… 2 tháng trôi qua!
Càng lớn, Nhật Minh ngày một khác. Thân hình chàng trai 17 đã rắn rỏi dần lên, vai rộng, ngực; mông nở săn, lông rậm đen dày và tấm lưng thẳng nối theo đôi chân chắc khoẻ, đầy cơ và sung sức. Nhưng hơn tất cả, ánh mắt cậu không còn là của một đứa trẻ dễ uốn nắn. Vẻ đẹp nam tính ấy không khiến Hùng yên tâm, trái lại, nó làm gã ngày càng trở nên khó chịu. Trong mắt Hùng, Minh không được phép trở thành một người đàn ông tự do theo cách của riêng mình. Mỗi bước trưởng thành của Minh đều là một nguy cơ vượt khỏi tầm tay. Và thế là Hùng siết chặt hơn — bằng kỷ luật, bằng mệnh lệnh, bằng đòn roi, hạ nhục, bằng những khuôn khổ lạnh lùng như thép. Gã không chỉ cần Minh cung kính hay nể trọng, mà còn cần Minh ngoan ngoãn, đúng chỗ, đúng tư thế, và luôn nhớ rằng: càng lớn, thằng con riêng này càng phải bị đặt vào trật tự, kỉ luật thép mà ông đã vạch sẵn.
Lão Hùng, với cái lý lẽ “muốn nên người thì phải rèn bằng kỷ luật sắt”, bắt đầu dựng một lịch trình khắc nghiệt cho Minh – không phải nhằm để cậu học tốt hơn, mà để triệt luôn những mầm mống phản kháng tuổi mới lớn, kiểm soát tất cả từng cọng lông, mạch máu.
– Sáng 5 giờ: thức dậy, nhanh chóng vệ sinh cá nhân, soạn sách vở rồi tranh thủ bắt nồi cơm lên. Không được phép để chuông báo thức kêu tới tiếng thứ 2. Gã Hùng sẽ để tâm tra xét xem giờ, trễ một phút là phạt hít đất kèm ăn roi vào mông nhân theo số phút. Cứ 1 phút ăn 1 roi – ông Hùng tuyên bố như một chỉ huy trưởng trong trại tù binh.
– 5 giờ 30 phút: cởi trần chạy 10 vòng từ đầu đến cuối xóm, không được phép dừng thở. Về là ngồi vào bàn học, không được uống nước, không được mặc đồ. Mặc kệ đói khát hay muỗi đốt. Thạm chí, không được cho ăn sáng nếu không thuộc bài của ngày hôm đó.
Mỗi sáng Minh đều thức dậy trong màn sương lạnh buốt, chân chưa kịp duỗi đã nghe tiếng đập cửa như trống trận.
– Mày ngủ nữa là tao đổ cả bình nước vô mặt đấy!
Mắt vẫn cay vì thiếu ngủ, Minh mình trần lết ra ngoài chạy bộ trong sự nhòm ngó của hàng xóm. Người biết thì chua xót thương cảm, người thắc mắc thì khen thiếu niên con nhà người ta siêng năng. Nhưng dù biết chuyện hay không thì cũng chẳng ai dám lên tiếng.
Sau mỗi lần chạy, Minh phải đứng dạng chân, hai tay chắp sau lưng trả bài dưới sự giám sát chặt chẽ của ông Hùng. Không phải học để hiểu, mà là học để… thuộc như vẹt. Nếu quên một từ trong bài văn ghi chép, một từ vựng Tiếng Anh cũ hay đọc sai một bước lí thuyết trong bài Toán nâng cao, là lập tức bị quát vào mặt kèm đòn roi như trút nước:
“BỐP!” – Đồ óc heo! Tao bỏ công dậy sớm theo dõi việc học hành mà mày học kiểu đó à? Tự tát vào dái mình cho đến khi tao bảo dừng. Nhanh lên!
…
Chiều đến, đi học về, chưa kịp nghỉ mệt, Minh lại bị kéo ra sân sau nhà. Ông Hùng dựng sẵn một chiếc xà đơn rỉ sét từ trụ cờ cũ và bắt Minh tập “kéo xà cho đàn ông ra hồn”. Kèm theo đó là bài tập chống đẩy, ngồi xổm, nhảy dây và chạy tại chỗ không dưới hai tiếng mỗi ngày.
– Cơ thể mà không cứng thì đầu óc cũng như bún! – ông Hùng gằn giọng – Tao muốn mày mạnh cả thể xác lẫn tinh thần. Hiểu chưa thằng ranh con?
Minh chỉ biết gật đầu “Dạ!”, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay run rẩy không nhấc nổi một cuốn sách. Cậu không còn thời gian để nhắn cho người mình thương, không còn được cười vui như trước càng chẳng còn tâm trí nào mà mơ mộng.
Buổi tối, trong khi những học sinh khác được nghỉ ngơi sau bữa cơm, Minh phải ngồi vào bàn “trả bài, làm bài bổ sung”. Ông Hùng mang về một mớ đề thi của học sinh giỏi Toán từ trên mạng, ném phịch xuống bàn.
– Làm hết trong đêm. Làm không được thì từ giờ mày khỏi cần đi học nữa. Một lát tao kiểm mà chưa làm xong thì lột đồ quỳ chép phạt 100 dòng: “Tôi là thằng vô dụng nên không được phép yêu đương”.
Minh chỉ biết cúi đầu, làm cắm mặt đến chai tay mặc kệ cho thể xác rã rời sau chuỗi ngày chịu hành hạ. Đôi lúc, cậu muốn gào lên, muốn đập bàn đứng dậy và hỏi ông Hùng rằng:
“Tôi làm gì sai? Tôi yêu ai thì có gì là tội lỗi?”
Nhưng rồi, cậu chỉ siết chặt tay, môi mím lại, và tiếp tục cặm cụi làm bài – như một cái máy. Những lá thư của người con gái ấy, cậu đã đốt theo yêu cầu của ông Hùng. Nhưng Minh giữ lại duy nhất một mảnh giấy nhỏ – phần có dòng chữ “Cậu không cô đơn đâu.” Minh nhét nó vào trong ruột bút bi cũ, nơi ông Hùng sẽ không bao giờ biết mà kiểm tra.
Đêm nào cũng vậy, Minh đặt cây bút ấy trên ngực trước khi ngủ. Trong giấc mơ, cậu thấy mình đang ngồi trên băng ghế sau lớp học, người con gái ấy nghiêng đầu cười hỏi nhỏ:
– Hôm nay cậu mệt lắm hả? Tớ hát cho cậu nghe nhé!…
…
Rồi âm thanh tan biến. Và giọng ông Hùng lại vang lên từ đâu đó như sấm nổ bên tai:
– Tỉnh dậy! 5:00 rồi! Học đi, thằng đầu đất!
Minh mở mắt. Một ngày mới lại bắt đầu. Cậu không biết bao giờ những ngày như thế sẽ kết thúc. Nhưng cậu vẫn sống – bằng tất cả những gì còn sót lại trong lòng mình: ký ức, ý chí… và một mảnh thư nhỏ chưa bị lão cha dượng giẫm nát.
…
Thời gian trôi qua, trông dáng người ngày một rắn rỏi, mơn mởn ngoan ngoãn mà nam tính của Minh, ông Hùng như biến thành một cái bóng luôn rình rập và tìm cách hành hạ cậu. Không hiểu nổi chữ nghĩa của học trò lớp 11, ông ta quay sang áp dụng đúng thứ mà cả đời ông tin tưởng: cơ bắp, đòn roi, sợ hãi và kỷ luật thép.
– Tao không cần biết mày học cái gì, nhưng tao muốn mày thuộc lòng, từng chữ một! Dấu chấm, dấu phẩy cũng phải nói đúng! – ông Hùng gằn giọng, dí ngón tay chai sạn vào trán Minh mỗi khi bắt cậu trả bài như một đứa tiểu học.
Cứ mỗi tối, Minh phải đứng nghiêm, hai chân dang rộng bằng vai, hai tay chắp lại đặt sau lưng, đọc thuộc từng đoạn được đánh dấu trong sách giáo khoa hoặc vở ghi – như một anh lính đang báo cáo với sĩ quan.
– Bài hôm qua đâu, mang hết ra đây? Mày mà không thuộc, tao bắt mày lột sạch quần áo nhảy cóc quanh sân ba vòng!
Minh lí nhí đọc, cẩn thận từng dấu câu. Đọc sai? Đọc lắp? Đọc thiếu một “và”, ngay tức khắc một cú tát đến ngay sau đó, không chờ cậu kịp giải thích.
– Đồ ngu! Tao không cần hiểu mày học cái gì, chỉ cần mày học như cái máy! Nhớ được thì mới gọi là có đầu óc!
Ông Hùng không phân biệt nổi “axit sunfuric” với “mấy cái lọ mất nhãn”, nhưng ông biết cách rèn người theo kiểu của giang hồ – bằng cơ bắp, roi vụt và nỗi sợ. Từ đó, thời khóa biểu địa ngục của Minh chính thức bắt đầu: Dậy sớm hơn nửa tiếng, ngủ ít đi.
🕓 4h30 sáng: Đánh thức bằng cách… đập nắp xoong, một cú thúc mạnh vào bụng, một cú búng dái đau điếng. Không dậy? Bị xách tai lôi khỏi giường rồi lột sạch quần áo để lão dội nước lạnh cho tỉnh.
🕔 4:35 – 6h00: Cởi trần, mặc quần đùi chạy 30 vòng khu xóm. Về hít đất 100 cái.
🕡 6h00 – 6h30: Ăn sáng – chỉ khi hoàn thành “bài đọc thuộc” không sai dấu phẩy.
Sau đó đến màn kiểm tra thân thể, được phép mới được mang đồ ra thay trước mặt gã. Chỉ cần một cử chỉ không vừa mắt, lập tức bị bắt cởi hết ra, kể cả quần lót rồi mặc lại đến khi nào hắn thấy được thì thôi.
🕒 17:00: Sau giờ học ở trường: Không nghỉ ngơi. Nấu cơm – Tập thể lực tiếp – leo dây, vác gạch, bật nhảy, chạy cao đùi, gót chạm mông 200 lần.
🕖 7h tối: Đọc thuộc lòng tất cả bài học hôm nay. Sai = chịu phạt: Búng dái, phơi mông chịu đánh roi, ngồi xổm – đứng tấn chìa thẳng hai tay đỡ lấy cây roi 30 phút, nhịn cơm, …
🕚 11h đêm: Kiểm tra cu dái, tắt hết đèn, ngủ trong bộ quần áo chật ních, khó chịu và bức bối. Không than! Tuyệt đối chấp hành, Không phản kháng.
Một lần, Minh về trễ 30 phút vì bị giữ lại phụ trực nhật lớp. Ông Hùng chờ sẵn ngoài cửa, tay ôm khúc gỗ lim cũ như cây dùi đập đá.
– Giờ này mới ló mặt về hả?
– Con… trực nhật xong thầy giáo mới cho về…
Bốp! Bốp!Bốp!Bốp!Bốp!Bốp!…
Bốp!Bốp!Bốp!Bốp!Bốp!Bốp!…
…
Cú quất từ khúc gỗ trúng vào đùi non khiến Minh khuỵu xuống. Cậu không khóc. Cậu không rên, chỉ cắn chặt môi. Người bị lôi ra giữa phòng ép cởi hết quần áo, trần truồng tay ôm gáy dang rộng hai chân, lưng thẳng mà nhận phạt 30 roi. Cậu biết: rên là yếu, mà yếu thì sẽ còn bị dày vò khắc nghiệt hơn nữa.
– Từ mai tao đưa mày đi học, chiều tao kêu đàn em đón mày về! Mày khỏi cần giao du với ai! Tao dạy mày thành người, chứ không phải thành thằng ruồi bu bám con gái!
Ông Hùng còn dựng ở sân sau một cọc gỗ và bắt Minh: đấm vào đó 100 cái mỗi ngày để “rèn ý chí”. Đôi tay Minh trầy trụa, nhiều khi bật máu, nhưng cậu không dám than.
Ban đêm, khi cả khu xóm đã tắt đèn, Minh vẫn phải hít xà ngang liên tục như một bài “huấn luyện đặc nhiệm” – chỉ vì ông Hùng nói:
– Muốn làm người thì phải biết chịu cực! Sướng quá sinh hư! Tình yêu gì cái tuổi này? Mày mà còn lén lút, tao bẻ cổ!
Minh như bị nhốt trong một cái lồng sắt không có khóa, bởi dù cậu không bị xích chân, nhưng tinh thần đã bị bào mòn từng ngày. Người thương nhắn tin, gọi điện – cậu không dám trả lời. Điện thoại bị tịch thu, khoá máy, mọi thứ bị kiểm soát từ miếng ăn đến giấc ngủ.
Cậu bắt đầu viết nhật ký… “trong đầu”. Mỗi đêm nằm xuống, cậu tự kể lại cho mình một câu chuyện – không ai nghe, không ai biết. Cậu nhớ cô gái ấy. Nhớ tiếng cười của cô. Nhớ cảm giác được sống như một người bình thường. Nhưng cậu cũng sợ. Sợ mỗi bước chân của ông Hùng. Sợ tiếng cửa mở. Sợ cái bóng lực lưỡng đổ dài dưới ánh đèn hiên nhà. Minh từng có những lúc tưởng như bản thân đã chạm tới giới hạn. Có đêm cậu nhìn ra bầu trời đen đặc ngoài cửa sổ, trong đầu lóe lên một ý nghĩ:
“Nếu mình biến mất khỏi thế giới này… có lẽ sẽ nhẹ lòng hơn.”
Nhưng rồi cậu lại nhớ đến mẹ. Nhớ đến những tiếng rên đau xót của mẹ mỗi khi làm tình cùng gã cha dượng bạo dâm. Dù đã bao lâu rồi không nhận được một cuộc gọi nào, Minh vẫn còn nhớ như in những năm tháng êm đềm trước kia. Khi cha còn sống, khi mẹ vẫn là người phụ nữ hay cười, hay vuốt tóc cậu và hỏi:
– Hôm nay ở trường vui không con?
Giờ thì tất cả đã trôi vào quá khứ. Mẹ phải làm thâu đêm suốt sáng để kiếm tiền trả nợ, có sướng gì hơn cậu. Minh không muốn mẹ biết chuyện lại thêm khổ. Cậu sợ mẹ biết mình bị đối xử thế nào sẽ đau lòng, sẽ khóc, sẽ bệnh nặng thêm,…
Chính vì thế, Minh chọn cách im lặng và chịu đựng. Từ ngày bị quản chế nghiêm ngặt, Minh sống như một cỗ máy. Nhưng đó chỉ là ban ngày. Ít ra khoảng thời gian ở trường Minh được là chính mình, được học hành, được cười nói, được thoải mái nhắm mắt lại ngủ một giấc tuỳ thích và đặc biệt … được nhìn người cậu thương. Chỉ cần được bên cạnh cô ấy, mọi tổn thương, mọi đau đớn trong Minh như vơi nhẹ đi. Chỉ có đêm đến, cơn ác mộng thực sự bắt đầu.
Ông Hùng – mỗi khi say rượu – lại lết về nhà với hơi men nồng nặc, chân bước loạng choạng nhưng mắt thì vẫn lừ lừ sắc như dao. Đầu óc chỉ nghĩ đến cảnh làm tình bạo lực giường chiếu đủ mọi tư thế, hoặc nếu không có sẽ phát tiết tìm đến Minh hành hạ.
– Mày ngủ chưa? NGỦ HẢ? – Tiếng hét vang dội giữa đêm.
– Dậy! Trả bài! Từ Tiếng Anh hôm qua đâu? Mày viết lại từ điển chưa?
Minh choàng dậy, người còn chưa tỉnh. Cậu run run lấy quyển vở dày cộp – nơi ông Hùng bắt cậu chép lại từng trang trong từ điển Anh – Việt, không sót một từ nào.
– Hai trang! Mỗi ngày hai trang! Viết sai một chữ, viết thiếu một dấu, mỗi từ 5 roi lột sạch quần áo, nằm sấp phơi mông ăn đòn rồi để yên trần truồng như vậy, quỳ gối viết lại hết!
Bốp!Bốp!Bốp!…
Bốp!Bốp!Bốp!…
Bốp!Bốp!Bốp!…
…
Cậu đã chép đến trang thứ 37. Tay chai sạn, ngón giữa rớm máu vì viết phạt quá nhiều. Nhưng ông Hùng chưa hề thấy hài lòng.
– Mày muốn yêu đương hả? Trước khi mày yêu, mày phải thuộc hết mấy chục ngàn từ trong cái đống từ điển này!
Rồi lão cười khùng khục, đẩy Minh đứng thẳng dậy giữa nhà như một học viên tân binh. Cậu phải đọc thuộc lại toàn bộ 2 trang đã chép – từng dòng, từng dấu chấm phẩy. Lúc mệt quá, giọng lạc đi, ông Hùng vừa ngắt cu dái cậu đến đỏ rực, vừa lấy tàn thuốc dí vào bẹn cậu mà quát:
– Đọc lớn lên! Mày đọc như con mèo hen vậy ai nghe được? Tao mà nghe sai một từ, mày ăn một chục roi rồi lột đồ quỳ gối ngoài sân cho muỗi chích nát cặc dái, da thịt mày!
Đêm hôm đó, Minh quỳ gối ngoài sân gần một tiếng – trong cái lạnh se của gió khuya, dưới ánh đèn vàng vỡ vụn và tiếng muỗi vo ve, dáng một chàng thiếu niên trần trụi, người đầy vết roi, vết cháy tàn thuốc quỳ gối dang tay chịu phạt, mông tím máu vì bị quật thẳng tay bằng roi điện, móc nhôm, thước gỗ, gậy tre đập dập…, tất cả hiện lên thật khiến cho người ta đau lòng.
Ngày hôm sau, Minh vẫn phải dậy lúc 4h30 sáng, chạy bộ, chống đẩy, leo dây bên cạnh ngọn roi vụt thúc giục như thường. Không ai quan tâm hôm qua cậu có ngủ đủ hay không. Mỗi lần có thầy cô hỏi cậu sao trông mệt mỏi, tiều tuỵ đi, Minh chỉ cười:
– Dạ… con đang cố gắng học. Dượng con rèn kỹ lắm.
Không ai nghi ngờ hay nói chính xác hơn là không dám xía vào. Bề ngoài, ông Hùng vẫn là một người “cha dượng tận tâm” – miệng gã luôn nói rằng:
– Tôi chỉ muốn nó nên người. Thời này thanh niên mà không ép thì nó loạn!
Không ai thấy những đêm Minh phải lau máu mũi mình bằng vạt áo, vì luyện tập thể lực quá sức. Không ai biết cậu phải bỏ bữa, hoặc ăn cơm nguội chan nước mắm vì bị “phạt ăn cơm không” khi viết thiếu một từ trong kỉ luật “đọc thuộc từ điển”.
Có một lần, sau khi đọc thuộc lòng hơn 120 từ tiếng Anh trong đêm sau màn tra khảo, người đầy vết roi, cặc dái bị véo đến đỏ bầm, Minh lảo đảo đi vào phòng. Trước khi đặt lưng xuống, cậu mở hộp bút, lôi ra mảnh giấy nhỏ duy nhất mà cậu giữ lại.
“Cậu không cô đơn đâu.”
Minh siết mảnh giấy trong tay, nước mắt không chảy ra nữa. Cậu không còn khóc nổi. Chỉ còn lại một sự cam chịu thầm lặng như cái bóng in hằn trên tường, im lặng và nhẫn nhịn.