chính là thằng Thịnh.
– "Út ơi!" – Thằng Thịnh nói qua điện thoại – "Con tìm khắp nhà không thấy chùm chìa khoá của Út"
– "Ờ! Thôi kệ đi Thịnh" – Tôi đáp bằng giọng hững hờ thực sự – "Để thứ Bảy nghỉ Út đi làm chùm khác"
– "Để con làm cho Út luôn nghen" – Thằng Thịnh nói
– "Ờ cũng được!"
– "Dạ!" – Thằng Thịnh nói nghe có vẻ gì đó hân hoan – "Vậy giờ con đi học rồi làm chìa khoá luôn! Tối Út về nhà… sớm sớm con đưa cho… nghen Út!"
Thằng Thịnh nói gì tôi cũng không hiểu lắm. Tôi chỉ biết cúp máy rồi từ từ đi xuống nhà xe. Thôi thì dù sao cũng đã chuẩn bị quà Noel cho cháu. Sự bất ngờ tôi định dành cho thằng Thịnh có lẽ sẽ nhẫn tâm hơn. Tôi lướt thướt trên con đường tràn ngập nắng trưa chói chang với ngập tràn người qua lại. Mở cửa vào nhà, lôi món quà Giáng sinh trong tủ ra, tôi mang đặt dưới gối thằng Thịnh, lấy tấm mền của nó đắp lên. Nhìn cái món quà nổi gồ lên trong lớp vải bông một lúc lâu, tôi vô tình đưa tay lên vẫy vẫy. Miệng chợt cười buồn, sao giống như một kiểu cách chia tay?
Đêm Giáng Sinh năm nay mà tôi nghĩ là đêm Giáng Sinh tôi không còn cô độc rồi cũng không xảy đến. Tôi vẫn sẽ một mình đón Giáng Sinh như hai ba năm gần đây nhất. Có lẽ, tôi sẽ lại lên toà nhà 68 tầng ngắm những đèn đóm nhấp nháy xa xăm mờ ảo, uống vài ly rượu chan chát, nồng nồng. Hoặc lại nhập bọn với những người dị giáo để lắng nghe những khúc thánh ca buồn trong đêm Giáng Sinh.
"Con quỳ lạy Chúa trên trời". Tôi chỉ ngâm nga đến đó mà không dám buông thêm câu kế tiếp: "Sao cho con lấy được người con yêu". Tôi bỏ cái bánh gato nhân thơm mà tôi vừa mua ở tiệm Brodard vào trong tủ lạnh. Kì một nỗi, tôi vẫn thực hiện theo những cái gì đã định trước như thể đó là một thói quen. Thôi kệ, để cho thằng Thịnh ở nhà một mình trong đêm Noel còn có chút niềm vui nữa chứ!