Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Dương Khí Trai Trẻ
  3. Chương 5
Prev
Next

CHƯƠNG 5

Ánh nắng từ cái cửa sổ hắt thẳng vào mặt Hải "Gỗ". Hải nhíu mày, định trở mình vươn vai như mọi ngày. Nhưng vừa nhúc nhích cái hông, một cơn đau xé rách trời xanh xộc thẳng lên não.

— Á đù má nó! — Hải rống lên, nước mắt ứa ra.

Hải nằm sấp hai tay bấu chặt lấy cái nệm. Cái lỗ hậu môn mấy chục năm đóng băng nay sưng tấy, rát như bị ai xát ớt vào. Thằng ranh con sửa xe đó đéo phải là người, nó là cái máy đụ. Nó đụ Hải đến nát xương chậu rồi tròng quần áo đi thẳng, để Hải nằm vật vờ như một con chó rách trong cái phòng hôi rình mùi tinh dịch này suốt cả đêm.

Hải nghiến răng, chống hai tay từ từ lồm cồm bò dậy. Mỗi một cử động nhỏ là một lần Hải rùng mình. Hai cái chân Hải run lẩy bẩy. Hải mặc lại cái quần chửi thề liến thoắng.

— Địt mẹ mày Thắng… Mày nhớ mặt tao… Á ui da… Rách mẹ nó đít rồi…

Hải vơ cái áo sơ mi nhăn nhúm mặc vào, lết từng bước ra cửa, tướng đi hai hàng như con vịt bầu bị thiến. Vừa mở cửa phòng, Hải đã thấy Tuấn "Lẻm" ngồi xổm ở hành lang, tay cầm ổ bánh mì nhai nhồm nhoàm, mắt thao láo nhìn đại ca.

— Sếp! Xong rồi hả sếp?

— Xong con cặc! Đỡ tao coi thằng chó! Mày đứng dòm tao chết trân ra đó hả? — Hải quát, mồ hôi hột túa ra trên trán.

Tuấn Lẻm quăng vội ổ bánh mì, chạy lại xốc nách đại ca. Thấy cái tướng đi khuỳnh khoàng, tay ôm mông nhăn nhó của Hải, thằng đệ tử cố cắn môi để không phụt cười.

— Đù má, nhìn sếp tàn tạ dữ vậy? Thằng nhóc đó nó… nó làm đại ca dữ lắm hả?

— Mày im cái mỏ lại trước khi tao tát rớt hàm mày! — Hải rít lên — Từ nay cấm mày nhắc lại chuyện đêm qua! Tao mà nghe giang hồ xì xầm nửa lời, tao xẻo thịt mày! Rõ chưa?

— Dạ dạ! Em thề sống để bụng chết mang theo! Mà… sếp thấy trong người sao rồi? Dương khí nó có vô người miếng nào không? Hay sếp thấy âm khí nó trào ra đường đít con mẹ nó rồi?

Hải giơ tay định tát, nhưng cái eo đau nhói làm Hải khựng lại. Hải chửi thề một tiếng rồi vịn vai Tuấn Lẻm lết xuống cầu thang.

— Tao đéo biết dương khí nằm ở đâu, tao chỉ thấy tao sắp nhập viện vì nát mông rồi. Lấy xe! Chở tao đi ăn tô phở, rồi ghé tiệm thuốc tây mua cho tao tuýp thuốc mỡ bôi trĩ.

— Bôi trĩ? Sếp bị trĩ hả?

— Mày bớt hỏi ngu đi Tuấn! Bôi cho nó đỡ rát! Đù má mày tao đấm mày bây giờ!

Hai thầy trò lếch thếch leo lên chiếc bán tải. Tuấn Lẻm nổ máy, bật điều hòa. Hải phải nghiêng người, kê nửa cái mông bên trái lên mặt ghế, mặt mày nhăn như khỉ. Xe vừa lăn bánh qua cái ổ gà trước ngõ làm xe xóc một cái.

— Á đù má! Chạy từ từ thôi thằng súc sinh! Mày xóc thế này vỡ mẹ nó mông tao!

— Dạ em xin lỗi đại ca!

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi xách của Hải reo vang bần bật. Tiếng chuông reng reng giữa cái không khí rên rỉ làm Hải giật mình. Hải khó nhọc thò tay rút điện thoại ra. Màn hình hiện số lạ, đầu số ngoài Hà Nội.

Hải hắng giọng, cố ép cái giọng rên rỉ xuống.

— Alo, Hải nghe đây.

Đầu dây bên kia là một giọng Bắc trầm ấm, dõng dạc.

— Chào anh Hải. Tôi là Hưng, giám đốc chuỗi khách sạn tư nhân ngoài Hoàn Kiếm đây. Bữa trước có trao đổi với anh qua Zalo về lô hàng nội thất gỗ sồi đó.

Hải ngồi bật thẳng dậy, quên mẹ cơn đau ở mông. Đây là ông khách sộp mà Hải đã ròng rã chào hàng hai tháng trời nhưng ông ta cứ ngâm đó đéo chốt. Hải đã tưởng mớ hàng đó thành củi đun rồi.

— Dạ! Dạ chào anh Hưng! Em nhớ mà! Lô hàng đó em vẫn đang giữ cho anh trong xưởng, gỗ sấy khô cong, vân đẹp nhức nách luôn anh ạ.

— Ừ, tôi vừa bàn với hội đồng quản trị xong. Thiết kế bên anh hợp với phong cách khách sạn mới của chúng tôi. Chúng tôi quyết định chốt lô đó, và đặt thêm mười bộ bàn ghế sảnh lớn nữa. Tổng giá trị hợp đồng là bốn tỷ hai.

Mắt Hải trợn ngược lên, cái điện thoại suýt rớt khỏi tay. Bốn tỷ hai! Đù má!

— Anh Hải nghe rõ không? — Giọng ông Hưng vang lên.

— Dạ! Rõ! Rõ thưa anh! Bốn tỷ hai! Quá tuyệt vời anh ạ!

— Vậy trong sáng nay, kế toán bên tôi sẽ chuyển cọc trước năm mươi phần trăm là hai tỷ mốt vào tài khoản cá nhân của anh. Anh kiểm tra rồi xuất hàng cho xe tải ra Bắc sớm cho tôi nhé. Tôi cần hàng gấp trong nửa tháng.

— Dạ anh yên tâm! Tiền ting ting là chiều nay em bốc hàng lên xe cho anh liền! Làm ăn với Hải Gỗ là anh Hưng cứ kê cao gối mà ngủ!

Hải cúp máy. Bàn tay Hải bắt đầu run lẩy bẩy. Cả cái xe bán tải chìm trong im lặng.

Ting ting!

Tin nhắn SMS từVietcombank báo về. Số dư cộng thêm 2.100.000.000 VNĐ.

— Đù má… Đù má! HAHAHAHA! — Hải ngửa cổ lên trần xe cười ré lên như một thằng điên trốn trại. Hải đập tay chan chát vào táp lô xe.

— Tiền về! Tiền về Tuấn ơi! Địt mẹ hai tỷ mốt tiền cọc! Bốn tỷ hai tiền hàng! Bố mày sống rồi! HAHAHA!

Tuấn Lẻm đạp phanh thắng gấp, há hốc mồm quay sang nhìn đại ca.

— Thiệt hả đại ca? Hai tỷ mốt tiền tươi thóc thật? Đù má, xưởng mình cứu được rồi?

— Cứu rồi! Bố mày sắp phất lên lại rồi! — Hải ôm chầm lấy cái túi xách, mặt đỏ bừng lên vì sung sướng.

Nhưng ngay trong giây phút thăng hoa đó, Hải khựng lại. Nụ cười trên môi tắt dần, nhường chỗ cho một vẻ mặt nghiêm trọng. Hải đưa tay sờ lên cái mông đang đau nhức của mình, rồi nhìn đăm đăm ra ngoài kính xe.

— Đại ca sao vậy? Đau lại hả? — Tuấn hỏi.

Hải lắc đầu, giọng hạ xuống lầm bầm như kẻ mộng du.

— Thằng Tuấn… mày nhớ ông thầy Năm Rỗ nói gì không?

— Ông dặn… đi nạp dương khí để xả xui…

— Hôm qua, tao cứ ngỡ xưởng đóng cửa, bị thằng Ba Hói dọa chặt tay. Tối qua, tao chỉ nằm với thằng sửa xe thôi mà sáng nay hai tỷ mốt vô tài khoản! Mày nghĩ trên đời này có sự trùng hợp ngẫu nhiên vậy không?

Tuấn Lẻm nuốt nước bọt cái ực, mắt mở to.

— Đù má… ý đại ca là… lão thầy bói nói thiệt? Dương khí của thằng nhóc đó… nó… nó linh nghiệm vậy sao?

Hải đập mạnh tay xuống đùi cái đét, bất chấp cơn đau.

— Đéo có mẹ gì là ngẫu nhiên hết! Thằng đó là thần tài của tao! Mày thấy không? Đổi năm chục triệu, chịu đau một đêm lấy hai tỷ mốt! Lời vãi cả lồn ra! Đù má, thảo nào giang hồ đồn ông thầy Năm Rỗ coi hay lắm.

Sự mê tín mù quáng của dân giang hồ kết hợp với sự tuyệt vọng được giải tỏa đã đánh sập hoàn toàn cái sĩ diện đàn ông của Hải Gỗ.

— Mày bẻ lái cho tao! — Hải ra lệnh, mắt sáng quắc lên.

— Không ăn phở ăn phiếc gì hết. Quay xe lại ngã tư 550 nhanh!

— Ủa ra đó chi nữa đại ca? Mình giao dịch xong, tiền trao cháo múc rồi mà. Thằng đó nó ghét đại ca như mẻ, nó còn bảo đại ca ló mặt ra nó cầm cờ lê nó phang cho bể đầu.

— Nó phang tao thì tao lấy tiền tao đập cho nó gãy tay! Tao đéo quan tâm nó ghét tao hay không. Một cục dương khí bự tổ chảng thế này, tao đéo thể thả cho nó đi được. Lỡ tháng sau tao lại xui thì tao lấy ai mà xả? Phải bắt nó làm hợp đồng dài hạn!

Tuấn Lẻm rùng mình. Nó chưa bao giờ thấy đại ca mình điên rồ và biến thái đến mức này.

Mười lăm phút sau. Ngã tư 550 nắng chang chang.

Tiệm sửa xe của Thắng "Lốc" đã mở cửa. Thắng vẫn mặc nguyên cái áo ba lỗ dính nhớt, đang hì hục hì hục mở dàn áo của một chiếc Exciter. Mặt nó hầm hầm sát khí. Cả đêm qua nó đéo ngủ được. Nó tắm ba lần mà vẫn cảm thấy cái mùi nước hoa rẻ tiền và cái sự nhớp nháp của gã đàn ông bụng bự ám trên người mình.

Sáng nay, nó đã cầm cục tiền năm mươi triệu qua ném thẳng vào mặt thằng chủ nợ để chuộc tờ giấy vay nợ của bà Tám Hoa về. Nó đã tự do. Nó tự hứa với lòng, cái bí mật kinh tởm đêm qua sẽ sống để bụng, chết mang xuống hòm.

Kéttt!

Chiếc bán tải màu cam chình ình đỗ ngay trước cửa tiệm, chắn hết cả ánh sáng. Thắng ngẩng đầu lên. Nhìn thấy cái biển số xe quen thuộc, gân máu nổi hằn trên trán Thắng. Thắng đứng phắt dậy, lượm cái mỏ lết to đùng dưới đất lên, bước thẳng ra ngoài.

Cửa kính xe hạ xuống. Hải "Gỗ" thò cái mặt đang cười nhăn nhở ra.

— Chào nhóc! Khỏe không? Đêm qua làm chú đau đấy nhé.

Thắng chỉ thẳng cái mỏ lết vào mặt Hải, giọng gầm lên.

— Đù má ông già! Tui nói rõ rồi, tui với ông xong chuyện, tiền trao cháo múc hết rồi! Ông còn vác cái mặt tới đây làm gì? Tính quay lại đòi tiền hả? Tiền tui đem trả nợ cho mẹ hết rồi, giờ không có mà trả đâu! Ông mà còn chưa chịu bước xuống xe, tui đập nát cái đầu ông đó!

Hải không hề sợ mà mở cửa, bước xuống xe, cẩn thận bước đi hai hàng. Hải thọc tay vào túi xách, lôi ra một cọc tiền mới toanh, còn nguyên đai nguyên kiện của ngân hàng, dày gấp đôi cọc tiền hôm qua. Một trăm triệu.

Hải quăng cái bạch xấp tiền lên cái yên xe trước mặt Thắng.

— Chú mày nóng tính quá. Làm ăn phải dĩ hòa vi quý chứ. Tiền hôm qua là mua đêm qua. Tiền hôm nay là để nói chuyện cho những đêm tiếp theo.

Thắng sững người nhìn cọc tiền một trăm triệu. Mắt nó giật giật.

— Đêm tiếp theo… cái đéo gì? Ông bị điên hả? — Thắng gầm lên.

— Tui nói rồi, tui đéo phải đĩ! Đêm qua tui làm vì tui cứu bà già tui. Giờ hết nợ rồi ông cút đi! Một trăm triệu hay một tỷ tui cũng đéo bán cái lỗ đít cho ông đâu!

Hải cười sằng sặc, lấy điếu thuốc ra châm.

— Ai bắt mày bán lỗ đít? Hôm qua mày đâm tao mà thằng ranh? Sướng con cặc mày chứ mày mất mát đéo gì? Nhìn cái mặt mày hôm qua lúc ra nước tao lạ đéo gì, mày cũng phê bỏ mẹ ra!

Thắng đỏ bừng mặt, xấu hổ và nhục nhã. Nó định vung cái mỏ lết lên nhưng Hải đã đưa tay chặn lại.

— Bớt sồn sồn đi nhóc! Giang hồ người ta nói: có tiền mua tiên cũng được. Chú mày hết nợ, nhưng bà già mày có bỏ được tật cờ bạc không? Mày đâm đầu vào sửa xe bục mặt một tháng kiếm được chục triệu, đủ nuôi cái mồm bà già mày phá không?

Thắng cắn răng. Lời gã đàn ông nói trúng tim đen. Bà Tám Hoa mẹ nó sáng nay vừa chửi rủa nó xong lại lò dò ra quán cà phê ghi đề. Hết nợ cũ, mẹ nó sẽ lại sinh nợ mới. Cái vòng luẩn quẩn của dân nghèo lao động đéo bao giờ dứt được.

— Ông… ông muốn cái đéo gì? — Thắng rít qua kẽ răng.

Hải tựa lưng vào hông xe bán tải, khoanh tay trước ngực, giọng sặc mùi con buôn.

— Một hợp đồng dài hạn. Bao nuôi bán thời gian. Mỗi tuần gặp nhau hai lần. Tối thứ tư và tối thứ bảy. Địa điểm do tao chọn, khách sạn xịn, đéo ngủ ở cái ổ chuột Bình Minh nữa. Mày chỉ cần làm đúng một việc: đâm tao. Mạnh bạo, ra mồ hôi đầm đìa, y như đêm qua.

— Tui đéo làm! Ông là đồ bệnh hoạn!

— Một trăm triệu một tháng! — Hải hét lên, át cả tiếng còi xe tải ngoài ngã tư.

— Tao trả lương cứng cho mày một trăm triệu một tháng! Chỉ việc lên giường nện tao hai lần trong một tuần. Tiền tươi thóc thật đưa trước vào ngày mùng một. Mày lấy tiền đó mở gara ô tô, mua nhà, nuôi bà già mày đánh đề tẹt ga cũng đéo hết.

Thắng lùi lại một bước, hơi thở đứt quãng. Một trăm triệu một tháng. Bằng nó cày cuốc cả năm trời không ăn không uống. Cái sức nặng của đồng tiền như một tảng đá đè bẹp cái kiêu hãnh giẻ rách của nó.

— Tại sao… tại sao lại là tui? — Thắng lắp bắp.

— Với tiền đó, ông ra ngoài gọi mấy thằng người mẫu nó xếp hàng cho ông chọn!

— Tao không thích tụi nó! Tao thích cái mùi dầu nhớt, thích cái sự cục súc của mày! Thầy bói phán rồi, mày là thần tài của tao! — Hải chỉ tay vào ngực Thắng.

— Mày suy nghĩ cho kỹ đi. Một bên là cái sĩ diện trai thẳng đéo mài ra ăn được, đi làm mướn cắm mặt vô bãi phân. Một bên là đổi đời, làm ông chủ gara, tiền đếm mỏi tay. Chỉ cần mày nhắm mắt lại và địt là có tiền. Có thằng đàn ông nào kiếm tiền dễ như mày không?

Thắng đứng im như tượng. Gió từ ngã tư thổi tung cái mớ tóc rối bù của nó. Thắng nhìn cọc tiền một trăm triệu nằm chình ình trên yên xe. Lại nghĩ đến cảnh bà Tám Hoa sắp tới bị bọn giang hồ đổ mắm tôm vào nhà.

— Đù má… tui ghét ông… tui kinh tởm ông… — Thắng lẩm bẩm.

— Tao đéo cần mày yêu tao! — Hải cười khẩy, vỗ vỗ lên má Thắng một cái bép.

— Tao chỉ cần mày đụ tao thôi. Thương vụ này đéo có tình yêu, chỉ có tiền và dương khí. Chốt không? Không chốt tao cầm tiền về.

Hải làm bộ với tay lấy cọc tiền. Nhưng một bàn tay đã đập phịch xuống, giữ chặt lấy cọc tiền. Thắng ngẩng mặt lên, đôi mắt vằn đỏ lườm Hải đầy sự thù hận, nhưng cũng đầy sự khuất phục của kẻ yếu thế trước đồng tiền.

— Chốt! — Thắng gầm lên — Địt mẹ ông, tui làm! Nhưng tui có điều kiện.

— Điều kiện gì? Nói lẹ, chú mày đang làm tao hứng rồi đấy. — Hải liếm môi.

— Thứ nhất, ra ngoài đường là coi như người dưng, ông đừng có đụng chạm gì tới tui. Thứ hai, cái chuyện này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, kể cả bà già tui. Chỉ cần lọt ra một chữ thôi, tui đâm ông lòi ruột rồi tui đi tù cũng được!

Hải cười lớn, sảng khoái giơ tay ra.

— Quân tử nhất ngôn! Cứ thứ tư và thứ bảy, tao nhắn tin số phòng khách sạn, mày tự xách dái tới.

Thắng không thèm bắt tay. Nó gom cọc tiền nhét vội vào túi quần rồi quay lưng đi thẳng vào trong tiệm, đá văng cái thau đựng nhớt cũ văng tung tóe.

— Biến! Đừng để tui ngứa mắt! — Tiếng Thắng vọng ra chửi thề.

Hải "Gỗ" ung dung bước lên xe. Cái mông vẫn đau ê ẩm, nhưng trong lòng gã lại nở hoa. Hải đã mua đứt được "cây thần tài" cho cái xưởng gỗ của mình. Hải đéo biết rằng, cái bản hợp đồng bao nuôi sực mùi tiền và không có tình yêu này, sắp sửa kéo Hải vào một mớ rắc rối khốn nạn nhất cuộc đời, bắt đầu từ một bà mẹ trời đánh tên là Tám Hoa.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 5"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz