CHƯƠNG 6
Ting!
Tin nhắn Zalo đến từ một tài khoản không để avatar, tên chỉ vỏn vẹn một dấu chấm.
"Phòng 805. Khách sạn The Mira, đại lộ Bình Dương. Tám rưỡi có mặt. Nhớ đừng tắm kỹ quá, tao cần mùi mồ hôi."
Thắng "Lốc" đang ngồi xổm nhai ngấu nghiến hộp cơm bụi giá hai mươi ngàn, thấy tin nhắn thì nghẹn ngang họng. Thắng lùa vội ngụm trà đá rồi ho sặc sụa. Đã ba tuần trôi qua kể từ cái ngày nó ký "hợp đồng bán dâm" với lão già Hải Gỗ. Tiền thì đã lấy, nợ mẹ nó đã trả xong, thậm chí nó còn sắm được dàn đồ nghề sửa xe mới cáu. Nhưng cái giá phải trả là mỗi tuần hai đêm, thứ tư và thứ bảy, làm nó phải biến thành một con đĩ đực phục vụ thú tính điên rồ của một thằng cha đáng tuổi cha mình.
Thắng quăng hộp cơm vào thùng rác, chùi miệng bằng cái lưng áo, cáu bẩn.
— Đù má, lại thứ bảy. — Thắng rít qua kẽ răng, mặt hầm hầm sát khí.
Thắng kéo sập cửa tiệm sửa xe, lê bước về cái phòng lợp tôn nóng như lò bánh mì ở phía sau chợ Dĩ An. Vừa bước vào đến cửa, mùi dầu gió xanh và mùi nhang muỗi xộc thẳng vào mũi. Bà Tám Hoa đang ngồi chồm hổm trên cái chiếu, tay cầm cây bút bi xuyệt xuyệt lên tờ phơi đề mỏng dính.
Thấy bóng con trai, bà Tám hất cái mặt đánh phấn trắng bệch lên.
— Về rồi hả Thắng? Nay thứ bảy nghỉ sớm vậy mậy? Có tiền không đưa mẹ hai trăm, nay con 68 đẹp lắm, mẹ bao lô cái là chiều mai hai mẹ con mình ăn ngập mặt.
Thắng thở hắt ra, mệt mỏi thọc tay vào túi quần rút ra tờ năm trăm ngàn quăng xuống chiếu.
— Tui lạy bà, bà bớt lại giùm tui đi. Tiền tui cày bục mặt ra chứ có phải lá đa đâu mà bà rải mỗi ngày vậy. Bà nợ giang hồ, tui mới cắn răng gồng trả cho bà, giờ bà tính ép tui đi cướp ngân hàng hay gì?
Bà Tám Hoa chụp tờ năm trăm ngàn nhanh như chớp, nhét tọt vào cái túi áo bà ba cài kim băng, cười giả lả khoe hàm răng móm xọm.
— Mày bớt sủa đi con. Mẹ mày tính hết rồi, đang nuôi con này, nổ một cái là mua nhà mặt tiền. Mà tao hỏi thiệt nha Thắng, dạo này mày trúng mánh gì hả? Tiền đâu mà tháng trước đập một cục năm chục triệu trả nợ cho tao, giờ lại dư dả sắm đồ nghề, lâu lâu tao còn thấy mày mua chả giò, heo quay về ăn.
— Mày… mày đừng có nói với tao là mày đi đâm thuê chém mướn nha con? Hay vận chuyển hàng cấm? Đù má, công an nó gõ đầu thì đời mày tàn đó con!
Thắng khựng lại. Cổ họng nó đắng ngắt. Nó đi đâm thật, mà là đâm đít một thằng già bụng phệ. Chuyện tày trời đó mà lộ ra thì cái xóm trọ này tế sống mẹ con nó.
— Điên hả! — Thắng gắt lên, lảng tránh ánh mắt của mẹ.
— Tui nhận sửa xe độ cho mấy đám đua xe ở Bình Thung. Tụi nó trả tiền bo sộp. Bà cứ xài đi, bớt tọc mạch giùm tui cái.
Nói rồi, nó lách qua bà Tám, vơ cái quần jeans và cái áo thun đen, vớ chai xà bông rồi chui tọt vào nhà tắm.
— Tui đi có việc, khuya tui mới về! Khóa cửa trong cẩn thận! — Tiếng Thắng vọng ra cùng tiếng nước xối ào ào.
Bà Tám Hoa nhìn theo, mắt đảo như rang lạc. Bà cầm tờ năm trăm ngàn đưa lên mũi ngửi ngửi. Tiền mới cứng. Thằng này làm thợ sửa xe cùi bắp mà sao dạo này sài toàn tiền chẵn, tiền mới. Bà lầm bầm: "Cái thằng ranh con, giấu mẹ mày à. Để coi mày làm trò gì."
Tám giờ ba mươi phút tối.
Khách sạn The Mira, tiêu chuẩn năm sao giữa lòng Thủ Dầu Một. Thắng "Lốc" lếch thếch bước vào sảnh với đôi dép lào mòn gót, quần bò rách gối và cái áo thun đen bó sát phô ra mớ cơ bắp cuồn cuộn. Đám lễ tân mặc áo dài nhìn nó như nhìn sinh vật lạ ngoài hành tinh, nhưng nó mặc kệ, lầm lì bước vào thang máy, bấm lên tầng 8.
Đứng trước cửa phòng 805, Thắng nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu như dồn nén mọi uất ức vào lồng ngực. Nó đưa tay gõ cửa ba tiếng.
Cộc. Cộc. Cộc.
Cửa mở ra. Hải "Gỗ" đứng đó, mặc cái áo choàng tắm, tay cầm ly rượu.
— Mày trễ năm phút. — Hải hất hàm, ánh mắt quét từ đầu đến chân thằng thợ sửa xe, dừng lại ở cái cổ họng đầy mồ hôi của nó.
— Kẹt xe ở trạm thu phí Suối Tiên. Có làm không thì bảo? Tui méo có thời gian đôi co. — Thắng đẩy cửa lách vào, lạnh nhạt ném cái chìa khóa xe máy lên cái bàn kiếng.
Phòng VIP. Giường to trắng muốt. Máy lạnh mở 16 độ rào rào lạnh buốt, nhưng Thắng thấy ngột ngạt như bị nhốt trong cái lồng.
Hải đóng cửa lại, rồi khóa chốt an toàn. Hải nhấp một ngụm rượu tiến lại gần Thắng, môi nở một nụ cười ranh mãnh. Sự tự ti, ngượng ngùng của đêm đầu tiên ở cái nhà nghỉ dột nát đã biến mất hoàn toàn. Xưởng gỗ của Hải đã hoạt động rầm rộ trở lại, hợp đồng nổ liên tục. Hải tin sái cổ rằng thằng Thắng chính là "cây sạc pin dương khí" của đời Hải. Và đã bỏ tiền mua pin, Hải phải xài cho cạn kiệt.
— Mày dội nước ở nhà rồi hả? — Hải chun mũi đưa mặt sát vào ngực Thắng ngửi ngửi
— Tao đã dặn đéo được xài xà bông mà! Tao cần cái mùi chua chua, khét khét của mày để nạp khí, mày tắm bằng cái loại xà phòng thúi hoắc này làm mẹ gì?
Thắng đưa tay đẩy phăng cái bản mặt bóng nhẫy của Hải ra, lườm.
— Đù má ông, tui làm thợ xe cả ngày, dính dầu nhớt từ đầu tới chân, mùi còn nặng hơn cứt trâu, ông nghĩ tui không tắm để lên cho ông ngửi rồi ông ói ra giường hả? Tui nói trước, tui lên giường chỉ để làm cho xong nghĩa vụ của tui thôi, chứ tui đéo phải chó mà ông thích thì đem ra ngửi!
Hải không giận, ngược lại gã lại thích cái sự cục súc, hỗn hào này của Thắng. Bọn trai bao trên mạng gọi dạ bảo vâng, ẻo lả như con nhái bén làm Hải đéo có hứng. Cái Hải thèm là sự phản kháng bất lực của một thằng trai thẳng nguyên chất.
— Được rồi, bớt sủa lại cởi đồ ra đi. Hôm nay đổi kiểu. Thầy Năm mới dạy tao một thế phong thủy mới, hút khí tốt lắm.
Thắng vừa lột cái áo thun qua đầu quăng xuống thảm, nghe vậy khựng lại, nhăn nhó.
— Đổi kiểu chó gì nữa? Tui đã bảo tao đéo rành ba cái vụ này! Cứ nằm sấp xuống chổng mông lên tui giã một chập cho xong đi!
— Ngu! Nằm sấp mãi khí nó bế tắc! Hôm nay phải đứng. Mày bế tao lên, ép vào cái cửa kính sát đất kia kìa. Thầy bảo thế đó gọi là "Rồng cuộn vắt trụ", để cái cửa kính nó hấp thụ ánh sáng của mặt trăng bên ngoài, hòa quyện với cái Hỏa của mày, thế là tài lộc nhà tao cuồn cuộn đổ về!
Thắng nhìn cái cửa kính kéo dài từ trần xuống sàn, nhìn ra toàn cảnh thành phố Thủ Dầu Một đèn đuốc sáng rực. Xong nó quay lại nhìn cái tướng tạ rưỡi, bụng phệ chà bá của Hải Gỗ.
— Ông bị điên hả? — Thắng văng tục, đéo thèm giữ kẽ.
— Ông nặng như con heo nái, tui bế ông đứng ép vào kính có mà tui gãy mẹ nó cột sống à? Ngày mai tui lấy cái lồn gì sửa xe?
— Đù má mày dám gọi tao là heo nái? — Hải gắt lên, quăng ly rượu cái rầm xuống bàn.
— Tao trả mày một trăm củ một tháng để mày đứng đó trả treo với tao à? Mày thanh niên cơ bắp cuồn cuộn bế tao một tí chết đéo ai? Lại đây! Lấy gel bôi vô nhanh!
Thắng cắn chặt răng, hàm bạnh ra. Thắng thù cái cọc tiền đó. Nhưng nó đã lỡ leo lên lưng cọp thì phải theo cọp. Thắng tuột quần jeans xuống, để lộ cặc dái lủng lẳng ra bên ngoài, kèm theo đó là thân hình săn chắc như tượng. Nó cầm tuýp gel trên bàn, xịt một bãi to đùng ra tay rồi bôi quệt thô bạo vào chỗ đó của Hải một cách không thương tiếc.
— Nhẹ thôi thằng súc sinh! Mày làm như trét mỡ bò vô bánh xe vậy! — Hải kêu ré lên vì lạnh và thô bạo.
— Im cái miệng lại! Ép vô kính lẹ đi để tui đâm! — Thắng quát.
Hải lết cái thân hình ục ịch tới bên cửa kính, tay áp lên mặt kính lạnh buốt. Hải nhìn xuống đường phố xe cộ bé tí như đàn kiến bên dưới, cảm giác kích thích biến thái chạy rần rần trong mạch máu.
Thắng bước tới sát sau lưng Hải. Nó luồn hai cánh tay cơ bắp qua cái eo đầy mỡ của gã đại ca, xốc Hải nhấc bổng lên khỏi mặt đất khoảng một gang tay. Rồi bắt đầu nhét cặc vào lỗ đít của Hải.
— Ư… á đù má!
Hải gầm lên khi dương vật to lớn của thằng thợ sửa xe đâm lút cán vào người mình ngay từ cú nhấp đầu tiên.
— Vịn chặt cái tay vào kính đi! Gãy lưng tui bây giờ! — Thắng thở dốc, hai bắp tay nó nổi đầy gân xanh đang căng ra hết cỡ để đỡ cái trọng lượng quá khổ của khách hàng.
Nó bắt đầu nắc một cách bạo lực. Không phải vì khoái cảm, mà nó coi cái việc đụ địt này như đang lấy búa táng vào cái niềng xe máy bị méo. Lực địt của Thắng làm cả cơ thể Hải đập bạch bạch vào mặt kính.
— Mạnh… mạnh nữa… đù má… sâu quá… ư!
Hải rên rỉ, cái giọng ồm ồm của một lão già giang hồ vang lên trong không gian sang trọng nghe thật gớm ghiếc. Hải áp má vào kính, mắt nhắm nghiền, thụ hưởng cái "dương khí" từ sức nóng hừng hực đang tỏa ra từ lồng ngực áp sát vào lưng Hải.
Mồ hôi Thắng nhỏ ròng ròng, ướt đẫm cái lưng của Hải. Thắng nhắm mắt, nghiến răng kèn kẹt. Mỗi nhịp đụ vào là một sự nhục nhã ê chề. Nó là trai thẳng, nó có tự tôn của một thằng đàn ông, nhưng giờ đây nó đang phải vác một thằng già bằng tuổi cha mình để làm trò tiêu khiển hèn mạt.
— Mày… sướng cặc không nhóc? — Hải thở phì phò, cố quay đầu lại, môi liếm liếm khiêu khích.
— Cặc mày cứng ngắc… nong rách lồn tao mẹ rồi… sướng chứ gì?
Thắng nghe vậy máu dồn lên não. Cái bản tính hoang dã dâm đãng của con trai mới lớn lại bộc phát. Thắng buông một tay ra, nắm lấy cái gáy đầy ngấn mỡ của Hải, dí mặt Hải đập bẹp vào cửa kính.
— Im cái miệng lồn của ông lại! — Thắng gầm lên dữ tợn
— Tui đéo sướng! Tui đang nai lưng ra vì tiền của ông thôi thằng chó đẻ! Ông thích hút khí hả? Tui đâm cho ông bung bét để khỏi hút nữa!
Nói rồi nó tăng tốc độ địt. Địt cú nào ra cú đó, không những vậy mà dương vật còn lút vào sâu trong lỗ đít của Hải. Sự thù hận của giai cấp, của lòng tự ái bị chà đạp biến thành những cú địt không thương tiếc. Mồ hôi của hai thằng đàn ông trộn vào nhau, nhễ nhại.
Hải Gỗ bị đụ đến mức hai chân tê dại, lỗ đít Hải gần như rách toạc ra. Hải không trụ nổi nữa. Trọng lượng của Hải tuột dần xuống kéo theo cả Thắng ngã ập xuống cái thảm dưới chân cửa.
Nhưng Thắng không dừng lại. Nó đè nghiến Hải xuống thảm, hai tay chống hai bên vai lão già, tiếp tục giã cặc vào lỗ dâm của Hải như một cái máy.
— Đù má… gãy… gãy tao… á… sắp… tao sắp…
Hải gào lên một tiếng lớn, toàn thân co rúm lại, rồi phóng tinh ướt đẫm lên thảm nhung đắt tiền. Ngay lúc đó, Thắng cũng rống lên, hai trứng dái săn lại siết, gồng hết người giải phóng toàn bộ tinh trùng vào sâu trong lỗ đít già nua của ông Hải.
Thắng gục đầu xuống vai Hải đúng ba giây để thở, rồi rút cặc ra một cách lạnh lùng.
Thắng đứng dậy rửa ráy qua loa, nhặt quần áo mặc vào với tốc độ như ma đuổi. Nó không thèm nhìn lại Hải Gỗ đang nằm sải lai trên thảm, thở thoi thóp như con cá tra mắc cạn.
— Xong một buổi. — Thắng lạnh nhạt buông một câu, kéo khóa quần.
Hải lết lết cái thân béo ịch lên giường, kéo chăn che phần dưới, nhếch miệng cười thỏa mãn.
— Mày làm tốt lắm. Tao thấy khí huyết lưu thông hẳn. Tháng này tao chốt thêm ba cái hợp đồng, tao sẽ bo thêm cho mày mười củ.
Thắng khựng lại ở cửa, quay phắt người lại, ánh mắt vằn lên.
— Đù má ông, đừng có cho người theo dõi tui! Chuyện này mà lôi người nhà tui hay con bồ tui vô là tui nói trước, tui mua xăng đốt sạch cái xưởng gỗ của ông luôn đó!
Hải xua tay, châm điếu ba số năm.
— Làm ăn phải biết lý lịch đối tác chứ. Yên tâm, tao giang hồ đàng hoàng, đéo chơi trò hèn hạ. Mày cứ ngoan ngoãn phục vụ tao, tiền mày xài đéo hết đâu.
Thắng nhổ một bãi nước bọt xuống cái thảm đắt tiền, mở cửa bước thẳng ra ngoài.
Mười một giờ đêm. Thắng phóng chiếc Wave tàn về tới khu trọ ở Dĩ An. Gió đêm lùa vào mặt không làm nó tỉnh táo hơn, mà chỉ làm nó ngửi thấy rõ cái mùi tởm lợm đang bám trên cơ thể.
Mùi nước hoa của lão Hải đã ám chặt vào cái áo thun và cổ nó lúc lão ta cố tình cọ quậy. Cái mùi của sự giàu có, của tình dục đồng giới nhớp nháp kinh khủng.
Thắng mở khóa cửa phòng trọ rón rén, định vào nhà tắm xối nước lần nữa. Nhưng đèn trong phòng bỗng bật sáng trưng.
Bà Tám Hoa đang ngồi chình ình giữa nhà, mặt hầm hầm. Bên cạnh bà là cái điếu cày của ông xe ôm hàng xóm mà bà hay mượn hút vặt.
— Đi đâu giờ này mới về hả mậy? — Bà Tám gằn giọng.
— Con đi nhậu với mấy thằng thợ trong xưởng. Bà ngủ đi. — Thắng lảng tránh, cắm cúi đi thẳng về phía nhà vệ sinh.
Nhưng bà Tám Hoa nhanh như cắt chồm tới, túm lấy cái vạt áo thun của nó kéo lại. Bà đưa cái mũi thính như chó săn của dân cờ bạc lên, ngửi lấy ngửi để vào ngực Thắng.
Mắt bà trợn tròn.
— Nhậu cái mả tổ mày! Nhậu mà trên người mày sặc mùi nước hoa thế này hả? Mùi này tao vô tiệm tạp hóa hỏi rồi, loại này mấy triệu một chai lận!
Thắng hoảng hồn, giật mạnh cái áo lại.
— Bà bị điên hả? Thằng đệ trong xưởng nó mới mua chai nước hoa Shopee trăm ngàn xịt thử, nó dính qua con thôi!
Bà Tám Hoa nhếch mép, cười khẩy một tiếng gai góc.
— Mày lừa tao hả Thắng? Cái mùi này là mùi đàn bà đắp tiền lên người! Mày khai thiệt cho tao… mày làm trai bao cho con mụ đại gia nào đúng không? Hèn chi dạo này tiền mày vung ra như nước!
Thắng sững người. Thà mẹ nó nghĩ nó làm trai bao cho mấy bà sồn sồn khát tình, còn đỡ nhục hơn là biết nó đi thông đít một thằng già đực rựa bụng phệ.
Nó nghiến răng, đẩy bà Tám ra, bước vào nhà tắm đóng sầm cửa lại.
— Chuyện của con, bà bớt tọc mạch đi! Bà có tiền xài là được rồi! — Thắng gào lên từ trong nhà tắm, vặn vòi nước xối xả để át đi tiếng khóc nghẹn vì uất ức.
Bên ngoài, bà Tám Hoa đứng vuốt vuốt cái cằm, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ. Bà lẩm bẩm:
"Đù má, mày chài được đại gia mà mày giấu tao hả Thắng? Để coi ngày mai tao đi theo cái đuôi mày, coi con mẹ nào nhiều tiền để tao tới tống tiền một mẻ!"
Cái mầm mống rắc rối đã chính thức đâm chồi từ cái mũi quá thính của bà Tám Hoa.