Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012 (ngày 11)
Tôi có chuyến công tác về Mộc Hoá, sẵn tiện có xe hơi của Công ty, tôi ghé xuống Vĩnh Hưng thăm anh chị Hai luôn. Tính ra cả năm rồi tôi mới gặp lại chị Hai, từ hồi đám giỗ má tôi. Lần nào về thăm, chị Hai cũng bắt tôi ở lại ăn cho xong bữa cơm canh chua khóm nấu tép mà chị học được từ những ngày bập bõm về làm dâu xứ này. Chị Hai tôi vốn đảm việc nước hơn việc nhà nhưng mà quả thật món canh chua khóm nấu tép của chị ngon dữ lắm. Cho nên, không cần chị bắt ép tôi cũng nhất định bắt chị nấu cho tôi ăn, nhưng mà tôi cứ phải giả bộ làm giá vậy đó để nghe tiếng năn nỉ yêu thương của chị.
– "Thằng Thịnh nó ngoan không Út?" – Chị Hai nhìn tôi ăn ngon lành, vừa hỏi vừa phe phẩy tay quạt cho tôi
– "Ở với Út mà không ngoan sao được" – Tôi cười hềnh hệch đểu cáng làm sao
– "Ừa, bởi vậy Hai mới gởi cho Út" – Chị Hai cũng cười rồi nói tiếp – "Nó có bạn gái chưa Út?"
– "Ai biết đâu à" – Tôi trả lời mà trong bụng có chút gì đó xốn xang
– "Giờ Hai chỉ trông nó có bạn gái rồi cưới vợ cái nữa là xong đời làm cha làm mẹ"
Chị cười khuôn mặt hiền hậu y hệt tấm hình má tôi cũng mỉm cười hiền hậu trên bàn thờ. Chén cơm bỗng trở nên đắng nghẹn. Chút ớt pha vào cho đẹp màu canh sao bỗng cay xè cả đôi mắt của tôi. Nếu bỏ tôi ra, ba má tôi vẫn còn có hai anh trai của tôi nối dòng nối dõi. Còn anh chị Hai của tôi chỉ có mỗi thằng Thịnh là con trai. Tuổi già của anh chị sẽ trông cậy hết vào thằng Thịnh.
– "Mèn ơi Hai quên Út không ăn được ớt" – Chị Hai tôi la bài hải rồi hấp tấp đi lấy nước cho tôi uống
– "Có mình em ăn được ớt chớ tui cũng có ăn được đâu mà quên hoài à"
Anh rể tôi phát vào mông chị Hai tôi rồi cười khà khà nhìn chị Hai tôi vừa cuống quýt vừa quay lại lườm duyên dáng thẹn thùng. Tôi nhìn hai vợ chồng họ yêu thương nhau, bình thường, và tuỳ nghi thể hiện cái sự yêu thương bình thường đó ra bên ngoài, ra trước mặt tôi, ra cả không gian quê mùa mà còn chứa chất nhiều định kiến. Lần đầu tiên tôi cảm thấy món canh chua khóm nấu tép "nổi tiếng" của chị Hai tôi kém ngon hơn mọi khi rất nhiều. Và tôi lại xé lòng một lần nữa khi nghe lời dặn dò đầy thân thương và tin cậy mà chị Hai trao cho trước khi cánh cửa kính ô tô dâng lên ngăn đôi giữa tôi và chị:
– "Nhờ Út để ý coi chừng thằng Thịnh giùm Hai. Hai có mình nó à, nếu không bị vì đi học Hai cũng không đành đoạn bỏ con xa cha xa mẹ đâu. Cũng may còn có Út để cậy nhờ. Mấy đứa kia Hai không tin tưởng bằng Út. Giúp Hai canh chừng đừng để thằng Thịnh sa ngã hư thân nghen Út".
"Mấy đứa kia" ý là anh Tư và anh Năm của tôi đó. Họ cũng có gia đình đàng hoàng, vợ đẹp con ngoan, sao Hai không gửi gắm? Út của Hai có một thân một mình, chưa từng hiểu tình thân của cha mẹ dành cho con cái, chưa từng biết cách làm người lớn chăm sóc cho thế hệ kế tiếp của mình. Hai ơi, Hai có biết là Hai đã trao niềm tin sai chỗ hay không? Tôi phải làm sao để chị Hai của tôi không trao niềm tin sai chỗ. Khi mà ngày càng nhiều, tình yêu trái luân thường đạo lý dành cho thằng cháu trong lòng cậu Út ngày ngày một dâng lên.
– "Kiếm cái quán nước nào tấp vô nằm nghỉ chút cho khoẻ đi em" – Tôi bảo người lái xe sau khi bóng chị Hai tôi vừa khuất dạng
– "Dạ em nghỉ đủ rồi sếp" – Người lái xe nhìn vào gương chiếu hậu, mặt ngơ ngác
– "Tôi nghỉ" – Tôi nói khá gay gắt
– "Dạ"
Tiếng "dạ" nghe sao ngoan ngoãn như tiếng "dạ" thân thương của thằng Thịnh thường cất lên làm ấm căn nhà vốn từ lâu lạnh lẽo đơn côi của tôi. Cho đến trước khi thằng Thịnh xuất hiện, tôi chưa từng nghĩ đến căn nhà ấy cô đơn quạnh quẽ. Tôi chỉ cảm giác đó là nơi tôi về sau một ngày làm việc có khi vất vả có khi nhẹ nhàng, sau những buổi ăn tối, cà phê, nhậu nhẹt say tuý luý. Vậy mà cũng căn nhà ấy, tôi cũng về sau một ngày làm việc có khi vất vả có khi nhẹ nhàng, cũng sau những buổi ăn tối, cà phê, nhậu nhẹt say tuý luý… mà sao trống trải lạnh lẽo mỗi khi thằng Thịnh về quê thăm nhà vào cuối tuần hoặc những ngày nghỉ lễ.
Tôi đã quen thuộc với khung cảnh căn nhà có hai cậu cháu. Cùng ngồi trên hai chiếc ghế salon khác nhau, tôi ghế dài, thằng Thịnh ngồi ghế đơn, mỗi người một tô cơm. Ánh mắt nhìn hai hướng, tôi chăm chú vào cái Ipad còn thằng Thịnh thì xem những trận bóng đá chán òm. Những buổi chiều về bận rộn nấu cơm tối và thằng Thịnh sẽ ghé xuống bếp cất giọng hỏi "Cần con phụ gì không Út". Những buổi tối ấm áp nằm chung phòng, dù là riêng hai tấm nệm đơn hay chung một tấm nệm lớn, tuy chẳng chuyện trò gì ngoài tiếng thở đều đều của thằng cháu tôi. Và trong cái khung cảnh quen thuộc ấy, tự nhiên cũng phát sinh trong lòng cái tình cảm trớ trêu không kềm chế được.
Cũng có những đêm nằm một mình, gác tay lên trán, y như lúc này đây, đong đưa chiếc võng với cánh tay gác cao lên trán, tôi suy nghĩ về chuyện giữa tôi và thằng cháu. Tôi biết chắc là có một tình cảm vẫn còn nhẹ nhàng đang dâng lên trong lòng tôi. Cái tình cảm trái luân lý đó vẫn có thể dẹp bỏ được nếu như thằng Thịnh không sống chung với tôi nữa. Và điều đó cũng có nghĩa là, tình cảm trái lẽ ấy cũng sẽ ngày một lớn lên theo sự chung đụng hàng ngày giữa tôi với một thằng con trai mới lớn hầm hập hơi đàn ông và đẹp trai đến rã người.
Bao nhiêu thời gian dành cho suy nghĩ đã trôi qua. Mặt trời cũng ngả sâu hơn về hướng Tây quen thuộc. Và tôi cũng chưa bao giờ đưa ra được một đáp án hợp lý, một con đường đi khả dĩ. Thường thì những lập luận của thằng Kha lại vang lên vào cuối thời gian suy nghĩ của tôi như thay một lời kết luận giản đơn rằng: "Thôi cứ để cho số mệnh sắp bày".
– "Ra trước bật máy lạnh xe cho mát rồi về em" – Tôi bảo người lái xe rồi quay vào trong quán nước kêu to – "Tính tiền giùm cái chị ơi"