CHƯƠNG 7
Cái nắng ba giờ chiều chiếu hắt vào tiệm sửa xe máy như lò thiêu. Thắng "Lốc" đang hì hục ráp bộ nồi cho chiếc Sirius thì một bóng dáng nhỏ nhắn, mặc áo khoác kín bưng dừng xe trước cửa.
Linh, con bé làm công nhân khâu giày da ở xưởng kế bên, tháo khẩu trang ra, mồ hôi nhễ nhại, tay xách hai ly nước mía lạnh ngắt. Linh thích Thắng từ hồi nó mới dọn tới xóm trọ. Cái vẻ cục súc, lầm lì ít nói của thằng thợ sửa xe làm con bé say như điếu đổ.
— Anh Thắng! Mới lãnh lương, em mua nước mía cho anh nè. Nghỉ tay uống miếng đi anh. — Linh cười bẽn lẽn, bước vào tiệm.
Thắng ngẩng đầu lên, quệt mồ hôi trán bằng cái bàn tay dính đầy dầu mỡ. Ánh mắt nó lướt qua nụ cười trong veo của Linh, tự nhiên thấy chột dạ. Thắng quay mặt đi, giọng cộc lốc:
— Mua chi cho tốn tiền. Để đó đi, anh đang dở tay, chút uống.
Linh hơi hụt hẫng, nhưng vẫn kiên nhẫn kéo cái ghế nhựa ngồi xuống cạnh Thắng. Con bé chống cằm, nghiêng đầu nhìn.
— Dạo này anh lạ lắm nha. Cả nửa tháng nay em rủ đi ăn ốc, đi dạo anh đều kêu bận. Tối thứ Tư với thứ Bảy anh đi đâu mà em qua phòng tìm không thấy? Bà Tám thì kêu anh đi nhậu.
Thắng giật mình, cái cờ lê trong tay suýt trượt khỏi con ốc. Nó gắt:
— Đi nhậu??? đi làm thêm chứ đi nhậu gì! Hỏi hỏi hoài! Đù má anh đang cày trả nợ mờ cả mắt, thời gian đâu mà dạo với chả đi ăn ốc!
Linh chưng hửng trước thái độ sồn sồn của Thắng. Nhưng khi rướn người định đưa ly nước mía cho Thắng, mũi con bé vô tình ngửi thấy một mùi hương là lạ bay ra từ cổ áo thun của Thắng. Không phải mùi mồ hôi khét lẹt quen thuộc, cũng không phải mùi xà bông Romano. Đó là một thứ mùi nước hoa nam nồng nặc, Cái mùi mà tối qua thằng Hải Gỗ cố tình trét đầy lên người Thắng trong lúc rên rỉ ép sát vào cửa kính.
— Ủa… anh xài nước hoa hả? Mùi này thơm ghê, nghe như mùi mấy ông sếp lớn xưởng em hay xài á. — Linh tròn mắt ngạc nhiên.
Tim Thắng đập "thịch" một cái. Mặt Thắng tái đi một giây rồi đỏ lên vì nhục và tức. Thắng đứng phắt dậy, hất văng cái giẻ lau xuống đất.
— Nước hoa cái gì! Em bớt soi mói lại đi, để yên cho anh làm việc! Về đi!
Linh giật mình, nước mắt ứa ra rơm rớm quanh tròng. Linh ấm ức đứng dậy, xách luôn ly nước mía còn lại.
— Anh cọc cằn vừa thôi! Em quan tâm anh mới hỏi, đéo thèm nói chuyện với anh nữa!
Con bé quay xe rồ ga chạy thẳng. Thắng đứng chôn chân nhìn theo, lồng ngực phập phồng. Thắng vung chân đá bay cái chậu nhôm đựng ốc vít, tiếng kim loại loảng xoảng vang lên. Thắng ôm đầu, gục xuống cái yên xe. Chết tiệt. Thắng thấy mình dơ bẩn, dơ bẩn đến mức đéo dám nhìn thẳng vào mắt một đứa con gái đàng hoàng. Tất cả là tại cái bản hợp đồng bán đít khốn nạn với thằng già Hải Gỗ.
Trong khi Thắng đang giằng xé với cái tự tôn giẻ rách của mình, thì ở xóm trọ, một cuộc "họp giao ban" của các bà thím rảnh rỗi đang diễn ra dưới gốc cây bàng.
Bà Tám Hoa vắt chân trên cái võng, miệng bỏm bẻm nhai trầu, tay xòe bộ bài tiến lên. Ngồi chồm hổm xung quanh là bà Bảy hủ tiếu, bà Tư vé số và mụ Sáu bán hột vịt lộn.
— Tao đập con Hai cơ nè, chết mẹ tụi bây chưa! — Bà Tám dập lá bài xuống chiếu cái chát, cười ha hả.
Bà Tư vé số móc tiền lẻ ra chung, chép miệng:
— Dạo này bà Tám đỏ ha. Đánh đề trúng, đánh bài cũng ăn. Thấy thằng Thắng mới mua cho bà cái điện thoại cảm ứng nữa kìa. Bộ nó trúng mánh gì hả bà?
Bà Tám Hoa nghe gãi đúng chỗ ngứa, nhổ bãi nước trầu ra gốc cây, liếc mắt nhìn quanh rồi thì thào cái giọng bí hiểm:
— Tụi bây đéo biết gì đâu. Thằng ôn con nhà tao á, nó đang vớ được cục vàng!
— Cục vàng gì? Đù má bà xạo lồn, nó làm thợ sửa xe quèn lương ba cọc ba đồng, tháng trước con nợ còn xuống xịt sơn tạt mắm tôm nhà bà mà? — Bà Bảy hủ tiếu bĩu môi.
— Hừ, đó là chuyện của tháng trước! — Bà Tám vỗ đùi đánh đét
— Tháng này nó móc một cục năm mươi triệu đập thẳng vô mặt rồi lấy giấy nợ về. Mới hôm qua tao kêu hết tiền mua gạo, nó quăng ra tờ năm trăm mới cứng. Tụi bây thấy có mùi không?
Mấy bà thím xúm lại, mắt sáng rực hóng chuyện.
— Mùi gì? Nó đi ăn cướp hả? — Mụ Sáu hột vịt lộn tròn mắt.
— Cướp cái gì! Tụi bây dở lắm! — Bà Tám Hoa rụt cổ lại, hạ giọng như sợ điệp viên nghe lén.
— Hôm qua lúc nó đi chơi về khuya, tao ngửi thấy trên người nó sặc mùi nước hoa. Cái mùi mà tao đưa mũi vô thôi là tao ngửi thấy toàn mùi đô la với vàng miếng! Thằng Thắng nhà tao tướng tá bự chảng, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi hoang dại. Tao nghi mười mươi là nó lọt vô mắt xanh của con mụ nái sề nứt đố đổ vách nào rồi! Nó đi làm trai bao tụi bây ơi!
Đám đàn bà ồ lên một tiếng rõ to.
— Đù má! Thiệt hả? Trai bao cho phú bà? Thằng Thắng vậy mà có giá ha!
Bà Tám Hoa hếch mũi lên tận trời.
— Chứ sao! Cái tướng đó của nó, mụ nái sề nào mà nằm dưới đéo la làng sướng rên? Nhưng mà cái thằng con bất hiếu, nó chăn được đại gia mà nó giấu tao tụi bây ạ. Tao hỏi thì nó chửi tao sồn sồn. Nó định ôm cục tiền đó ăn mảnh một mình!
Bà Tư vé số nhíu mày:
— Rồi bà tính sao? Kệ nó đi, nó có tiền thì bà cũng được nhờ mà.
— Kệ là kệ thế méo nào? — Mắt bà Tám Hoa lóe lên những tia tham lam.
— Tụi bây biết bọn nhà giàu rồi đó, sĩ diện lắm. Con mụ nái sề đó chắc cũng chồng con đề huề rồi mới đi mua trai tơ. Tao mà bắt được quả tang tao chụp hình rồi quay cái clip. Tao tống tiền bả ba trăm củ, năm trăm củ bả cũng phải ói ra để bịt miệng tao! Tới lúc đó tao với tụi bây tha hồ đánh đề, đéo phải ngồi ở cái xóm trọ thối tha này nữa!
Ba bà thím nghe tới tiền thì nuốt nước bọt ực ực. Cái kế hoạch khốn nạn của bà Tám gãi đúng vào lòng tham của lũ đàn bà vô công rỗi nghề.
— Vậy tụi tui giúp bà một tay! Khi nào đi bắt ghen, bà hú tụi tui! Tụi tui mang chổi lông gà, mang ớt bột theo hỗ trợ! Có tiền nhớ chia cho tụi tui đi spa nha đĩ Tám!
— Duyệt! Để tao canh. Hôm nay thứ Tư. Tối nay cỡ nào nó cũng lén lút đi hầu hạ con mụ già đó cho coi.
Sáu giờ chiều ngày thứ Tư.
Thắng vừa dắt chiếc Wave tàn về trước cửa phòng trọ, điện thoại đã rung lên. Tin nhắn Zalo.
"Tối nay 8h30. Khách sạn Sao Mai, đường nhánh KCN Sóng Thần. Hôm nay đi xe ôm tới, đừng đi xe máy của mày, lộ. Tao cho thằng Tuấn ra đầu hẻm rước mày vô thẳng hầm."
Thắng nhìn dòng tin nhắn cắn môi đến ứa máu. Lại đến giờ làm đĩ đực. Thắng lẳng lặng khóa màn hình bước vào nhà lôi bộ quần áo ra.
Bà Tám Hoa đang giả vờ nằm đắp khăn ướt trên trán rên hừ hừ, hé nửa con mắt nhìn con trai. Thấy Thắng lôi cái quần lót mới tinh ra, xịt xịt nước hoa mà tim bà đập thình thịch. "Vô mánh rồi! Cá cắn câu rồi!" – Bà thầm hú hét trong bụng.
— Tui đi làm xe cho khách nha. Chắc mười một giờ mới về. Cơm tui mua để trên mâm đó, đói thì dậy ăn. — Thắng nói trống không, với cái nón kết đội lụp xụp rồi bước ra ngoài.
Chỉ chờ cái bóng Thắng khuất sau khúc ngoặt của xóm trọ, bà Tám Hoa vứt cái khăn ướt xuống đất, bật dậy như cái lò xo. Bà vớ cái túi xách, lôi cái điện thoại ra bấm số gọi lia lịa.
— Alo! Bảy hả! Tư hả! Sáu hả! Chuẩn bị đồ nghề! Thằng ranh con đi rồi! Kêu ba chiếc xe ôm đầu ngõ đứng chờ tao lẹ lên!
Mười phút sau, trước cổng xóm trọ, một "biệt đội đánh ghen" lố nhố xuất hiện. Bà Tám Hoa mặc áo chống nắng Ninja Lead kín mít, tay cầm theo một cái guốc mộc gãy gót. Bà Bảy mang theo bịch ớt bột, bà Tư vác cây chổi chà, mụ Sáu thì giắt cạp quần một cây kéo cắt chỉ.
— Lên xe! Ông Sáu, chạy theo cái thằng mặc áo đen đi bộ đằng kia kìa! Cứ chạy tà tà cách nó chục mét, đừng để nó phát hiện. Nay tui bao cuốc này, có tiền tui bo thêm ông hai trăm ngàn! — Bà Tám đập đập vai ông xe ôm già.
Chiếc xe máy rồ ga, chậm rãi bám theo sau Thắng "Lốc".
Thắng đi bộ ra đến cái ngã ba lớn đầu KCN Sóng Thần. Nó đứng tựa lưng vào cột điện, rít điếu thuốc chờ đợi. Tầm năm phút sau, chiếc xe bán tải màu cam quen thuộc tấp vào lề.
Cửa kính hạ xuống, Tuấn Lẻm ló cái mặt ra, nháy mắt.
— Lên xe lẹ đi đại ca Thắng! Sếp đang chờ trên phòng nứng lắm rồi. Lên hầm khách sạn em chở thẳng vô thang máy luôn cho kín.
Thắng vứt điếu thuốc, lấy mũi giày di nát bét rồi mở cửa chui tọt vào băng ghế sau. Chiếc xe lúc này gầm rú phóng đi.
Ở cách đó ba mươi mét, bốn bà thím trên ba chiếc xe ôm há hốc mồm. Bà Tám Hoa đập bộp bộp vào lưng ông xe ôm:
— Đù má! Thấy chưa! Xe hơi bự chảng luôn! Có cả tài xế riêng ra rước! Con mụ nái sề này giàu nứt đố đổ vách tụi bây ơi! Ông Sáu, bám sát cái xe cam đó cho tui! Rớt dấu là tui cắt dái ông!
Chiếc xe bán tải vòng vèo qua mấy con đường rộng thênh thang của khu công nghiệp, rồi rẽ vào một con đường yên tĩnh, rợp bóng cây. Nó chui thẳng vào tầng hầm của Khách sạn Sao Mai, đây là một khách sạn ba sao có tiếng ăn chơi kín đáo của tụi có tiền ở Bình Dương.
Bà Tám Hoa kêu xe ôm dừng cách đó một đoạn, trả tiền rồi xua ba bà thím lẻn lẻn đi bộ theo lối dốc xuống hầm. Vừa xuống tới nơi, họ thấy Thắng lầm lì bước ra khỏi chiếc xe bán tải, đi theo sau thằng tài xế bước vào thang máy.
— Đù má, nó lên lầu rồi! Làm sao biết số phòng đây? — Bà Bảy hủ tiếu gãi đầu.
Bà Tám Hoa liếc mắt nhìn quanh. Hầm khách sạn lúc này vắng hoe. Bà tinh ranh đi về phía cái buồng bảo vệ, nơi có một gã bảo vệ đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài. Bà thọt tay vào túi, lôi ra tờ năm trăm ngàn gập làm tư, rón rén bước tới.
— Chào chú em. Hỏi nhỏ chút xíu. — Bà Tám chìa tờ tiền ra, giọng ngọt sớt.
Thằng bảo vệ thấy tiền thì mắt sáng rỡ, vội vồ lấy.
— Dạ cô hỏi gì?
— Cái xe cam bự bự mới vô hầm á, cái người trên xe đó hay thuê phòng số mấy ở đây? Cô là… mẹ của cái thằng nhóc mới đi lên đó. Nó chưa đủ tuổi vị thành niên, cô đi bắt nó về đi học. Giúp cô, cô không làm ồn đâu.
Gã bảo vệ cất tiền, chép miệng. Ở cái khách sạn này, bắt ghen, bắt đĩ là chuyện cơm bữa, hắn đéo quan tâm, miễn có tiền là phun hết.
— Cái xe đó của ông Hải Gỗ, chủ xưởng gỗ lớn ở Dĩ An á cô. Ổng là khách VIP ở đây. Ổng bao nguyên cái phòng 302 trên lầu ba cả tháng nay. Ổng hay dắt gái… ủa mà khoan, nay ổng dắt thằng nhóc đó lên làm gì ta?
Bà Tám Hoa không kịp nghe hết câu, trong đầu bà chỉ đọng lại mấy chữ: "Chủ xưởng gỗ", "Khách VIP", "Phòng 302".
— Đù má tụi bây! Chủ xưởng gỗ! Khách VIP! Quả này tao lấy năm trăm triệu mới xứng! Bả giàu quá mà! — Bà Tám quay lại thì thào với ba bà thím, tay run lên vì sung sướng.
Sự kém hiểu biết và cái định kiến "trai bao là đi với gái già" đã làm mờ mắt bà Tám. Bà đéo hề để ý cái tên "Hải Gỗ" nghe nam tính vãi cả đái, bà cứ đinh ninh đó là một "bà Hải" nào đó làm chủ xưởng gỗ =)).
— Lên tụi bây! Vô thang máy lẹ! Bắt tại trận, chụp hình tung lên mạng đe dọa bả luôn! — Bà Tám Hoa ra lệnh như một nữ tướng.
Bốn bà thím mặt phấn, quần áo hoa hòe hoa sói lén lút chui vào thang máy. Cửa thang máy mở ra dãy hành lang trải thảm đỏ tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng nhạc hòa tấu ri rỉ trên trần. Bốn bà thím đi rón rén trên thảm, nhìn chằm chằm vào các số phòng.
301… 302!
Đây rồi. Cánh cửa gỗ dày cộp đóng im ỉm.
Bà Tám Hoa đưa ngón tay lên miệng ra hiệu "suỵt". Bà áp sát tai vào cửa gỗ, nín thở nghe ngóng. Từ bên trong phòng, những âm thanh kì quái bắt đầu lọt qua khe cửa. Tiếng giường kêu kịt… kịt… kịt đều đặn. Tiếng thịt va vào nhau bạch bạch.
Và rồi, một cái giọng khàn khàn, ồm ồm vang lên, rên rỉ đầy nhục dục:
— Ư… đúng rồi Thắng… sâu vô… mạnh lên… đù má sướng quá… đâm lút cán cho tao…
Bà Tám Hoa bên ngoài nghe vậy thì rùng mình. Nhưng trong đầu bà vẫn tự dịch cái giọng ồm ồm đó là của một bà già nào đó.
— Đù má, con mụ nái sề này bạo dâm tụi bây ơi! Nó chửi thề lúc đang đụ luôn kìa! Thằng Thắng nhà tao đang nện bả như máy khâu! — Bà Tám thì thầm vào tai mấy thím kia, cười khoái trá
— Mụ Sáu, móc cái điện thoại ra, bật sẵn camera quay phim, để chế độ đèn flash cho sáng! Chút tao đạp cửa là nhào vô chụp lấy chụp để nha!
Mụ Sáu run rẩy cầm cái điện thoại Oppo cũ rích, bấm sẵn nút quay.
Bà Bảy thủ bịch ớt bột, bà Tư nắm chặt cây chổi.
Bà Tám Hoa lùi lại hai bước. Bà hít một hơi thật sâu dồn hết nội công xuống cái gót chân. Nghĩ đến viễn cảnh đếm năm trăm triệu tiền bịt miệng, sức mạnh của bà tăng lên gấp mười lần.
— Một… hai… ba…!!!
RẦM!!!
Một cú đạp trời giáng tung vào ngay ổ khóa. Cái ổ khóa dỏm bung chốt cái bóp, cánh cửa bật toang ra đập thẳng vào tường.
— Địt mẹ con nái sề già trâu gặm cỏ non! Bắt quả tang tại trận nha! Bớ người ta vô coi đại gia mua trai bao nè! Quay phim lại tụi bây!
Bà Tám Hoa gào lên như còi báo động, xông thẳng vào phòng, phía sau là ba bà thím giơ cao điện thoại và chổi lông gà.
Ánh đèn flash điện thoại nháy lên chớp nhoáng. Nhưng, thay vì nhìn thấy một bà già sồn sồn mỡ màng đang nằm dưới thằng Thắng. Cảnh tượng đập vào mắt bốn bà thím khiến cả không gian như đông cứng lại. Tiếng gào thét của bà Tám Hoa nghẹn ứ nơi cổ họng.
Trên cái giường rộng lớn trắng toát. Một gã đàn ông bụng bự chà bá, lưng xăm trổ hình con rồng, đen thùi lùi, râu ria xồm xoàm đang nằm sấp chổng cái mông đầy lông lá lên trời. Khóe miệng gã còn đang há hốc rên rỉ nửa chừng.
Và bên trên gã đàn ông đó, thằng con trai ngoan ngoãn cơ bắp cuồn cuộn của bà Tám Hoa, Thắng lúc này đang trần như nhộng làm cu dái phơi bày ra trước mặt, tay thì giữ chặt hai cái hông đầy mỡ của Hải, và dương vật của Thắng thì đang đâm chặt vào trong cái… lỗ đít của gã đàn ông kia.
Bốn bà thím đứng chết trân. Cây chổi trên tay bà Tư rớt xuống sàn cái cạch. Điện thoại của mụ Sáu tuột khỏi tay rớt nát màn hình. Bịch ớt bột của bà Bảy văng tung tóe.
Thắng quay đầu lại nhìn ra cửa. Mắt nó trợn ngược lên trắng dã. Máu trên mặt nó rút sạch không còn một giọt.
— Mẹ… mẹ… — Thắng lắp bắp, cơ thể nó đóng băng ngay trong tư thế tởm lợm nhất của đời người đàn ông.
Hải Gỗ từ từ ngoái cái đầu đầy mồ hôi lại nhìn bốn con mụ già ăn mặc lố lăng đang đứng há hốc mồm ở cửa. Gã giang hồ khét tiếng chớp chớp mắt.
— Đù má… đéo đóng cửa hả Thắng? — Hải ngơ ngác hỏi một câu ngây ngô nhất trần đời.
Bà Tám Hoa há hốc mồm, hai tròng mắt muốn rớt ra khỏi hốc mắt. Cái định nghĩa "nái sề", "sugar mommy", "phú bà" vỡ nát thành từng mảnh vụn. Trong não bà bây giờ chỉ còn lại một hình ảnh kinh hoàng: con trai bà đang thông đít một thằng cha già. Đụ má, một thằng cha già!
— Á…. á… Ặc!
Bà Tám Hoa trợn mắt, ú ớ lên được một tiếng, tay ôm lấy ngực trái. Huyết áp bắt đầu tăng vọt. Bà lảo đảo hai bước rồi ngã bật ngửa ra đằng sau, cái đầu đập đánh cộp xuống thảm, sùi bọt mép, ngất xỉu lâm sàng.
— Má ơi bà Tám chết mẹ rồi! Cứu! Cứu! Bê đê! Có bê đê! — Bà Bảy, bà Tư, mụ Sáu hét lên ỏm tỏi, ôm đầu chạy tán loạn ra khỏi phòng như bị ma đuổi, bỏ mặc bà Tám Hoa nằm chỏng ngửa trên sàn.
Trong phòng, Thắng vội vã rút dương vật mình ra, vơ cái chăn che lấy thân thể mình lại. Thắng nhìn bà mẹ đang bất tỉnh nhân sự dưới sàn, lại nhìn lão đại ca Hải Gỗ đang chổng mông lồm cồm bò dậy. Đời nó, cái sĩ diện đàn ông của nó, chính thức bị chôn sống ở cái phòng 302 này.