Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Gã cha dượng giang hồ
  3. Chương 14 - Không còn quyền làm người (2)
Prev
Next

Ba, bốn tháng bị kìm kẹp trong những khuôn phép tàn độc, trong khuôn khổ địa ngục thép từ bàn tay gã cha dượng bạo hành, Nhật Minh dần quen với việc phải kìm nén mọi phản xạ tự nhiên, kể cả việc thủ dâm hay rỉ nước nhờn trong giấc ngủ như bao chàng trai khoẻ mạnh sung sức khác. Với Hùng, đó là hành động chống đối, phản loạn và bất tuân. Minh không được giải toả, không được phản ứng khoái lạc, không được bộc lộ bất cứ thứ gì vượt khỏi cái khung mà gã Hùng đặt ra. Sự dồn nén ấy không biến mất, nó chỉ lặng lẽ tích tụ trong cơ thể, như một áp lực âm ỉ luôn chực chờ tìm lối thoát.

Cơ thể Minh vẫn vận hành theo những quy luật sinh học bình thường: mệt mỏi, căng cứng, mất ngủ, tim đập nhanh hơn mỗi khi về gần đến nhà. Nhưng mọi biểu hiện đều phải bị ép xuống. Minh học cách kiểm soát hơi thở, siết chặt hàm răng, giữ cho nét mặt trơ lì.

Nhưng, thời gian ngày ngày trôi qua, Minh bị dồn đến mức không còn lối thoát. Sự bí bách không được xuất ra khiến cả bìu dái cậu như muốn nổ tung. Đùm dái đỏ hồng căng tràn đầy tinh dịch, chịu kìm nén như một hồ chứa sắp vỡ vì đầy nước. Nhiều tháng liền, mọi sinh hoạt cá nhân của cậu đều nằm trong tầm kiểm soát tuyệt đối, không riêng tư, không khoảng lặng, không được phép đóng cửa, không được phép ở một mình đủ lâu để cơ thể tự giải toả ra bên ngoài những năng lượng trắng đục tuổi dậy thì cùng sự nam tính đầy tràn chảy khắp cơ thể thiếu niên 17. Cơ thể Minh rơi vào trạng thái căng thẳng thường trực: nóng nảy vô cớ, mọi thứ như mông lung, mơ màng không minh bạch, tim đập nhanh, mồ hôi lạnh, đầu óc mụ mị mỗi khi thấy con gái đi ngang hay chỉ vô tình bắt gặp một nụ cười ai đó. Ban đêm, cậu thường trằn trọc muốn chà sát hạ bộ, vọc lấy vọc để nhưng bị cấm. Ban ngày uể oải, nhưng vẫn phải giữ dáng đứng thẳng, ánh mắt trơ. Cơ thể, cu dái cần được giải tỏa theo quy luật tự nhiên, nhưng mọi cánh cửa đều bị khóa chặt. Sự bí bách không còn là cảm giác — nó trở thành áp lực tra khảo tâm lí thực sự.

Hùng biết điều đó. Và chính vì biết, gã càng ra tay siết chặt. Trong đầu Hùng, việc tước bỏ không gian riêng tư là cách nhanh nhất để bẻ gãy bản năng, biến Minh thành một kẻ chỉ còn biết tuân lệnh. Gã lạnh lùng đặt ra những quy định tưởng như vô hại, nhưng cộng dồn lại thì nghẹt thở. Không cần đụng tay, chỉ cần không cho thoát. Gã muốn Minh chịu đựng sự dồn nén, bí bách thầm kín ấy đến lúc phải quỳ xuống cầu xin gã cho phép được xuất tinh. Đổi lại sẽ phải chịu sự hành hạ đến chết đi sống lại vì dám xin xỏ cho hành vi khoái cảm theo bản năng đàn ông.

Ở trường, Minh vẫn đi học như bình thường. Cậu vẫn ngồi đúng chỗ, vẫn ghi chép đầy đủ, vẫn giữ gương mặt lạnh và thần thái của một soái ca học đường lớp chuyên. Nhưng chỉ có Minh mới biết, cơ thể mình không còn ở trạng thái cân bằng nữa. Có những lúc đang ngồi trong lớp, Minh bỗng thấy bứt rứt vô cớ, như thể không thể giữ nguyên tư thế quá lâu. Cả đùm cu dái trở nên cương cứng, đầu khấc rung giật liên hồi, cả đùm dái săn lại như chực chờ bắn tinh đầy ra ghế. Minh ra sức gồng người, mồ hôi tuôn đầy trán. Cậu gồng xiết eo, cơ lưng căng cứng, đùi mỏi rã rời xen lẫn cảm giác ngứa ngáy khó chịu nơi hạ bộ. Cậu phải liên tục đổi cách đặt tay, siết chặt đầu ngón, tập trung vào hơi thở để không bị xao nhãng. Thầy giảng bài, bạn bè trao đổi, còn Minh thì phải dùng toàn bộ ý chí chỉ để giữ vẻ ngoài bình thường. Trong giờ ra chơi, Minh hiếm khi dám đứng nói chuyện lâu. Cậu chọn đi bộ một mình, vòng quanh hành lang, không phải vì thích, mà vì chuyển động nhẹ giúp cơn căng nơi hạ bộ dịu bớt. Có hôm, chỉ cần tiếng chuông vào lớp vang lên, tim Minh đã đập nhanh hơn mức cần thiết, như thể cơ thể đang phản ứng quá mức với những kích thích rất nhỏ.

Một trưa thứ Sáu, đến tiết 4, Minh đang ngồi ghi bài thì cơ thể đột ngột phản ứng sai nhịp khi nghe lũ bạn ngồi sau bàn về mấy tình tiết trong đoạn phim sex chuyền tay nhau tối qua. Dù Minh liên tục khép chặt hai chân để xoa dịu sự cương cứng, nhưng bỗng một cơn nóng lạnh dâng lên từ ngực, lan nhanh xuống tay chân rồi tiến thẳng xuống buồi. Đầu óc cậu trống rỗng vài giây, tim đập mạnh đến mức Minh nghe rõ trong tai mình. Bàn tay cầm bút bắt đầu run nhẹ, nét chữ cũng méo đi. Minh cúi thấp đầu hơn, giả vờ tập trung. Nhưng rồi cậu cảm nhận được lưng áo ướt lạnh vì mồ hôi, dù trong lớp không hề nóng. Và rồi một dòng chất nhờn ngưa ngứa khó chịu rỉ ra nơi đầu cặc. Nó đủ nhiều để chiếc quần lót Minh mặc thấm đẫm lan dần ra đủng quần tây bó sát vòng 3. Cảm giác đó khiến cậu hoảng — không phải vì đau, mà vì cậu biết cuối cùng mình cũng mất kiểm soát. Đây là thứ cậu không được phép để lộ. Minh lặng lẽ đặt bút xuống, hít sâu, ép vai thẳng lại. Không dám đợi lâu, cậu cố điềm tĩnh, gồng người để không gây chú ý. Minh chờ đến lúc thầy quay lưng viết bảng mới đứng dậy, bước ra khỏi lớp như thể chỉ đi rửa tay. Mỗi bước đi đều phải tính toán để trông thật bình thường.

Trong nhà vệ sinh, Minh khóa cửa, đứng yên rất lâu trước bồn rửa. Hơi thở cậu vẫn chưa ổn định. Minh nhẹ nhàng cẩn thận gỡ khoá thắt lưng, chầm chậm kéo quần xuống. Cậu vạch hai lớp quần ra, chính xác Minh đã rỉ nước nhờn sau hàng mấy tháng trời chịu sự kìm nén. Cậu cẩn trọng lấy khăn giấy lau thật khô, rồi tuốt ngược nhẹ bao quy đầu để lau kĩ cho thật sạch, tránh để lại dấu vết. Minh làm thật khéo rồi vốc nước lạnh áp lên mặt, lên cổ tay, chờ cho nhịp tim chậm lại. Áo dính mồ hôi khiến Minh khó chịu, nhưng cậu không có lựa chọn khác ngoài việc tự điều chỉnh, tự lau khô, tự ép cơ thể quay về trạng thái “ổn”. Minh hiểu rõ một điều đáng sợ: cơ thể cậu đang phản kháng, còn cậu thì buộc phải xử lý mọi thứ trong im lặng — như mọi lần trước, và có lẽ là mọi lần sau.

Khi quay lại lớp, Minh ngồi xuống đúng chỗ cũ. Lưng thẳng, mặt không biểu cảm. Nhưng bên trong, cậu biết: đây không còn là một chuyện nhỏ nữa. Chỉ là cậu chưa được phép để nó trở thành “chuyện lớn”.

…

Buổi chiều hôm ấy, trời đổ cơn mưa như trút nước. Sân trước nhà ướt nhẹp, hơi đất bốc lên ngai ngái. Sau buổi tan trường, về đến sân không thấy gã cha dượng, Minh mừng rỡ chạy vội vào phòng thay quần áo. Cậu cởi phăng chiếc áo sơ mi trắng rồi rũ bỏ chiếc quần tây xuống giường rồi nhanh chóng mang chiếc quần lót đã hoen một đốm trắng đi giặt. Cậu ngồi bần thần trong nhà tắm, lưng ướt đẫm mồ hôi và nước lạnh. Khi bước trở vào phòng, Minh giật mình khi thấy ông Hùng đã về từ lâu. Gã mặt đỏ ngầu, mắt long sòng sọc đang đứng lù lù bên chiếc giường của cậu. Ga trải giường bị xé bung, chiếc quần tây bị vứt sang một bên.

– Mày thấy cái gì đây không?

Minh chết lặng. Mặt cậu tái đi khi thấy ông Hùng đang cầm chiếc quần tây xanh vừa kịp thay hôm nay, nhưng trên vải chỗ đủng quần vẫn hằn dấu nhòe mờ của tinh dịch, mọi thứ như dấu hiệu tố cáo cậu vi phạm nghiêm trọng luật lệ mà gã Hùng đã đặt ra. Cậu không được phép giặt quần áo khi chưa được sự đồng ý của cha dượng. Đằng này cậu còn lén đem giặt quần lót khi chưa qua sự kiểm tra và đồng ý của lão Hùng.

– Tao hỏi mày đấy! Mày đã thủ dâm ở trường đúng không!?

– Dạ… dạ không… con… con không cố ý…

– KHÔNG CỐ Ý!?

Ông Hùng hét lên, mặt đỏ bừng, tay ném chiếc quần vào mặt Minh.

– Đàn ông mà không giữ được thân tâm! Mới tí tuổi đầu đã dâm dục! Mày tưởng tao không biết mấy thằng như mày à? Đi học rửng mỡ tưởng tượng bậy bạ rồi xả ra đầy quần hả?

Minh rút lui từng bước, mặt cúi gằm, tim thắt lại trong cơn nhục nhã. Cậu chẳng biết phải nói gì. Chẳng ai dạy cậu chuyện này là “bình thường”. Chỉ biết, lúc này, nó bị xem là một tội lỗi ghê tởm.

Ông Hùng tiến sát lại, đấm mạnh vào ngực Minh khiến cậu ngã xuống nền.

– Mày, lột quần vạch cặc ra cho tao kiểm tra!

Minh bần thần, đầu óc rối lên không còn ý thức được chuyện gì sắp xảy đến. Chỉ đến khi lão Hùng nắm lấy đầu tóc ghì xuống rồi tát cho một cái đau điếng cậu mới sực tỉnh mà vô thức tuột cái quần đang mặc xuống khỏi đầu gối.

– Đụ má cu dái mọc một đùm, mày muốn phô diễn cặc dái này cho đám con gái mê mẫn đúng không? Mày đã làm gì với con cặc lỏ này! HẢ? – Nói rồi lão túm lấy toàn bộ cu dái của Minh rồi bóp, kéo vặn liên tục. Tay gã nắm lấy rồi tát “bong bốc” vào cặc dái Minh khiến cậu há hốc mồm, mắt trợn ngược kêu đau.

– “Ưmmm đau quá! Đau quá dượng ơi!” …

” Chết con dượng ơi! Đauuuuuu….”

“Con biết lỗi rồi,…. Uhmmmm đau quá! Đau chếtttttt mất!”

“Con lạy dượng, con xin lỗi con sai, con,… con… AHHHHHH….!!!”

Minh đau đớn, gào thét kêu gào, cơn đau thấu trời vì bị tra tấn vào cu dái. Thế nhưng lão không những không buông tha còn tiếp tục hành hạ dã man hơn. Lão giữ chặt lấy phần dưới cơ thể Minh, xoắn đùm lại thành bụm trong lòng bàn tay rồi dùng tay còn lại vỗ phanh phách từng cú tát vào đầu cu, vào gốc cặc và nhéo ngắt hai hòn dái của Minh. Mặc cho Minh quặn lên từng cơn, đau đến té đái rỉ cả chất nhờn trăng trắng ra vì quá sức chịu đựng của thằng đàn ông. Chưa dừng lại, gã Hùng kéo mạnh thân cặc Minh sang một bên rồi nắm lấy từng sợi lông mu rậm vặt sống. Tiếng Minh càng rên la càng khiến máu điên hắn nổi lên. Đoạn thấy Minh dần lịm đi vì đau, dương vật chảy ra dòng nước nhờn trắng đục xen lẫn vàng nghệ như dịch mũ hắn dừng bóp nặn và vặn vẹo cu dái Minh lại mặc cho Minh ôm lấy hạ bộ nằm sõng soài đau đớn dưới nền gạch, toàn thân trần truồng thảm hại. Gã chăm một điếu thuốc hút lấy hút để trong cơn đê mê, bên dưới của gã cũng đã u lên một cục to tướng, đầu khấc bật dậy rỉ cả nước làm in hằn trên đủng quần một vài giọt nước nhờn. Chưa kịp đợi Minh hết đau, lão ra lệnh bắt cậu đứng thẳng dậy tiến lại gần.

– ĐỨNG LÊN! BƯỚC QUA ĐÂY!

– THẰNG CHÓ! ĐIẾC HẢ? ĐỤ MẸ BỎ TAY RA, AI CHO MÀY BỤM LẠI! CÓ TIN TAO ĐẬP NÁT DÁI MÀY KHÔNG? BƯỚC QUA ĐÂY! ĐƯA HAI TAY ÔM SAU ĐẦU!

Minh mặt mày trắng bệch, tay run lẩy bẩy khom khom người bước tới rồi đứng thẳng hai chân dang rộng trước mặt lão Hùng, hai tay bối rối từ từ đan lại để lên sau ôm đầu, cậu nhắm mắt chuẩn bị đón nhận một đợt tra tấn đau đớn mới nhầm vào cu dái.

Phía đằng này lão cha dượng tiếp tục quan sát toàn bộ dương vật và bìu dái đầy tràn nét nam tính của một thằng con trai đang phơi bày ra, một tay gã rít điếu thuốc đang hút dở trên tay, rồi gã chầm chậm đưa tay nhẹ nhàng vọc cho cu Minh cương lên, lộ rõ toàn bộ đầu khấc liền lập tức kéo căng hết cỡ tuốt da bao quy đầu ngược ra sau, chằng cả mạch máu nổi hết gân xanh tím. Bàn tay thô ráp cọc cằn mạnh bạo của gã trung niên giang hồ không hề nương tay khiến Minh vặn vẹo cơ thể liên hồi, không ngừng dẫy dụa đau đớn. Nhìn Minh đau đớn, Lão khoái chí: – “Mày thèm xuất tinh lắm rồi chứ gì! Mấy tháng rồi còn gì! Đâu, mày xuất tinh cho tao coi”, “Thằng ranh dâm đãng, cu dái mày được bao nhiêu, coi mày chịu đựng được bao lâu”,… Càng nói, lão càng kéo căng da quy đầu của Minh, nắm sục liên hồi và ép cho Minh xuất tinh trong đau đớn. Đến khi thấy Minh sụi lơ, không còn chút sức lực nào để trụ vững hai chân nữa, mặt cũng xanh đi như tàu lá chuối, lão mới buông tay ra nhưng không cho phép Minh đưa tay xuống xoa dịu cơn đau đến từ hạ bộ. Lúc này đầu khấc của Minh sưng tấy, đỏ ngầu vì chịu hành hạ. Cậu đau điếng chảy cả nước mắt, nước mũi, khắp người mồ hôi nhễ nhại, đầu tóc cậu ướt sũng, rủ xuống che đi đôi mắt đang đừ ra vì nhục hình.

– Từ nay, tao kiểm soát cả chuyện đái ỉa ở nhà của mày! Mỗi lần đi đái, đi ỉa phải xin phép. Tao cho mới được đi. Chưa xong, từ hôm nay đi học không được mặc quần lót. Mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà đi học phải tuột quần xuống, vạch ra đưa tao kiểm tra. Tao dán camera ngay trên trần phòng mày, hễ tao thấy mày có dấu hiệu động đậy là mày xác định!

– Dạ… con xin lỗi…

– Lỗi cái gì? Cái thân thể mày là công cụ để rèn kỷ luật! Tao không cho mày biến nó thành ổ dâm!

Ông Hùng quay người, rít một hơi thuốc, rồi gằn giọng:

– Mày là thằng mất dạy! Tao nuôi mày để mày làm chuyện rửng mỡ sau lưng tao vậy hả?

Minh cắn răng, cúi đầu và đôi tay nắm chặt, chưa kịp nuốt nước miếng thì Hùng đã chộp lấy roi tre dựng ở góc nhà. Roi dày, khá dài và dẻo, đã sậm màu theo năm tháng, ngấm mùi khói thuốc và rượu, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy lạnh sống lưng.

– Quỳ xuống! – Hùng gầm lên. – Giờ tao sẽ từ từ trừng phạt cái tội vượt ngưỡng qua mặt cha dượng của mày.

Minh ngẩng mặt, ánh mắt rưng rưng nhưng chỉ chực chờ, không dám khóc. Cậu chậm rãi khuỵu gối xuống nền nhà, hai tay chống cúi đầu xuống đất, mông trần săn chắc vẫn còn vết roi cũ nhô cao.

Vút! – chát!

Roi vụt xuống thẳng hai cánh mông trần của Minh. Âm thanh sắc lạnh vang dội khắp căn nhà. Da thịt căng cứng rung lên theo từng nhát quất.

– Tao nói mày bao nhiêu lần rồi hả? Ở trong cái nhà này phải nghe lời!

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Mông đùi Minh đỏ bừng lên từng vệt ngang dọc. Hùng càng đánh càng hung bạo, ông ta hạ roi liên tiếp, không cho Minh một giây lấy hơi.

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Đau rát tột cùng nhưng Minh không dám hé răng kêu than. Hàm răng cậu cắn chặt, mồ hôi túa ra, trượt dài xuống gò má. Chính sự im lặng lì lợm nam tính ấy lại càng làm Hùng điên tiết.

– Mày ngon lắm, hả? Lì lợm với tao hả? Hứng tình thèm khát làm đàn ông trưởng thành hả?!!!

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Hùng quát, rồi bất ngờ túm tóc Minh, giật ngửa đầu ra sau. Bàn tay thô ráp hất mạnh, khiến lưng Minh va xuống nền gạch lạnh buốt. Gã dí mũi roi vào mặt cậu:

– Đồ con hoang! Tao đánh cho đến khi nào mày biết sợ xuất tinh thì thôi.

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

…

Lần này, ông ta dựng đầu Minh dậy! Ép cậu đứng dang chân, hai tay ôm gáy rồi quất thẳng xuống bẹn, xuống háng Minh. Những nhát roi vun vút như muốn rạch toạc da thịt nhạy cảm. Minh run lên từng chập, toàn thân nhất là vùng hạ thể đỏ rực, rát bỏng.

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Có lúc, cậu hạ tay định che hạ bộ vì quá đau, nhưng Hùng đã lấy chân đá thẳng vào ngực, ép cậu đứng thẳng.

– Dang tay đứng yên đó cho tao!

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Vút! – chát! Vút! – chát! Vút! – chát!…

Minh thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, tim quặn thắt lại vì đau. Môi cậu cắn chặt đến bật máu, rỉ xuống khoé miệng, chảy xuống cằm. Thế nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia căm phẫn. Trận đòn kéo dài đến khi cánh tay Hùng mỏi nhừ, roi tre gãy chẻ đầu, những sợi manh tre bung ra rớm máu đỏ trên da thịt Minh.

Cuối cùng, cho đến khi không nghe tiếng Minh rên sau mỗi nhịp đánh, ông ta vứt roi, ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển.

– Nhớ kỹ… trong cái nhà này, chỉ có tao được phép làm đàn ông, mày chỉ là thứ súc vật trong nhà. Mày không có bất kì cái quyền gì hết, kể cả ăn uống đái ỉa ngủ nghỉ. Mày nhớ chưa thằng chó!

Nói rồi, Hùng dùng chân dí sát, chà thật mạnh xuống hạ bộ đang co rúm lại, đỏ chét của Minh rồi rót thêm ly rượu, ngửa cổ uống ừng ực. Minh vẫn nằm đó, hai tay ôm hạ bộ đã rướm máu vì bị quật trúng biết bao nhiêu roi hiểm không kể xiết. Toàn thân cậu rã rời, lưng và đùi, mông ngực, tay chân phủ đầy vết hằn đỏ tím. Nhưng đôi mắt cậu nhìn lên trần nhà, câm lặng, không rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa. Như thể cậu đã mất dần ý thức, không còn dấu hiệu của một con người biết phản kháng nữa.

Trận đòn kết thúc, nhưng dư âm nhức nhối cũng nỗi tủi nhục còn hằn mãi trong da thịt và trong lòng cậu thiếu niên 17.

– Ngày mai mày khỏi đi học. Mày không xứng ngồi trong lớp chung với người ta. Ở nhà! Tối nay tao cho mày “giải phóng năng lượng”! – Mặt lão cười nhếch đanh thép đầy nham hiểm và độc ác.

Ngay tối hôm đó, dù vừa trải qua một trận đòn thập tử nhất sinh, Nhật Minh không được phép ăn uống. Cậu bị phạt lột sạch quần áo cởi truồng quỳ dang tay ngoài sân sau đến 3 tiếng đồng hồ rồi bị ép chạy 50 vòng quanh sân – không nghỉ. Cậu vừa chạy vừa phải đọc to “10 điều huấn luyện”, đảo thứ tự từng điều theo ý ông Hùng hét ra từ trong nhà.

– Điều 4! – “Mỗi lỗi sai là một hình phạt xứng đáng. Không được xin xỏ!”

– Điều 2! – “Không phàn nàn – đau, mệt, đói là ngụy biện của kẻ yếu!”

– Điều 9! – “Khi bị đánh không được né! Khi bị chửi chỉ được cúi đầu!”

– …

Hễ cậu đọc chậm hay sai, lão Hùng lập tức thổi còi, yêu cầu dừng lại, chống đẩy 20 cái, quật thẳng tay kèm theo 20 roi sau mỗi nhịp hít lên – xuống rồi nhổ sống từng sợi, có khi từng nắm, từng đám lông mu cho thoả chí rồi mới được tiếp tục chạy. Không có nước uống, không có nghỉ ngơi, không có ngồi.

Đến nửa đêm, Minh nôn khan và ngất lịm sau bài leo dây 10 lượt. Hai bàn tay rách đến bật máu. Mắt cậu mờ đi. Cơ thể cậu chỉ còn là một cái xác di động.

Nhưng lão Hùng chưa chịu dừng. Gã rít từng hồi thuốc lá rồi nhoẻn miệng ra lệnh:

– Tối nay mày tiếp tục ngủ đứng trần truồng úp mặt vô tường cho tao! Không được nằm giường! Dám làm bậy trên trường thì đừng mơ ngủ lại ở đó nữa! Mày mở cửa cho đám muỗi mồng bay hết vào đây! Tao cấm mày nhúc nhích khi phạt ngủ đứng. Dù muỗi chích cũng không được động đậy. Để tao cho đám muỗi trâu chít nát cặc dái mày.

– Dạ… con không… con … con xin lỗi…con…n…. – Nhật Minh run rẩy, luống cuống vì đòn roi và tra tấn tàn nhẫn.

– Còn cái quần dính tinh của mày đi học hôm nay! Mày tưởng tao bỏ qua hả? Mày dám lén phén, giặt quần lót dính đầy tinh sau lưng tao thì từ hôm nay mày không cần mặc quần lót đi học nữa. Chưa hết! Từ giờ mày phải mặc đúng cái quần đó đi học cho tao. Không được phép giặt, để yên đó, kể cả cái vệt ố trên đủng quần kia. Để tao coi mày còn hứng tình rửng mỡ được không! Tao sẽ chống mắt lên coi mày đối diện với đám con gái ở trường thế nào với bộ dạng đó.

…

Đêm hôm đó, Minh ngủ gục chập chờn trong tư thế chịu phạt, lưng trần phải gồng thẳng đưa hai tay đan sau gáy áp mặt trán vào tường, đôi chân căng cứng mỏi nhừ đầy vết roi. Mông trần tím tái chằn chịt vết roi rướm máu đưa ra mặc cho muỗi mồng chít đến nát bấy, đầy vệt mẩn đỏ mà không được phép phủi. Phải chịu đựng đến khi nào Gã Hùng ngủ thiếp đi thì thôi. Gió từ cửa sổ lùa vào lạnh buốt, nhưng không còn lạnh bằng cảm giác bị lột sạch quyền riêng tư, quyền được lớn lên, quyền được làm người.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 96 22 Tháng 5, 2026
Chương 95 22 Tháng 5, 2026
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 15 2 ngày ago
Chương 14 2 ngày ago
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz