Tầm 2 tuần nay, gã Hùng cách vài hôm lại vắng nhà đi làm ăn xa. Lão theo tên Hải buôn một số hàng cấm ở khu sát biên giới. Sau lần Minh đổ gục xuống nền xi măng vì rèn thể lực vượt sức chịu đựng, hai cánh mông sưng tấy, đỏ thẫm vì đòn roi hành xác ngoài sân đến bê bết máu, ông Hùng bắt đầu sinh nghi.
– Tao không thể để mày lười lén mỗi lúc tao đi vắng, ai biết mày có trốn không? Mày tưởng tao ngu chắc?
Hai ngày sau, kết thúc chuyến đi, gã Hùng mang về một thùng đồ lớn. Trong đó là một bộ camera giám sát gia đình loại cũ mà ông mua lại từ một người quen làm nghề “cài bẫy con nợ”.
– Tao sẽ gắn camera khắp nhà. Phòng mày, phòng khách, khu bàn học, nhà vệ sinh, hành lang, sân sau. Từ giờ, từng bước chân mày tao đều thấy, toàn bộ cơ thể mày, từ đầu đến chân, từ kẻ lông đến đùm dái,… Mày mà trốn bài tập thể lực nào, tao cho thằng nhỏ của mày ăn đòn thay cơm!
Minh đứng chết lặng khi thấy mắt camera đỏ lập lòe trên tường đối diện bàn học. Một cái khác gắn trên trần phòng ngủ, một cái ngay bên trong nhà vệ sinh. “Không còn riêng tư – Không còn chỗ trốn – Không còn “giấc mơ”. Từ giờ, từng cọng lông trên thân thể cậu đều bị giám sát. Tồng ngồng, trần truồng và nhục nhã. Nhật Minh hoàn toàn rơi vào vòng kiểm soát địa ngục của gã cha dượng và đáy vực u tối của cuộc đời mình.
Ngày nào cũng vậy, đúng 4:30 giờ sáng, chuông báo thức réo vang do ông Hùng cài sẵn. Nếu Minh không dậy trong vòng 1 phút, ông sẽ ập cửa vào, tạt nước lạnh, hoặc tát thẳng vào mặt.
– Dậy! Ra sân! Cởi đồ – Chạy bộ 50 vòng quanh nhà! Rồi leo dây, rồi hít đất, sau đó nhảy cóc, đấm bao cát 100 cái! – ông Hùng hét như quân huấn luyện trại lính – Mày muốn làm thằng đàn ông không? Hay là mày muốn cả đời chỉ biết viết mấy lá thư “sến sẩm” cho gái?
Minh không đáp, đôi chân cậu nặng như chì. Mỗi lần bước là đầu gối nhói lên từng cơn, vì vết thương lần trước chưa lành. Có hôm Minh chóng mặt, khuỵu giữa sân khi vừa hít đất được 80 cái. Nhưng thay vì đưa cậu vào nhà, ông Hùng chỉ lấy một xô nước lạnh tạt thẳng vào mặt, rồi quát:
– Ngất mà không xin phép hả? Đồ vô kỷ luật! Mày có ngất cũng phải chờ lệnh tao! Lập tức lão bắt Minh chống hai tay ra sau lưng, chúi đầu xuống đất chổng mông lên cho máu dồn lên nào rồi quật roi tre chan chát xuống mông cậu.
Bốp! Bốp! Bốp!…
Bốp! Bốp! Bốp!…
Bốp! Bốp! Bốp!…
…
Vừa gồng người căng mông chịu đòn, lão vừa bắt cậu hô lớn: “Học tập – Thể lực – Kỉ luật là sức mạnh”, “Học tập – Thể lực – Kỉ luật là sức mạnh”, …
Bốp! Bốp! Bốp!…
Bốp! Bốp! Bốp!…
Bốp! Bốp! Bốp!…
…
Đánh thẳng tay đến khi lão thấy hai cánh mông của cậu đỏ rực lên rướm máu mới thôi.
Từ dạo ấy, Nhật Minh không còn được tự học như trước. Mọi bài vở trên trường được kiểm tra từng giờ, dù là phần kiến thức đọc thêm không bắt buộc. Ông Hùng không hiểu kiến thức lớp 11, nhưng vẫn ép Minh đọc thuộc từng dòng sách giáo khoa, từng đoạn văn, từng đề bài – kể cả dấu phẩy, chấm hỏi, lão cũng bắt nhớ rõ như in.
– Đọc sai là không hiểu. Đọc không được trọn vẹn một ý thì tao cho mày cởi sạch quần chổng mông ăn đòn. Mày chọn đi: nghỉ học hay ăn đòn?
Cứ như vậy, mỗi ngày của Minh là một cuộc đào luyện địa ngục kéo dài từ tinh mơ đến tận khuya. Không có phút nghỉ ngơi, không có bạn bè, không còn ai để cậu tâm sự hay gửi gắm. Chỉ có tiếng rè rè của camera và tiếng giày của ông Hùng mỗi khi đi ngang phòng, như bóng ma không bao giờ ngủ.
Một tối thứ sáu, sau khi đấm bao cát đến rướm máu tay, Minh ngồi gục bên vách tường, thở không ra hơi. Trên vách là tờ giấy ông Hùng in ra:
“THẰNG MINH – MÀY PHẢI TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG THÉP”
Kèm theo bên dưới là lịch luyện tập được chia từng phút. Không có thời gian nghỉ.
Cậu nhìn vào camera trên trần. Ánh đèn đỏ vẫn đang nhấp nháy như một con mắt dõi theo không ngủ. Minh lẩm bẩm trong đầu, chẳng biết là cầu cứu, là nguyền rủa hay là van xin:
“Mình còn là người… hay đã là cái bóng của một con vật bị huấn luyện?”
Và trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy thứ gì đó trong lòng vỡ vụn – không phải xương, mà là niềm tin vào chính mình.
Dưới đây là “10 Điều Huấn Luyện” mà lão Hùng tự soạn ra, bắt Minh chép phạt, học thuộc lòng và lặp lại như thần chú mỗi khi bắt đầu bài thể lực:
(Bắt buộc ghi nhớ! Đọc thuộc lòng như cháo, quỳ gối chép phạt 100 lần nếu sai một chữ)
1. Thức trước khi mặt trời mọc – không được ngủ sau 4:30 giờ sáng.
Kẻ lười biếng là kẻ chết trước. Cơ thể phải khởi động trước ánh sáng thì đầu óc mới sáng.
2. Không phàn nàn – đau, khóc, mệt, đói là ngụy biện của kẻ yếu.
Một thằng đàn ông phải biết cắn răng, không than, không rên. Than vãn là biểu hiện của sự vô dụng.
3. Mệnh lệnh của cha dượng là luật. Không cãi, không hoài nghi, không chậm trễ.
Chỉ có kẻ vô kỷ luật mới thất bại. Tao nói một là một. Trễ 1 phút – chống đẩy 100 cái và ăn roi mây.
4. Mỗi lỗi sai là một hình phạt xứng đáng, không được xin xỏ.
Không có “xin lỗi”, chỉ có “trả giá”. Viết sai một dòng – chạy 10 vòng. Nói sai một chữ – hít đất 50 cái.
5. Cơ thể là vũ khí – phải luyện nó đến mức thép.
Hằng ngày: chống đẩy 300 cái, chạy 30 vòng, đấm bao cát 500 cú, leo dây 5 lượt. Không đủ là chưa đủ.
6. Không được ăn nếu chưa tập. Không được uống nếu chưa chạy.
Ăn uống là phần thưởng, không phải quyền lợi. Kẻ yếu ăn vào cũng chỉ là rác.
7. Phải thuộc lòng từng chữ đã đánh dấu trong sách, kể cả dấu chấm, phẩy.
Mày không cần hiểu – mày cần ghi nhớ. Không nhớ được thì học đến chết.
8. Phải báo cáo từng việc đã làm trong ngày – giờ nào làm gì, với ai, ở đâu.
Không có bí mật. Tao là trời. Tao là luật. Mày không có quyền giữ gì cho riêng mình.
9. Khi bị đánh, không được né, không được rơi lệ. Khi bị chửi, chỉ được cúi đầu.
Mày phải chịu đựng, phải lì, phải chai. Không ai trưởng thành bằng lời ngọt.
10. Mỗi tối, phải đọc to lại 10 điều huấn luyện này trước khi ngủ.
Sai một chữ – không ngủ. Sai hai chữ – tập thêm 1 tiếng.
Lão Hùng còn ép Minh chép lại 10 điều này dán trước bàn học, giường ngủ, nhà vệ sinh và trên gối. Bất cứ khi nào tập thể lực, ông bắt Minh đứng nghiêm, gào to cả 10 điều, giọng to, rõ, không run, không vấp.
Mỗi khi Minh nói nhỏ hay ngập ngừng, ông sẽ hét:
– LẠI TỪ ĐẦU! MÀY MÀ KHÔNG THUỘC MẤY CÂU NÀY THÌ ĐỪNG MƠ LÀM NGƯỜI!
…
Đêm khuya…
Đồng hồ vừa điểm 1 giờ sáng. Ngoài sân, gió đêm lùa qua những tấm tôn cũ kêu lạch cạch. Minh đang nằm, không dám ngủ say. Trong nhà lại vang lên tiếng cửa cổng sập mạnh, tiếng chân loạng choạng quen thuộc.
Ông Hùng về. Minh bật ngồi dậy, tim đập mạnh. Mỗi lần ông ta nhậu về là một trận địa ngục mới. Không giờ nào là giờ yên. Không hôm nào là bình an.
Cạch…
Cửa phòng bật mở như bị đá tung. Ông Hùng, người nồng nặc mùi rượu, áo sơ mi xổ tung, tay còn cầm nửa chai rượu đế, lừ lừ bước vào như bóng ma.
– Mày ngủ rồi hả? Tao cho phép mày ngủ chưa, thằng ranh?
Minh bật dậy, đứng nghiêm như phản xạ đã thành thói quen.
– Dạ… chưa ạ…
– Được. Tốt! Lột áo ra, cởi trần, bước ra sân. Mang sổ ghi chép điều lệnh theo.
Minh vội cởi áo ra, để mình trần phơi bày thân thể rắn rỏi mới trổ mã, rồi cúi nhặt tờ giấy in 10 điều huấn luyện đang dán đầu giường. Mắt cậu chưa kịp thích nghi với ánh sáng, chân run, cơ thể ê ẩm vì buổi tập chiều chưa kịp phục hồi.
Ngoài sân, trăng mờ sau mây. Ông Hùng đập chai rượu xuống bàn đá, chỉ tay vào khoảng trống:
– Đứng đó! Dang chân ra! Tay để sau lưng! Tao hỏi gì, mày trả lời liền! Không được suy nghĩ! Một giây là quá lâu!
Minh nuốt khan, mắt nhìn trân trân vào khoảng không. Tay siết tờ điều lệnh như bấu víu vào thứ duy nhất còn rõ ràng.
– Điều số 6! Đọc!
Minh hấp tấp:
– Dạ… “Không được ăn nếu chưa… chưa…”
– Chưa cái gì?
– Dạ… chưa tập…
Bốp!
Một cú tát như trời giáng khiến Minh nghiêng đầu sang một bên, đau điếng.
– Câu đầy đủ, thằng ranh! Tao nói không được bỏ chữ!
Minh thở gấp:
– Dạ… “Không được ăn nếu chưa tập. Không được uống nếu chưa chạy.”
– Đọc chậm! Như vậy mà cũng dám nhớ nhung, tương tư, viết thư tình à? Tao dạy mày làm người, mày còn lười?
Ông Hùng cười khẩy, rồi chỉ thẳng mặt Minh:
– Điều số 3!
Minh bối rối. Mắt đảo liên tục. Đầu quay cuồng. Tim dồn dập.
– Dạ… “Mệnh lệnh… là luật… không… không…”
– KHÔNG GÌ?
– Không… không cãi… không hoài nghi… không… chậm trễ…
– Mày ngập ngừng! Ghi trong giấy là gì?
– Dạ… “Không cãi, không hoài nghi, không chậm trễ.”
– Cởi quần, cúi xuống. Chống đẩy 100 cái. Ngay!
Minh lập tức cúi đầu, đưa tay lên cạp quần từ từ cởi sạch rồi chống tay nằm xuống. Mắt cậu nhắm nghiền, cắn răng đau đớn. Tay vừa chống đất thì ông Hùng cầm roi quát:
– Điều số 1 khi chống đẩy! Cu dái phải chạm vào nền đất. Mỗi lần xuống đọc một chữ! Chậm hay sai, lập tức ăn thêm roi rồi bắt đầu lại từ đầu!
– Dạ…
– Bắt đầu!
“Bốp!”
– “Thức…”
– Xuống!
“Bốp!”
– “trước…”
– Xuống!
“Bốp!”
– “mặt…”
“BỐP!” “Bốp!””Bốp!”-… Mày đọc chậm! Đọc chậm là không thuộc! Là dối trá!
Sau 3 cú đánh như trời giáng vào đỉnh mông và đùi non của Minh, ông Hùng đá tiếp vào sườn Minh một cú mạnh đến mức cậu lăn sang bên, toàn thân rùng mình vì đau đớn.
– Mày lười biếng! Tưởng tao ngủ rồi là mày được quyền trốn hả?
– Dạ… con không dám…
– Đứng dậy! Không được mặc lại quần, hai tay ôm bao cát, Chạy quanh sân 10 vòng! Miệng đọc điều số 9! Không được ngừng!
Minh lảo đảo đứng dậy. Đầu gối chảy máu từ vết cũ. Mỗi bước chạy là một nhát cắt vào ý chí. Miệng cậu run rẩy lập lại:
– “Khi bị đánh… không được né… khi bị chửi… chỉ được cúi đầu…”
– LỚN HƠN! Tao không nghe gì hết!
– “KHI BỊ ĐÁNH KHÔNG ĐƯỢC NÉ!!! KHI BỊ CHỬI CHỈ ĐƯỢC CÚI ĐẦU!!!”
Tới vòng thứ tám, Minh vấp té. Mặt đập xuống đất, môi bật máu. Cậu cố gượng dậy, hai chân như chì. Toàn thân cậu nhễ nhại mồ hôi, hai cánh mông đã đỏ bầm hoen rỉ máu tươi.
– Tao chưa cho ngừng!
Minh tiếp tục. Không vì sợ, mà vì không còn biết thế nào là dừng nữa. Một con người, khi bị kiểm soát đến tận hơi thở, sẽ không còn biết mình là ai. Minh lúc này không còn là Minh. Chỉ còn một cái xác biết tuân lệnh. Và trong sâu thẳm ánh mắt cậu, thứ duy nhất còn sáng lên…không phải ý chí…không phải phản kháng… mà là một cơn tuyệt vọng đã lên men.
…
NHỮNG ĐÊM DÀI HÀNH XÁC!
Đêm đó, như thường lệ, Minh bị kéo ra sân lúc 1 giờ sáng. Trên người chỉ được phép mặc một chiếc quần đùi xám mỏng toanh. Nhật Minh rắn rỏi và nam tính. Dưới ánh đèn vàng đục le lói, hạ thể cậu lồ lộ nhô ra sau lớp quần mỏng. Dương vật dày dặn như gốc măng đang lớn cộm lên và chỉa ra một cục khiến gã Hùng nheo mắt khó chịu và căm ghét. Gã khoái chí ép cậu tập bài leo dây trong khi hai tay vẫn còn trầy trụa từ lần té ngã trước.
– Mày leo như con mèo què vậy đó hả? – ông Hùng gằn giọng, tay lăm lăm cây gậy cao su hay dùng để “hiệu lệnh”. – Mười giây một lượt! Tao đếm. Không kịp thì làm lại từ đầu!
– Dạ…
Minh vừa bám dây, vừa lẩm bẩm: “Một… hai… ba…”
Đến lần thứ sáu, tay cậu run bần bật, tuột khỏi dây, rơi xuống nền xi măng. Gối va mạnh, bật máu lần nữa.
– “Bốp… Bốp… Bốp!” – Đứng lên! – tiếng ông Hùng vun roi thẳng tay quật vào mông cậu, giọng gã rít như dao. – Mày chưa xong thì đừng hòng ngủ!
Minh gượng dậy, tay chân không còn cảm giác. Cậu cố leo tiếp, như cái máy rệu rã.
Sau buổi hành xác, gã Hùng bắt Minh trần truồng, xoay người vào trong, chống tay lên tường, gã liên tiếp quật thẳng tay 50 roi bằng nịt da lên toàn bộ bờ mông chàng thiếu niên rồi thoả chí ra lệnh phạt Minh ngủ đứng úp mặt vào tường vì tội lười nhát, biểu hiện không đạt khi chịu huấn luyện thể lực. Sau trận đòn, hai tay Minh bị ép khoanh vòng ra phía sau, trán mũi tì vào tường phơi toàn bộ dáng vẻ thiếu niên trần truồng ra phòng khách. Nơi góc võng, gã say sưa ngắm nhìn thành quả, mắt đê mê nhìn vào dáng người đang chịu cực hình kia, tay mân mê vọc vạch sục xoa hạ bộ rồi hút thêm vài điếu thuốc lá. Gã phà hơi thuốc, khoái chí mở phim đồi truỵ ra xem rồi thủ dâm, bắn tinh đầy ra quần và võng. Gã đê mê theo từng tiếng rên, từng tình tiết trong video điện thoại và cả sự đau đớn, dáng người chi chít lằn roi, xiêu vẹo vì kiệt sức của Minh rồi ngủ quên đi lúc nào không hay! Mặc cho Minh rã rời oằn mình chịu phạt. Cậu phơi toàn bộ bờ lưng rắn rỏi xen lẫn nhiều vết bầm tím đỏ vì roi vọt, cánh mông căng tròn chi chít lằn roi, đỏ như màu gạch cua vừa chín tới, mồ hôi tuôn ra khiến cơn bỏng rát càng thêm đau đớn.
…
Đến sáng, trời còn chưa hửng, ông Hùng đã ngồi uống cà phê trước nhà, tay cầm điện thoại. Hắn lướt một lúc rồi gọi đến trường Minh. Giọng hắn hống hách:
– Alo, Thầy giáo chủ nhiệm Minh đúng không? Cho nó nghỉ học hôm nay. Gia đình tôi có việc. Mai đi học lại.
Tắt máy mà không cần biết đầu dây bên kia thế nào, ông quay lại nhìn Minh, lúc này đang loạng choạng pha mì gói để kịp ăn trước khi đi học.
– Mày không xứng đi học hôm nay. Tối qua tập quá tệ. Nghỉ học. Ở nhà tao “rèn” riêng.
– Dạ… nhưng hôm nay con có kiểm tra môn…
– Tao nói nghỉ là nghỉ! Mày tưởng mấy cái bài kiểm tra vớ vẩn đó quan trọng hơn rèn người hả? Tao dạy mày, chứ trường không dạy nổi!
Cả ngày hôm đó là một địa ngục huấn luyện tăng cường. Minh bị bắt cởi trần chạy liên tục quanh sân dưới nắng gắt – không nước uống – Không được đi vệ sinh. Hết chạy là đến chống đẩy, leo dây, đấm bao cát. Mỗi lần mỏi tay, ông Hùng sẽ dí cây gậy xuống sàn hét lớn:
– Dừng là phản kháng! Phản kháng là phản chủ! Mày nhớ câu đó chưa!?
Đến trưa, thay vì nghỉ ngơi, Minh bị nhốt trong phòng học bài. Ông Hùng ngồi ngay trước cửa, tay cầm cuốn sách giáo khoa và đống bài tập mà Minh mang từ trường về hôm qua.
– Từng môn phải hoàn thành. Không được thiếu một dòng. Tao không biết cái gì là “hiểu bài”, “giải tích – hàm số”. Tao muốn viết đầy đủ, sạch sẽ, đúng từng chữ, từng dấu.
– Dạ…
– Làm bài sai là chống đẩy 50 cái. Viết nguệch ngoạc là không cho ăn cơm tối. Nhớ chưa?
Minh cắm cúi làm. Mắt nhòe vì mồ hôi và bụi, đầu nhức buốt. Có lúc cậu ngủ gục ngay trên trang giấy viết dở dang, nhưng chỉ vài phút sau là bị ông Hùng lôi dậy bằng gáo nước lạnh rồi cái tát vào gáy. Gã đạp bàn học đổ nghiêng, tập vở rơi xuống sàn. Minh giật mình bật dậy, sợ hãi chắp tay:
– Con xin lỗi! Con xin lỗi! Con làm lại!
– Không cần! 11 giờ đêm rồi, giờ là thể lực!
– Dạ!?
– Nằm xuống! 100 lần hít đất, kèm theo 100 lần ăn roi. Đây là hình phạt cho một ngày nghỉ học mà mày không xứng đáng. – Nói rồi tên Hùng đứng dậy cởi dây nịt trên thắt lưng của gã ra, cuộn lại gấp đôi bóp một đầu quấn quanh cổ tay, quật “phạch phạch” hai cái rõ lớn rồi bước ra sân.
Minh cởi quần, trút bỏ toàn bộ phần vải cuối cùng che đậy vùng nhạy cảm riêng tư, chầm chậm theo sau lão cha dượng. Cậu hạ xuống bắt đầu thực hiện chống đẩy, mắt hoa lên vì kiệt sức.
Một – xuống – lên – BỐP!
Hai – xuống – lên – BỐP!
Ba- xuống – lên – BỐP!
…
Bốn – … – BỐP!
Bốp! Bốp! Bốp!
– Tay mày không đủ thẳng, làm lại từ đầu cho tao – Bốp!
– Dạ! – Minh cúi đầu, cắn răng, cậu chỉ biết phục tùng và làm lại từ nhịp đầu tiên. Toàn thân nát bươm vì đòn roi và áp lực như địa ngục.
Một – xuống – lên – BỐP!
Hai – xuống – lên – BỐP!
Ba- xuống – lên – BỐP!
…
Cậu không còn biết hôm nay là thứ mấy, không nhớ nổi tiết nào đã nghỉ. Mỗi ngày trôi qua giờ chỉ là một chuỗi nhiệm vụ mà cậu phải hoàn thành nếu không muốn bị phạt.
Nhật Minh, cậu không còn là sống – chỉ còn là tồn tại và chịu đựng…