Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Dương Khí Trai Trẻ
  3. Chương 3
Prev
Next

CHƯƠNG 3

Chiếc du lịch khẽ gầm lên, rồi chay về phía trước.

Rầm! Kéttt!

Tiếng kim loại va nhau vang lên điếc cả tai, phần trước của chiếc bán tải húc thẳng vào đuôi con Wave đang dựng hớ hênh sát lề; chiếc xe máy bật ngửa rồi đổ ầm xuống, làm cái yếm vỡ toác, còn mảnh nhựa của xe thì văng tung tóe trên mặt đường.

Tuấn Lẻm đạp phanh cái rụp, mặt tái mét quay sang nhìn đại ca.

— Đù má, em lỡ đạp hơi lố! Rớt mẹ cái biển số xe nó rồi đại ca!

Hải gạt tàn thuốc ra ngoài cửa sổ, khóe mép nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.

— Tao kêu mày tông để kiếm cớ, chứ có kêu mày tông chết mẹ nó đâu? Mà thôi, thế càng tốt. Mở cửa ra! Nhớ kịch bản chưa? Để tao nói chuyện, mày đứng nạt nộ làm màu là được.

Thằng nhóc đó là Trần Văn Thắng, ở đây người ta hay gọi là Thắng "Lốc". Thắng mới bước qua tuổi hai mươi mốt nhưng cái vẻ phong trần, già dặn của Thắng khiến người ta tưởng Thắng đã lăn lộn ở đất Bình Dương này cả thập kỷ. Thắng cao mét tám, khung xương với những thớ cơ săn chắc hằn lên dưới làn da màu mật ong, thứ cơ bắp được tôi luyện từ những buổi bốc vác hàng nặng tại kho bãi và những đêm thức trắng rã xe máy, chứ không phải loại cơ "bong bóng" bơm whey của đám công tử phòng gym.

Đôi tay Thắng chai sần, móng tay lúc nào cũng đen sì dầu nhớt, kiểu như nó đã ngấm vào da thịt, cọ kiểu gì cũng không sạch, dưới vành nón kết là đôi mắt sắc lạnh, lúc nào cũng lăm lăm cảnh giác, như thể chỉ cần ai đó lỡ nhìn khinh là Thắng sẵn sàng lao vào ăn thua đủ, Thắng sống cục cằn, nói năng cộc lốc, đây đích danh là một thằng "trai thẳng" đúng nghĩa.

Hai thầy trò chưa kịp bước xuống xe thì từ trong cái tiệm sửa xe tối tăm một bóng người cởi trần lao ra như một cơn lốc. Thằng nhóc tay lăm lăm cái cờ lê to bằng bắp tay, mặt đỏ phừng phừng sát khí. Nó chĩa thẳng cái cờ lê vào mặt kính, chửi váng cả góc ngã tư.

— Đù má tụi mày đi đui hả! Mắt mũi để dưới háng hay sao mà ủi nát bét cái xe của tao? Xuống xe! Địt mẹ thằng chó đẻ bước xuống đây!

Tuấn Lẻm mở cửa lách ra, chỉ tay xỉa xói.

— Ê thằng ranh con, mày ăn nói cho đàng hoàng! Mày đậu xe lấn chiếm lòng lề đường, xe đại ca tao quẹt trúng là mày sai rành rành ra đó! Biết cái xe này mấy tỷ không mà xạo lồn? Mày bán cả lò nhà mày đi cũng đéo đền nổi vết xước đâu con!

Thằng sửa xe gân cổ lên, gân xanh nổi dọc thái dương, mồ hôi bóng nhẫy dưới nắng gắt. Nó nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đường.

— Tao đéo cần biết xe tụi mày mấy tỷ! Cái xe bò này là cần câu cơm của tao! Tụi mày tông gãy phuộc, nát dàn áo rồi thì đền tiền đây! Không đền tao đập nát cái xe hơi của tụi mày rồi gọi công an xuống giải quyết!

Giữa cái lúc hai bên đang gầm gừ sắp lao vào tẩn nhau, cửa sau xe bắt đầu mở. Hải "Gỗ" bước xuống.

Gã đại ca xưởng gỗ gỡ cặp kính râm xuống, hất hàm nhìn thằng nhóc sửa xe. Lần đầu tiên nhìn tận mắt ở khoảng cách gần thế này, Hải khẽ nuốt nước bọt. Lão thầy bói đéo lừa gã. Thằng này đúng là một cục than đỏ rực. Mùi dầu nhớt, mùi mồ hôi của đàn ông lao động nghèo phả thẳng vào mũi Hải, thế quái nào lại làm cho cái ngực Hải đập thình thịch. Thằng ranh con cao phải một mét tám, nổi rõ từng thớ cơ ngang tàng, bụng phẳng lì không một tí mỡ thừa.

— Thôi! Ồn ào cái đéo gì? — Hải hắng giọng, cố ép cái bản năng biến thái xuống, diễn đúng vai một tay nhà giàu trịch thượng

— Xe tao tông thì tao đền. Mày sồn sồn lên như giun mổ bụng thế hả thằng ranh?

Thắng hạ cái cờ lê xuống một chút, lườm Hải bằng ánh mắt mang hình viên đạn.

— Chú tông nát mẹ cái xe tui rồi còn nói giọng bề trên hả? Xe này tui mới thay cặp phuộc hết năm trăm ngàn đó!

Hải cười khẩy, rồi thọc tay vào cái túi quần rút ra một xấp tiền năm trăm ngàn mới cứng. Hải lả lơi vuốt vuốt xấp tiền, cố tình để tiếng sột soạt vang lên để kích thích thị giác thằng thợ sửa xe nghèo rớt mồng tơi.

— Con Wave tàu nát bét này bán ve chai được hai triệu không? Đây, chú đưa mày mười triệu. Đủ mua cái xe mới chưa?

Thắng đứng sững lại. Ánh mắt nó chuyển từ cái xe nát dưới đất sang xấp tiền dày cộp trên tay ông chú già bụng phệ. Mười triệu. Bằng nó hì hục vá xe, thay nhớt ròng rã hai tháng trời mà đéo ăn đéo uống. Nó nuốt nước bọt.

— Cầm lấy đi. Cứ coi như chú có lỗi trước. — Hải giúi xấp tiền vào cái tay dính đầy dầu mỡ của Thắng.

Thắng chần chừ một giây rồi chụp lấy xấp tiền. Nó lùi lại một bước, giọng vẫn còn gằn hộc lên, nhưng thái độ đã bớt hung hăng hơn.

— Cầm tiền là xong nha. Tôi đéo rảnh đôi co với nhà giàu tụi ông. Đi đi kẻo kẹt xe người ta chửi cho vỡ mặt bây giờ.

Nói rồi, nó cúi xuống dựng con Wave gãy nát lên, kéo lê xềnh xệch vào trong tiệm.

Hải nháy mắt với Tuấn Lẻm.

— Mày lùi xe ra đằng kia đậu. Qua cái quán tạp hóa bên đường mua bao ba số năm rồi ngồi đó chờ tao. Không được bám theo.

— Ủa sếp, đền tiền xong rồi không đi về, sếp định vô đó làm gì? Trong đó dơ dáy lắm!

— Tao bảo mày cút thì mày cút! Hỏi con cặc gì nhiều vậy?

Tuấn Lẻm tiu nghỉu lên xe lùi ra xa. Hải kéo lại vạt áo sơ mi, hít một hơi thật sâu lấy can đảm, rồi lững thững bước vào cái tiệm sửa xe tối om của Thắng.

Trong tiệm nóng như cái lò thêu. Quạt máy thì kêu rè rè thổi ra toàn gió nóng. Thắng đang ngồi chồm hổm dưới đất, đếm lại xấp tiền mười triệu, môi lẩm nhẩm tính toán. Thấy bóng người che khuất ánh sáng cửa tiệm nó ngẩng đầu lên, cau mày.

— Gì nữa ông chú? Tiền trao cháo múc rồi, tính đòi lại hay gì?

Hải tự nhiên kéo cái ghế nhựa phủi lớp bụi rồi ngồi phịch xuống chễm chệ.

— Mày tên gì? — Hải lấy điếu thuốc ra châm, rít một hơi.

— Thắng. Ở đây này hay gọi tui là Thắng "Lốc". Hỏi làm gì?

— Chú để ý cái tiệm mày nãy giờ. Làm ăn vắng tanh thế này, một ngày kiếm được nhiêu tiền?

Thắng đứng bật dậy, cầm cái giẻ lau tay đen thui quăng xuống cái lốp xe cũ.

— Mắc mớ gì tới ông? Ông nhà giàu rửng mỡ vô đây khịa tui hả? Tui méo có nhu cầu hầu chuyện với ông, bước ra ngoài cho tui làm việc!

Hải không giận, mắt liếc quanh cái bức tường gạch chưa tô trát. Chợt Hải dừng lại ở những dòng chữ xịt bằng sơn đỏ chót nhem nhuốc trên tường: "TÁM HOA TRẢ NỢ", "MẸ CON BÀ TÁM HOA KHÔNG TRẢ NỢ TAO GIẾT".

Khoé môi Hải nhếch lên một nụ cười của một kẻ đi săn vừa tìm thấy điểm yếu của con mồi.

— Bà Tám Hoa là mẹ mày à? Mắc nợ bọn giang hồ nào mà để tụi nó xịt sơn bôi tro trát trấu vô nhà thế này?

Thắng sững người, mặt tái mét đi một nhịp rồi chuyển sang đỏ au. Nó lao tới xách cổ áo sơ mi của Hải, nhấc bổng gã lên khỏi cái ghế.

— Đù má ông đui hay điếc? Tui bảo ông cút ra ngoài! Chuyện nhà tui đéo mướn ông xen vô! Ông tưởng ông có tiền là ông ngon hả? Tui xiên bỏ mọe ông giờ!

Hải Gỗ là dân giang hồ cộm cán, bị một thằng ranh con xách cổ áo, bản năng của gã là phải đấm gãy răng nó. Nhưng cái chạm của Thắng làm Hải tê rần. Hơi nóng từ cơ thể Thắng phả vào mặt gã, cái mùi đàn ông và sức mạnh từ đôi bàn tay khiến Hải cảm thấy một luồng khí khác lạ. "Đúng là dương khí ngập trời", gã thầm nghĩ.

Hải không chống cự, chỉ từ tốn đưa tay vỗ vỗ lên bàn tay đang túm cổ áo mình của Thắng.

— Bỏ tay ra nhóc. Chú đéo có ác ý. Chú vào đây là để giúp mày trả nợ cho bà già mày.

Thắng buông tay, xô Hải ngã phịch xuống ghế, mắt lườm.

— Giúp? Trên đời này méo ai cho không ai cái gì. Ông muốn cái gì ở tui? Trông tui giống dân đi đâm chém mướn cho ông hả? Xin lỗi, tui nghèo chứ đéo làm ba cái thứ thất đức đó.

Hải vuốt lại cổ áo, nhả khói thuốc mù mịt.

— Không phải đâm chém. Việc nhẹ, lương cực cao. Mày nợ tụi nó bao nhiêu?

Thắng chần chừ, nhưng cái từ "lương cực cao" làm nó khựng lại. Bà mẹ nó cờ bạc banh xác, nợ bọn cho vay nặng lãi khu Dĩ An này gần năm chục triệu. Chiều qua bọn nó mới xuống kề dao vào cổ bắt nó cuối tháng phải xoay đủ, không là chặt tay bà già nó.

— Năm chục củ. Ông có cho tui vay không mà hỏi? — Giọng Thắng chua chát.

— Chú không cho vay. Chú cho hẳn mày năm mươi triệu luôn. Cộng thêm mười triệu hồi nãy là sáu mươi. Đủ để mày xóa sổ cái đống nợ chết tiệt trên tường kia chưa?

Thắng trợn tròn mắt. Nó nhìn gã đàn ông trước mặt như nhìn một thằng điên trốn trại.

— Ông bị khùng hả? Cho không tui năm chục triệu? Ông bắt tui vận chuyển ma túy chứ gì? Tui đéo ngu!

Hải tặc lưỡi thò tay vào cái túi xách lôi ra nguyên một cọc tiền mệnh giá năm trăm ngàn buộc bằng dây thun, quăng mạnh xuống cái bàn. Tiền thật, đập xuống bàn kêu cái cạch chắc nịch.

— Chú là chủ xưởng gỗ làm ăn lương thiện. Chú cần mày giúp một việc, thuộc về… tâm linh.

— Tâm linh? — Thắng chau mày, nhìn cọc tiền không chớp mắt — Là sao? Kêu tui đào mả hay bốc cốt?

Hải hít một hơi, gã biết cái giây phút khốn nạn nhất của đời gã đến rồi, phải nói ra cái câu sặc mùi bê đê tởm lợm này.

— Chú… dạo này đang xui. Thầy phong thủy bảo chú bị cạn dương khí. Cần tìm một thanh niên, mạnh khỏe, lao động chân tay, tuổi Hỏa, nạp khí cho chú.

— Nạp khí? Nạp kiểu lồn gì? Truyền máu hả?

Hải nhắm mắt lại, nghiến răng đánh bạo nói toạc ra.

— Giao dịch thể xác. Tao mua mày ngủ với tao một đêm. Chơi tới bến. Xong chuyện năm chục củ này là của mày. Xóa sạch nợ, tao với mày đéo ai nợ ai.

Cái quạt máy tàn tạ bỗng nhiên im bặt, tiệm sửa xe chìm vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng xe cộ ngoài ngã tư rít lên.

Ba giây trôi qua.

Bốp!

Một cú đấm giáng thẳng vào má trái của Hải làm gã văng khỏi ghế, ngã lộn nhào vào đống lốp xe. Khóe miệng Hải rách toạc, rỉ máu. Thắng lùi lại tay thủ thế vung lên, mặt mày nó nhăn nhúm lại vì kinh tởm tột độ. Nó nhổ nước bọt thẳng vào mặt Hải.

— Đù má ông già bệnh hoạn! Ông bê đê thì ra mấy cái công viên mà kiếm tụi bán đít đi! Ông tưởng tui nghèo là tui bán lỗ đít cho ông hả? Tui là trai thẳng, thẳng đét! Ông vác cái xác già của ông biến khỏi tiệm tui ngay, trước khi tui nổi điên lên lấy dao phay chẻ đôi cái đầu ông ra! Cầm luôn cái đống tiền dơ bẩn của ông mà cút!

Hải lồm cồm bò dậy nhưng không đánh trả. Là một giang hồ bị đấm đáng lý Hải phải bằm nát thằng nhóc ra thành trăm mảnh, nhưng Hải lại ôm cái má đang sưng vù, cười gằn. Hải phủi quần, bước lại gần cái bàn sắt, không thèm cầm cọc tiền lên.

— Mày thẳng? Ừ, chú mày thẳng. Tao cũng thẳng! Tao có vợ có con, tao đéo bị bóng chó như mày nghĩ! Tao đéo có cảm giác với đàn ông, tao chỉ coi mày như một liều thuốc giải xui thôi!

Hải chỉ tay vào cái dòng chữ đỏ trên tường.

— Mày oai lắm! Mày giữ cái đít thẳng của mày đi. Rồi chiều mai tụi kia nó cầm mã tấu xuống, nó chặt đứt ngón tay bà già mày, hay nó ép bà già mày ra đứng đường để kiếm tiền trả nợ? Tới lúc đó mày lấy cái sĩ diện trai thẳng của mày ra đền cho tụi nó đi!

Thắng khựng lại. Cánh tay đang giơ lên chuẩn bị đấm cú thứ hai từ từ rũ xuống. Mắt nó vằn lên những tia máu đỏ, hàm răng cắn chặt đến mức muốn vỡ vụn.

— Đù má ông… — Giọng Thắng nghẹn lại ở cổ họng, nó chửi một câu nhưng yếu xìu.

Hải biết mình đã đánh trúng đòn chí mạng. Hải tiến lên một bước, hạ giọng.

— Một đêm thôi Thắng. Nằm nhắm mắt lại, coi như bị chó cắn thôi. Tao nằm trên hay mày nằm trên đéo quan trọng, tao cần mồ hôi của mày, cần cái thân nhiệt của mày để xả xui. Tắt đèn tối thui thì lỗ nào cũng như lỗ nào. Mày cắn răng chịu một tiếng đồng hồ, xong mày xách năm mươi triệu về đập vào mặt tụi giang hồ cứu mẹ mày. Thằng đàn ông dám chịu nhục cứu mẹ mới là anh hùng, sĩ diện để làm đéo gì hả con?

Thắng đứng chôn chân xuống đất. Mồ hôi nhỏ từng giọt từ trán xuống cằm. Nó nhìn cọc tiền năm mươi triệu. Cả một gia tài. Cả mạng sống của mẹ nó nằm ở đó. Thắng lại nhìn lão già bụng phệ, mặt mũi bặm trợn đang lau máu mồm. Thắng kinh tởm lão, kinh tởm bản thân, nhưng Thắng biết lão nói đúng. Nghèo thì đéo có quyền lựa chọn sĩ diện.

Nó hít một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội.

— Ông… ông chắc chắn là chỉ cần tui ở với ông một đêm? Không đâm chém? Không chụp hình quay phim uy hiếp tui?

— Bố mày là dân làm ăn lớn, đéo rảnh làm ba cái trò tiểu nhân. Xong chuyện, đường ai nấy đi. Mày coi tao là khách mua vé massage thôi.

Thắng nhắm nghiền mắt lại. Bàn tay chai sần của Thắng từ từ đưa ra, nắm lấy cọc tiền trên bàn. Lực nắm mạnh đến nỗi mấy tờ tiền nhăn nhúm lại.

— Đù má ông… Chó đẻ. — Thắng rít qua kẽ răng — Được. Ở đâu? Khi nào?

Khóe môi đang rỉ máu của Hải vẽ lên một nụ cười thỏa mãn.

— Tối nay. Chín giờ. Mày tự chạy xe tới ngã tư 550, quẹo phải vào khu nhà nghỉ bình dân Sóng Thần. Tìm cái nhà nghỉ tên Bình Minh, phòng 204. Tao lấy phòng trước. Cứ gõ cửa ba tiếng là tao mở cửa.

— Đi về đi. Chín giờ tui tới. Giờ thì biến khỏi mắt tui trước khi tui đổi ý và đập chết mẹ ông!

Hải gật đầu. Trông Hải giờ đây tàn tạ, dơ dáy sau cú đấm, nhưng trong lòng lại khấp khởi một cảm giác kỳ lạ. Hải quay lưng bước ra khỏi cái tiệm sửa xe lụp xụp. Ra đến chỗ chiếc xe bán tải, Tuấn Lẻm lúc này đang ngậm điếu thuốc, thấy mặt đại ca sưng vù thì hoảng hốt vứt thuốc, nhào tới.

— Đù má đại ca! Nó đấm đại ca hả? Thằng chó đẻ đó đâu, để em rút dao vô xiên nó lòi phèo!

— Xiên con cặc! Cất dao đi! — Hải quát, lấy khăn giấy lau máu môi

— Chuyện làm ăn, đôi khi phải chịu lỗ tí vốn.

— Chứ giờ sao đại ca? Tông nát xe, đền tiền, bị nó đấm, xong mình đi về không hả? Nhục quá đại ca ơi!

Hải nhổ một bãi nước bọt, mở cửa chui vào xe, ngồi tựa ngửa ra ghế, nhếch mép cười.

— Nhục cái đéo gì. Tối nay chở tao ra nhà nghỉ Bình Minh. Săn được hàng rồi. Đêm nay tao phải hút cạn dương khí thằng ranh con này để gỡ lại cú đấm ban nãy!

Chiếc xe bán tải lăn bánh, để lại đằng sau cái ngã tư mù mịt khói bụi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 3"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz