CHƯƠNG 4
Đồng hồ điểm tám giờ năm mươi lăm phút tối.
Nhà nghỉ Bình Minh nằm lọt thỏm trong một con hẻm đất đỏ ngoằn ngoèo sát KCN Sóng Thần.
Hải "Gỗ" ngồi xếp bằng trên giường, quấn đúng cái khăn tắm quanh hông. Mồ hôi Hải vã ra như tắm dù máy lạnh đang chạy ro ro. Trên cái tủ đầu giường là một hộp bao cao su kéo dài thời gian, một tuýp gel bôi trơn nhãn hiệu lạ hoắc, và một gói ba số năm đang hút dở.
Tim Hải đập thình thịch. Bốn mươi hai năm cuộc đời, ngủ với từ phò cao cấp đến tiếp viên karaoke, chưa bao giờ Hải thấy run như lúc này. Cái cảm giác vừa nhục nhã, vừa sợ hãi, lại lẩn khuất trong cơ thể Hải.
Cộc. Cộc. Cộc.
Ba tiếng gõ cửa vang lên. Hải giật bắn mình, điếu thuốc rớt mẹ xuống cái nệm cháy một lỗ đen thui. Hải vội vàng phủi tàn thuốc, hắng giọng, cố gồng cái uy của một đại ca giang hồ.
— Cửa không khóa. Vô đi!
Cánh cửa bắt đầu mở. Thắng "Lốc" bước vào. Nó mặc một cái áo thun ba lỗ, quần short kaki đầy túi hộp. Cái nón kết lụp xụp che nửa khuôn mặt. Thắng đứng khựng lại ở cửa, lườm Hải từ đầu đến chân bằng ánh mắt sắc như dao, mang đầy sự khinh bỉ.
Hải nuốt nước bọt. Trong ánh đèn lờ mờ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng của thằng thợ sửa xe xộc thẳng vào mắt Hải. Dương khí. Đù má, đúng là dương khí ngùn ngụt.
— Khóa chốt cửa lại. — Hải hất hàm.
Thắng đưa tay gài chốt cạch một tiếng. Nó bước tới không thèm ngồi, mà đứng sừng sững giữa phòng, khoanh hai tay trước ngực.
— Tiền tui đưa bà già đi trả nợ rồi. Xong đêm nay, tui với ông đéo ai nợ ai. Tui đéo muốn dông dài. Làm lẹ đi để tui còn về.
— Đù má, mày làm như đi bốc vác mướn vậy? Cởi đồ ra! Đi tắm trước đi, trên người mày toàn mùi dầu nhớt tởm vãi lồn! — Hải nhăn mặt, cố tỏ ra bề trên.
— Tui mới dội nước ở nhà trọ xong. Ông chê dơ thì hủy kèo, tui trả lại tiền sau. Đã bỏ tiền ra mua thì ráng mà ngửi. Thích sạch thì đi kiếm mấy thằng đĩ đực xịt nước hoa trên mạng ấy!
Thắng nạt lại, giọng bắt đầu cục súc. Thắng bực bội đưa tay nắm mép áo ba lỗ lột ngược rồi quăng thẳng cái áo vào góc tường. Cái lồng ngực săn chắc, rãnh bụng chia múi rõ rệt và mấy vết sẹo mờ mờ do phỏng đập thẳng vào mắt Hải. Gã già nuốt cái ực, dương vật bên dưới lớp khăn tắm bỗng nhiên rùng mình mà phản chủ.
Thắng đưa tay cởi thắt lưng, lột luôn cái quần short và quần sịp quăng xuống sàn. Thằng nhóc hai mươi mốt tuổi giờ đây trần như nhộng. Cái dương vật của dân lao động lủng lẳng, nặng trịch, chưa cương nhưng đã to một cách đáng sợ.
Hải hoảng hồn. Gã chợt nhận ra một lỗ hổng chí mạng trong cái kế hoạch nạp dương khí này.
— Ê khoan! Mày… mày tính làm cái đéo gì? — Hải lùi lại sát đầu giường.
— Làm cái đéo gì là sao? Ông bỏ tiền mua tui ngủ với ông, giờ hỏi tui là sao? — Thắng trợn mắt, sấn tới.
— Đù má, dừng lại! Tao là người trả tiền! Tao là khách! Tao nằm trên! Mày phải chổng mông lên cho tao làm! — Hải gầm lên, sĩ diện đàn ông trỗi dậy.
Thắng dừng bước, cái mặt nó nghệt ra rồi bật cười. Một điệu cười khinh bỉ tận mạng. Nó nhổ nước bọt xuống cái thảm chùi chân.
— Bỏ cái suy nghĩ đó đi ông già! Tui là trai thẳng! Tui làm vậy là để cứu bà già tui, chứ không phải để ông muốn làm gì thì làm! Tui có bán thân cũng đéo tới lượt ông! Tui thà cắn lưỡi chết chứ không bao giờ để thằng đàn ông nào đụng vô người tui! Ông thích thì tự tụt quần ra mà chổng mông lên, tui "xử" cho ông hai chục cái cho xong chuyện. Không thì biến!
Hải đỏ mặt tía tai.
— Mày điên hả? Bố mày là Hải Gỗ! Tao giang hồ cả cái Dĩ An này ai đéo biết? Mày bắt tao chổng mông cho mày đụ? Tao chặt xác mày quăng xuống sông bây giờ! Mày phải để tao đâm, tao mới lấy được dương khí của mày!
Thắng cũng không vừa, nó lao tới nắm lấy cái bả vai của Hải, giật phăng cái khăn tắm vứt xuống đất.
— Tâm linh cái lồn! Ông già bệnh hoạn rảnh quá thì có! Ông nghe cho rõ đây, tui chỉ "làm", chứ tui đéo bao giờ để ai "làm" lại! Ông không chịu thì tui về. Tiền tui xài rồi, tui trả góp mỗi tháng năm trăm ngàn. Có gan thì kêu giang hồ tới mà kiếm tui!
Nói rồi, Thắng quay ngoắt lại định vơ quần áo.
Hải cuống cuồng nhìn cái tướng mạo hừng hực lửa của Thắng, lại nhớ đến cái xưởng gỗ, nhớ đến cái hạn Thái Bạch và câu chửi của Ba Hói. Cơn đau thần kinh tọa lại nhói lên ở thắt lưng. Lão thầy Năm bảo nạp dương khí chứ có bảo là ai nằm trên ai nằm dưới đâu? Quan trọng là mồ hôi, là sự va chạm. Nằm dưới… coi như đi mát xa bị đấm hơi mạnh thôi chứ có mẹ gì đâu?
— Đù má… Đứng lại! — Hải cắn môi đến ứa máu — Nằm dưới thì nằm dưới! Bố mày chơi khô máu với mày luôn! Lại đây!
Thắng quay lại, ánh mắt vẫn đầy sự ghê tởm. Nó bước tới cạnh giường, nhìn thân hình xồ xề, bụng bự của gã đàn ông trung niên. Nó thở hắt ra một hơi.
— Nằm sấp xuống. Chổng mông lên. Lẹ! — Thắng ra lệnh, giọng khàn đặc.
— Từ từ, không đeo bao cao su vào à! — Hải hỏi
— Vậy thì đeo đi.
Nói xong hải lấy cái bao cao su để ở trên đầu giường xé toạc ra. Trước khi trồng bao vào, Hải dùng tay mân mê cái dương vật của Thắng, đúng là dương vật của trai trẻ lúc nào cũng hừng hực sức sống, Hải bắt đầu sục cho nói cứng lên rồi bắt đầu tròng bao cao su vào con cặc của Thắng.
Hải hậm hực lật người lại, úp mặt xuống cái gối hôi rình. Hải nhắm tịt mắt, tay bấu chặt lấy thành nệm.
— Đù má, từ từ thôi nha thằng lồn. Bố mày có tuổi rồi. Lấy cái tuýp gel trên bàn xịt vô. Không xịt tao giết mày!
Thắng nhìn tuýp gel mặt nhăn nhó. Nó chưa xài cái thứ này bao giờ. Nó cầm tuýp gel lên, bóp một cục to đùng lạnh ngắt ụp thẳng vào cái khe đít của Hải, rồi quẹt vội vàng.
— Lạnh đù má mày! — Hải giật mình chửi thề.
— Im mồm! Nằm yên đó!
Thắng quát, rồi xé cái bao cao su, tròng một cách vụng về vào dương vật đã bắt đầu cương cứng của mình. Dù tởm, nhưng bản năng sinh lý của một thằng thanh niên hai mươi mốt tuổi rực lửa đang nứng cũng có gì ngăn cản được.
Thắng chống hai tay hai bên hông Hải, nhổm người lên. Nó cắn chặt răng, nhắm mắt lại tưởng tượng đang làm tình với con bé nào đó, rồi dùng lực đẩy mạnh một cú lút cán.
Phập!
— Á đù máaaaa!!!
Hải rú lên như lợn bị chọc tiết. Cảm giác đau xé ruột gan chạy thẳng lên não. Gã giãy giụa như cá mắc cạn, hai tay đập bồm bộp xuống mặt nệm.
— Rút ra! Rút ra thằng chó đẻ! Bể nát lỗ đít tao rồi! Mày đâm kiểu chó gì vậy?
Thắng khựng lại mồ hôi vã ra trên trán. Nó cũng đau vì quá khít và khô, gel bôi trơn dường như chả có tác dụng mẹ gì với sự cục súc của nó.
— Đã bảo nằm im! Mới vô một nửa thôi ông già! Gồng cái đéo gì mà gồng, thả lỏng ra không tui kẹt mẹ trong này bây giờ! — Thắng gằn giọng, lấy tay đè chặt cái lưng mập mạp của Hải xuống.
— Thả cái lồn! Đau chết mẹ ai mà thả được! Rút ra cho tao thở một cái đù má!
Thắng không rút cặc ra ngay. Nó biết nếu rút ra bây giờ nó sẽ không bao giờ có dũng khí đút vào lần thứ hai. Nó nghiến răng, đẩy nốt nửa còn lại lút cán. Hải rên lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng, nước mắt ứa ra dàn dụa. Dương vật nóng hổi, to lớn của thằng thợ sửa xe nong căng cái lỗ đít mấy chục năm chưa ai đụng tới của gã.
Dương vật đã nằm tọt trong lỗ đít của Hải. Thắng bắt đầu nắc. Nó nắc liên hoàn như một cái máy, không có chút cảm xúc nâng niu nào, làm cả cái giường gỗ kêu cọt kẹt, rồit rung lên bần bật.
Mỗi cú nắc của Thắng là một cú nện thẳng vào tuyến tiền liệt của Hải. Ban đầu là sự đau đớn muốn ngất xỉu. Hải há mồm thở dốc, tay vò nát cái ga giường.
— Đù má mày… nhẹ… nhẹ lại… gãy lưng tao… á!
Nhưng rồi, chuyện kỳ lạ xảy ra. Khoảng năm phút sau, sự ma sát liên tục cộng với cái nóng tỏa ra từ bụng của Thắng đập thình thịch vào mông Hải, khiến cơn đau bắt đầu biến chất. Hải nhận ra đầu cặc của mình bắt đầu rỉ nước nhờn và cương cứng mà chính Hải cũng không ngờ tới.
Mồ hôi từ ngực Thắng nhỏ xuống lưng Hải. Cái mùi đàn ông bốc lên làm đầu óc Hải quay cuồng. Gã quên mẹ mất cái sĩ diện. Lời lão thầy bói vang lên trong đầu gã: "Dương khí! Đây đúng là dương khí!"
Hải bắt đầu rên rỉ, không phải vì đau nữa. Cái giọng khàn khàn, ồm ồm của ông chú trung niên vang lên nghe dâm dục.
— Ư… Mạnh… Đâm mạnh vô ngay đó… Đù má, đúng rồi!
Thắng nghe Hải rên mà da gà trên người nó nổi lên rần rần. Thắng thấy tởm, mở mắt ra nhìn cái tấm lưng và cái gáy ngấn mỡ của lão già bên dưới. Sự sỉ nhục bốc lên ngùn ngụt. Để xua tan sự gớm ghiếc đó Thắng càng vung sức nắc dữ dội hơn, coi cái cơ thể của Hải như một cái bao cát để nó xả nỗi uất hận.
— Nhục chưa ông già? — Thắng vừa nhấp điên cuồng vừa thở hắt ra, gằn từng chữ — Bỏ tiền mua trai… a… tui đụ cho mày bung bét cái lỗ đít ra…
— Mày… á… sủa ít thôi… đâm sâu vô thằng ranh con… rát chết mẹ tao… ư! — Hải văng tục, nhưng cái mông gã lại vô thức cong lên, hùa theo nhịp địt của Thắng.
Thắng như một con ngựa hoang vung phí sức lực. Mồ hôi nó chảy ròng ròng ướt đẫm cả mặt, nhỏ tong tỏng xuống cái lưng đang đổ mồ hôi của Hải. Hải nhắm tịt mắt, tận hưởng cái dương vật đang giã vào trong lỗ đít mình. Lỗ hậu bị nhồi nhét đến muốn rách toạc ra.
— Sắp… tao sắp ra… đù má…
Hải gầm lên, hai tay nắm chặt thành nắm đấm đập xuống nệm. Gã không cần chạm tay vào dương vật mình phía trước, chỉ nhờ sự cọ xát dữ dội từ bên trong cũng đủ làm gã xuất tinh, làm dính đầy cái ga giường màu trắng đục.
Hải gục đầu xuống gối, toàn thân co giật nhẹ.
Cùng lúc đó, Thắng cũng rống lên một tiếng, siết chặt hai vòng eo đầy mỡ của Hải, đâm một cú sâu nhất mang theo toàn bộ sức lực của một thằng thợ sửa xe, rồi phóng tinh ngập ngụa vào trong cái bao cao su.
Ngay khi vừa hoàn hồn, sự ghê tởm bản thân lại ập tới. Thắng rút dương vật mình ra khỏi hậu môn của Hải.
Thắng lột cái bao cao su đầy tinh trùng của mình quăng toẹt vào góc phòng. Thắng lấy cái khăn tắm lúc nãy của Hải quệt vội vàng cái mồ hôi và chất nhờn dính trên phần bụng của mình, rồi nhặt quần áo dưới sàn lên mặc vào với tốc độ ánh sáng.
Trên giường, Hải vẫn nằm sấp thở phì phò như con trâu già. Cái lỗ đít phía sau đỏ ửng, rỉ ra một chút máu và dịch bôi trơn. Cơn đau rát bây giờ mới bắt đầu hoành hành, còn thắt lưng gã nhức như bị ai bẻ gãy.
Nhưng kỳ lạ thay, cái cảm giác u ám, nặng nề đè lên ngực gã suốt ba tháng nay dường như đã biến mất. Gã thấy nhẹ nhõm, một sự sảng khoái kỳ dị chạy rần rần trong mạch máu.
— Đù má… giỏi lắm nhóc… — Hải thều thào, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, mặt cạ vào cái gối.
Thắng đứng ở cửa đội cái nón kết lên, ánh mắt nhìn Hải sắc lẹm.
— Giao dịch xong rồi. Tui bán thân để trả nợ cho mẹ tui, còn ông thì mua cái thú vui bệnh hoạn của ông. Từ mai trở đi, tui với ông coi như không quen biết. Đừng để tui thấy cái mặt ông lảng vảng ở ngã tư nữa, không thì tui cầm cờ lê phang vỡ đầu ông.
— Ơ đù má… thằng ranh con… ăn cháo đá bát à… — Hải chửi yếu ớt, cố ngóc đầu lên.
Thắng không nói thêm lời nào, mở chốt cửa bước ra ngoài, đóng sầm cánh cửa lại.
Trong phòng nghỉ tồi tàn chỉ còn lại Hải Gỗ trần truồng nằm úp mặt trên giường. Gã nằm đó, mặc cho cái thắt lưng đau điếng, gã đưa tay lên ngửi thử mùi mồ hôi của Thắng còn vương trên vai mình.
— Địt mẹ cái sao Thái Bạch… bố mày phá được thế cờ rồi…
Hải lẩm bẩm, miệng cười hềnh hệch như một thằng điên. Hải tự nhủ mọi chuyện thế là xong. Một đêm xả xui hoàn hảo. Nhưng Hải đéo biết rằng, cái mùi dầu nhớt cọc cằn đêm nay, mới chỉ là khởi đầu cho cái chuỗi bi kịch "nghiện hơi người" khốn nạn nhất cuộc đời Hải.