CHƯƠNG 19
Trong cái tiệm sửa xe máy. Thắng "Lốc" đang cởi trần. Nó mặc độc cái quần đùi bảo hộ dính đầy dầu đen thui.
Người Thắng ướt sũng mồ hôi. Cái hông và thắt lưng nó mỏi nhừ, ê ẩm đến mức mỗi lần cúi người là một lần nhói buốt. Di chứng của những cú đụ tàn bạo đập vào cái bụng phệ của lão già Hải Gỗ vẫn còn râm ran. Nhưng cái đau thể xác đéo là gì so với cục tức nghẹn ở cổ họng khi nó vừa bị lão già đó ra lệnh cấm túc như một con chó kiểng.
Khẹc… Khẹc… Lụp bụp… Xịt!
Một tiếng động cơ phân khối lớn gầm gừ rồi tắt nghẹn ngay mép lề đường, cách chỗ Thắng ngồi chừng năm mét. Xuyên qua màn nắng chói chang, một chiếc Ducati đang đậu chết trân ngay trước cửa tiệm.
Thằng lái xe gạt chống nghiêng, từ từ tháo cái nón bảo hiểm đắt tiền ra.
Là Cường.
Thiếu gia từ Sydney về hôm nay mặc bộ đồ cực kỳ casual nhưng nhìn phát biết ngay mùi tiền: Áo phông màu đen ôm sát cơ bắp, quần jeans slimfit, mang đôi boots da lộn cổ thấp. Tóc Cường vuốt sáp gọn gàng, khuôn mặt thanh tú, da dẻ trắng trẻo đéo có lấy một hạt mụn. Mồ hôi rịn trên trán, nhưng phong thái vẫn cứ điềm đạm, sạch sẽ vô cùng.
Cường đưa mắt nhìn quanh cái tiệm sửa xe tối tăm, rồi dừng lại ở thằng thợ sửa xe đang cởi trần, đen nhẻm, tướng tá bự như con gấu đang ngồi xổm ở trong góc.
Cường lầm lũi dắt chiếc Ducati nặng gần hai tạ, ráng sức đẩy nó lết lên cái dốc xi măng lởm chởm tiến vào trong mái hiên của tiệm. Thắng Lốc ngồi im lìm, mắt nheo lại nhìn thằng công tử bột. Nó vốn dĩ ghét cay ghét đắng bọn nhà giàu. Hơn thế nữa, nó đang ôm một bụng thù hận với một thằng nhà giàu khốn nạn nhất Bình Dương, nên giờ cứ thấy mùi tiền là nó muốn xù lông nhím.
— Tiệm không sửa xe môtô phân khối lớn. Đem vô hãng mà sửa. Dắt ra đi! — Thắng gắt gỏng, quăng cái cờ lê xuống nền xi măng kêu cái xoảng.
Cường dừng lại, lấy mu bàn tay lau mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán. Giọng Cường cất lên rất lịch sự, trầm ấm:
— Dạ, em biết tiệm mình chuyên xe nhỏ. Nhưng xe em chết máy đột ngột, dắt bộ nãy giờ dưới trời nắng đuối quá anh ạ. Anh rành máy móc, xem giúp em cái bình xăng con hoặc bu-gi có bị ngộp xăng không thôi, chứ chắc không tới mức rớt lốc máy đâu. Anh cứu giúp em một tí, chiếc này em mới mua mà giờ gara thì đóng cửa rồi ạ.
Thắng nhíu mày. Nó hơi bất ngờ.
Bình thường mấy thằng chạy xe trăm triệu tấp vô cái tiệm rách này là cái miệng tụi nó oang oang, hối tới hối lui, chê dơ chê bẩn đủ thứ, vậy mà thằng nhóc này nói năng nhỏ nhẹ, biết dạ thưa đàng hoàng, lại còn rành rẽ cả bệnh của xe nữa?
Nhưng cái tự ái của giai cấp lao động đéo cho phép Thắng nhượng bộ dễ dàng. Nó lầm lỳ đứng dậy, bước đôi chân trần tới gần chiếc môtô đỏ rực. Thân hình vạm vỡ của Thắng ép sát lại, che khuất cả ánh nắng đang rọi vào mặt Cường.
— Tao nói lại lần nữa. Đồ lề ở đây toàn đồ lô, tháo vớ vẩn toét mẹ con ốc xịn của mày thì tao đền đéo nỗi đâu. Gọi xe cứu hộ đi. — Thắng khoanh tay trước ngực, hất hàm.
Cường vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh:
— Dạ, đợi cứu hộ chắc em say nắng chết ở ngã tư này mất. Với lại em tin thợ Việt Nam mình tay nghề cứng không thua gì hãng. Xe hư thì phải sửa, xước vài con ốc ăn nhằm gì đâu anh.
— Bốc phét. Bọn đi môtô tụi bây chê tiệm lề đường dơ thấy mẹ, rớt vô đây là bần cùng bất đắc dĩ thôi. Cởi áo mưa che cái mồm lại đi nhóc. — Thắng cười khẩy.
— Anh cứ sửa đi. Em chịu trách nhiệm. — Cường bước lùi lại hai bước, rút chìa khóa xe đặt lên yên.
Thấy thái độ dứt khoát của thằng khách, Thắng tặc lưỡi. Đằng nào cũng đang muốn kiếm việc làm cho quên cái sự nhục nhã ban nãy.
— Lùi ra xa cho tao làm. Nhớt nó văng dơ cái áo hiệu thì đừng có la làng.
Thắng vớ lấy cái khay đồ nghề, cúi người xuống kiểm tra bộ phận đánh lửa. Nó làm việc dứt khoát, nhanh gọn. Bàn tay đầy dầu mỡ luồn lách qua những khe hẹp của khối động cơ đang nóng. Thắng không sợ phỏng, ngón tay cái thoăn thoắt tháo lớp ốp nhựa che lốc máy.
Cường lúc này đứng khoanh tay dựa lưng vào bức vách tôn lởm chởm, đôi mắt sắc sảo âm thầm quan sát từng cử chỉ của Thắng. Đồng hồ và bộ não được đào tạo ngành tâm lý học của Cường hoạt động hết công suất. Cường nhìn bờ vai rộng rắn chắc của Thắng thầm nghĩ đó là tấm lưng hoàn hảo của một người lao động rèn luyện qua năm tháng.
Thế nhưng, khi Thắng với tay để lấy cái kềm mỏ quạ, phần lưng quần đùi trễ xuống một chút, để lộ ra hai bên vòng eo.
Cường nheo mắt. Ngay trên hai bên hông của gã thợ sửa xe lực lưỡng này, in hằn những vết bầm tím mờ mờ hình ngón tay. Đó là dấu vết của việc bị một lực bóp rất mạnh, bấu chặt lấy từ phía sau.
Đồng thời, Cường để ý thấy mỗi lần Thắng phải khom lưng đổi tư thế, bờ môi của anh ta lại mím chặt, sống lưng hơi đơ lại. Đó là phản xạ tự nhiên của một người đang chịu những tổn thương vi mô ở vùng cơ thắt lưng và vùng xương chậu.
"Vết bầm bạo lực… chấn thương xương chậu…" Cường thầm phân tích. "Ông anh này tướng tá đô con vậy mà bị đập bầm dập thế kia. Chắc lại dính dáng tới nợ nần giang hồ rồi bị bọn đòi nợ thuê bạo hành đây mà. Xã hội này thối nát thật."
Sự thương cảm tự nhiên dâng lên trong lòng Cường. Cường nhìn gã thợ sửa xe đầy những vết xước xát, tàn tạ, thấy chạnh lòng cho cái tầng lớp lao động bị bọn giang hồ cho vay nặng lãi đè đầu cưỡi cổ. Cường đéo hề hay biết, cái "thằng giang hồ" gây ra những vết bầm nhục nhã đó, lại chính là ông ba ruột đang ngồi húp yến sào ở nhà.
Mười lăm phút trôi qua trong im lặng. Chỉ có tiếng cờ lê va chạm loảng xoảng.
— Chết bu-gi rồi. — Thắng đứng thẳng lên, lấy cái giẻ rách lau nhớt trên tay, nhìn Cường bằng nửa con mắt
— Xe phân khối lớn mà chạy rề rề ở cái đường kẹt xe này thì ngộp xăng đứt bóng là phải. Lát tao thay bu-gi bạch kim mới, vệ sinh họng xăng cho mày. Xe mới mua làm gì dỏm dữ vậy?
— Dạ. Anh cứ làm cho xe nổ máy là được. — Cường gật đầu.
— Tao báo trước, đồ xịn đéo có rẻ đâu nha. Chỗ này chém đẹp đó. — Thắng cố tình nói giọng lưu manh. Nó muốn thử thách sự kiên nhẫn của thằng công tử bột này. Tiền của tụi nhà giàu, bào được đồng nào hay đồng đó.
— Dạ, giá bao nhiêu anh? — Cường hỏi, mặt tỉnh bơ.
— Sáu xị!
Thắng hếch cằm lên. Bình thường cái bệnh này thay đồ ở tiệm lề đường chừng ba trăm là cùng. Nó đôn giá gấp đôi, chờ xem thằng nhóc này có nổi điên trả giá hay chửi bới không.
Nhưng không. Cường không chớp mắt lấy một cái.
— Dạ, sáu trăm. Hợp lý anh ạ. Anh làm giúp em. — Cường đáp nhẹ tênh.
Thắng khựng lại. Đù má, thằng này bị điên hả? Hay tiền đối với nó là giấy lộn? Bị chém sáu trăm ngàn mà nó gật đầu cái rụp nhẹ tựa lông hồng?
Cường đưa mắt nhìn quanh cái tiệm. Cường thấy cái thùng xốp đựng đá lạnh của Thắng đang rỉ nước tong tỏng, bên trong không còn một cục đá nào.
— Anh đợi em ba phút nha. — Cường nói, rồi quay lưng bước nhanh ra khỏi tiệm, băng qua đường lớn đi về phía cái tiệm tạp hóa dã chiến đối diện.
Thắng nhìn theo cái dáng đi thẳng tắp, quần áo phẳng phiu của Cường lầm lũi đi dưới cái nắng bốn mươi độ. Nó chép miệng:
— Bị điên thật rồi. Nhà giàu mà đầu óc đéo bình thường.
Nó cặm cụi lấy cái bu-gi cháy đen thui ra, lắp cái mới vào. Bất chợt, trong đầu nó tự nhiên hiện lên cái khuôn mặt già nua béo phệ của Hải Gỗ đêm qua.
Lão già đó cũng giàu nứt đố đổ vách, cũng vung ra mấy chục triệu đéo chớp mắt. Nhưng cái cách lão vung tiền là để mua cái quyền sinh sát, quyền chà đạp nhân phẩm người khác. Lão vứt tiền xuống như bố thí cho chó ăn, bắt Thắng phải nhặt bằng sự nhục nhã. Còn thằng nhóc môtô này, vung tiền ra với sự tôn trọng, đéo mặc cả công sức lao động của người thợ.
Cùng là tiền, nhưng khác nhau ở cái thái độ sống vãi lồn.
Chừng năm phút sau Cường quay lại. Trên tay Cường cầm hai chai Sting dâu lạnh toát, tươm nước đá ướt sũng. Cường đi tới, chìa một chai về phía Thắng.
— Anh uống cho mát. Nắng thế này dễ say nắng lắm.
Thắng đang cầm cái bình xịt vệ sinh bu-gi, thấy chai nước đưa ra trước mặt thì giật mình. Nó nhìn chai Sting đỏ chót, rồi nhìn khuôn mặt thanh tú của Cường. Một thằng đi xe nửa tỷ, tự thân đi mua chai nước ngọt mười ngàn cho một thằng thợ sửa xe lấm lem bùn đất đéo quen đéo biết?
— Không cần. Khách khứa cái đéo gì, làm xong trả tiền rồi đi đi. — Thắng gạt tay ra, xù lông nhím.
Thắng sợ những kẻ có tiền mà tỏ ra vẻ tốt bụng. Cứ mỗi lần bọn nhà giàu vứt cho Thắng một cục kẹo, là như thể đằng sau đó giấu một cái thòng lọng chực chờ siết cổ Thắng. Hải Gỗ là bài học tàn nhẫn nhất đời nó, khiến nó mất luôn niềm tin vào hai chữ "người tốt".
Cường không giận, từ tốn bật nắp chai Sting, đặt lên cái mặt bàn gỗ dính đầy nhớt kế bên chỗ Thắng làm việc.
— Anh uống hay không thì tùy. Em mua rồi. Trời nóng, anh cởi trần làm việc nãy giờ, mồ hôi ra nhiều mất nước đó.
Cường nói, rồi đi lại góc tiệm, kéo cái ghế nhựa gãy mẹ nó một góc, tựa vào tường rồi thản nhiên ngồi xuống. Quần áo hàng hiệu của Cường cọ vào lớp bụi bặm trên vách tôn, nhưng Cường không thèm phủi.
Thắng liếc nhìn thằng công tử đang ngồi thu lu ở góc tiệm. Thằng này quái thai thật. Nó đéo sợ dơ, đéo sợ nóng, cũng đéo sợ cái điệu bộ cục súc như muốn ăn tươi nuốt sống của mình. Gió từ ngoài ngã tư thổi vào mang theo bụi mù mịt. Cổ họng Thắng đắng nghét. Nó nhìn chai Sting lạnh trên bàn. Cuối cùng, bản năng sinh tồn chiến thắng sự tự ái.
Nó buông chai xịt, vớ lấy chai Sting, ngửa cổ tu ừng ực cạn nửa chai. Nước lạnh buốt chạy rần rần xuống thực quản trông sảng khoái vãi lồn.
— Cám ơn. — Thắng lầu bầu trong cuống họng, lấy bàn tay quệt ngang miệng.
— Dạ không có gì. — Cường đáp, mắt vẫn quan sát Thắng — Tiệm anh vắng thế này, mặt bằng thì nhỏ, làm ăn ổn không anh?
Thắng nghe hỏi tới chén cơm thì gai nhím lại nổ đóm đóm:
— Ổn đéo gì! Qua ngày đoạn tháng. Đéo chết đói là may. Sống đéo nổi thì vác dao đi ăn cướp chứ sao. Cậu hỏi nhiều vãi lồn.
— Ăn cướp thì dễ, làm người lương thiện mới khó. — Cường thủng thẳng nói, giọng đều đều như đang trò chuyện với một người bạn lâu năm.
— Em thấy anh có tay nghề. Xe Ducati không phải thợ nào cũng dám đụng vào tháo lắp nhanh gọn như anh đâu. Anh chịu khó sắm thêm bộ đồ nghề chuyên dụng, mở rộng tiệm ra là khách đông ngay.
Thắng bật cười chua chát. Một nụ cười đầy sự khinh bỉ vào cái lý thuyết suông của bọn "sinh ra từ vạch đích".
— Đù má, mở miệng ra là nói đạo lý! Mày tưởng kiếm tiền dễ như nhổ nước bọt hả nhóc? — Thắng chỉ thẳng cờ lê vào mặt Cường, xưng hô sỗ sàng.
— Tiền đéo đâu mà sắm đồ nghề? Tiền đéo đâu mà đóng mặt bằng? Mày xách con xe bằng cả gia tài người ta ra đường, mày đéo bao giờ hiểu cái cảnh sáng mở mắt ra, chưa kiếm được đồng nào đã thấy nợ giang hồ treo lơ lửng trên cổ đâu! Đừng có dùng cái giọng thượng đẳng đó mà dạy đời tao!
Bình thường, mấy thằng thiếu gia nghe thợ quèn chửi như tát nước vào mặt thế này sẽ tự ái, bỏ đi hoặc xông vào đánh lộn ngay lập tức.
Nhưng Cường chỉ im lặng lắng nghe mà nhìn thẳng vào đôi mắt vằn đỏ, đầy uất ức của Thắng. Trong đầu Cường, giả thuyết về việc Thắng bị "giang hồ đòi nợ đập đánh bầm dập" đã được chính miệng Thắng xác nhận bằng câu "nợ giang hồ treo trên cổ".
Cường khẽ thở dài.
— Em xin lỗi. — Cường khẽ cúi đầu, giọng nói chân thành đến mức làm Thắng khựng lại.
— Em không cố ý dạy đời anh. Tại hồi trước em hay đi phượt, xe cộ hư hỏng dọc đường toàn nhờ mấy anh em thợ máy như anh ra cứu mạng giữa đêm khuya. Nhìn anh vất vả mà tay nghề cứng, lại bị hoàn cảnh chèn ép, em nể và xót thôi.
Lý do Cường đưa ra hoàn toàn trơn tru, chân thật, chẳng dính dáng mẹ gì tới cái chức danh "thái tử gia xưởng mộc" của Cường cả. Thắng từ từ hạ cánh tay cầm cờ lê xuống. Cơn tức giận trong lồng ngực nó tự nhiên xẹp đi một nửa. Thằng nhóc này xin lỗi nó. Một thằng đi môtô đắt tiền, mặc đồ hiệu, ngồi chân thành xin lỗi một thằng thợ xe cởi trần lấm lem vì lỡ lời, lại còn biết tôn trọng cái nghề dính đầy dầu nhớt này.
Đù má, thế giới này hóa ra đéo phải thằng nhà giàu nào cũng hãm lồn như lão Hải Gỗ.
— Tao đéo cần ai nể. Xong rồi đó. Ra nổ máy đi. — Thắng vặn chặt con ốc cuối cùng, ráp lớp vỏ nhựa ốp vào, lầm lỳ đứng dậy vỗ vỗ tay phủi đất.
Cường đứng lên, đi lại gần chiếc xe, vặn chìa khóa rồi ấn nút đề.
VROOOM… VROOOM!!!
Khối động cơ gầm lên uy lực, giòn tan, đều nhịp. Không còn tiếng lụp bụp nghẹt xăng nào nữa.
— Ngon rồi anh. Tay nghề anh cứng thật. — Cường mỉm cười hài lòng, thò tay vào túi quần rút ra một chiếc ví.
Cường cẩn thận rút đúng sáu tờ một trăm ngàn phẳng phiu, đưa về phía Thắng:
— Tiền công của anh đây. Sáu trăm. Lần nữa cám ơn anh cứu nét xe em giữa trưa nắng.
Thắng nhìn sáu tờ tiền còn mới cứng, mép tiền thẳng đơ mà thấy trong bụng cấn cấn, cái lương tâm của một thằng thợ sửa xe tự dưng trỗi dậy cắn rứt, ban đầu Thắng định "chém đẹp" thằng này một cú cho bõ ghét cái vẻ nhà giàu, nhưng nhìn lại thì thấy không đáng, thằng này không phải kiểu khách khinh người, nó còn mua nước cho Thắng, nói chuyện tử tế, hỏi han đàng hoàng, cái kiểu cư xử đó làm Thắng chùn tay, không nỡ giở trò như với mấy đứa khác.
Thắng chần chừ hai giây. Nó vươn tay lấy ba tờ, rồi dứt khoát gạt ba tờ còn lại về phía Cường.
— Lấy ba xị thôi. Bu-gi xịn hai xị, công một xị. Sáu xị mắc quá tao đéo lấy. Cầm tiền thừa về đi.
Cường hơi ngạc nhiên, nhìn thẳng vào mắt Thắng, thấy rõ sự bướng bỉnh và cái tự trọng thẳng tắp của một gã đàn ông nghèo nhưng đéo hèn.
"Một người lao động có lòng tự tôn lớn thế này, lại bị bọn giang hồ cho vay nặng lãi dồn đến đường cùng. Xã hội này bất công thật."
Cường thầm nghĩ, lòng dâng lên một sự tôn trọng thực sự dành cho Thắng.
Cường không ép, mà cất ba trăm ngàn vào lại ví, gật đầu:
— Dạ, vậy em gửi anh ba trăm. Cám ơn anh nhiều. Em tên Cường. Ở ngay khu Dĩ An này thôi. Chắc xe em sẽ còn qua nhờ anh bảo dưỡng dài dài.
— Tôi tên Thắng. Xe hư tới đây tôi sửa, còn vô chơi thì dẹp, tôi đéo có thời gian tiếp khách. — Thắng trả lời cộc lốc, quay lưng đi lại đống đồ nghề để dọn dẹp, nhưng cái giọng đã bớt đi sự xù lông nhím.
Cường mỉm cười đội nón bảo hiểm lên.
— Dạ. Chào anh Thắng.
Cường gạt chống, gài số một rồi vặn ga. Chiếc Ducati gầm lên rồi phóng vút ra ngã tư, bỏ lại phía sau cái nóng hầm của tiệm sửa xe và một làn khói mờ. Thắng Lốc đứng đó, tay cầm ba tờ một trăm ngàn Cường vừa đưa. Đồng tiền sạch sẽ, đổi bằng đúng công sức lao động. Nó không có mùi của sự sỉ nhục, không liên quan mẹ gì tới cái mớ nợ nần thối tha mà nó đang gánh.
Nó tặc lưỡi, nhét tiền vô túi quần xà lỏn:
— Thằng này nhà giàu mà sống biết điều vãi. Cường hả? Tên cũng được.
Thắng cặm cụi dọn đồ nghề, hoàn toàn không có một chút xíu nghi ngờ hay mường tượng nào về việc thằng nhóc điềm đạm vừa rồi… lại chính là con trai ruột của Lê Hoàng Hải.
Trong mắt Thắng lúc này, Cường chỉ là một thằng khách sộp tử tế, một điểm sáng nhỏ nhoi giúp Thắng nhận ra cuộc đời này đéo phải lúc nào cũng tối tăm. Và trong mắt Cường, Thắng cũng chỉ là một người thợ sửa xe trượng nghĩa đang bị giang hồ ức hiếp.
Định mệnh đã giăng sẵn một cái bẫy hoàn hảo, để hai con người đứng ở hai thái cực của cùng một nỗi đau, xích lại gần nhau trước sự thật tàn nhẫn.