CHƯƠNG 20
Bốn giờ chiều.
Cái nắng gắt bắt đầu dịu xuống, nhưng không khí trong tiệm sửa xe của Thắng "Lốc" thì lại càng lúc càng ngột ngạt. Thắng đang hì hục vá cái ruột xe máy cho một bà thím bán ve chai. Tay nó bơm hơi, nhưng mắt nó cứ chốc chốc lại liếc lên cái đồng hồ treo trên tường.
Bốn giờ mười lăm.
Còn đúng bốn mươi lăm phút nữa là tới cái "giờ giới nghiêm" khốn nạn mà lão già Hải Gỗ đã áp đặt. Năm giờ chiều phải đóng cửa. Đóng cửa để biến thành một con chim trong lồng, đợi chủ nhân đến mở khóa nạp "dương khí". Nghĩ tới đó, lồng ngực Thắng nghẹn lại, nó vứt cái bơm phịch xuống đất.
— Dì xong rồi đó, cho con mười lăm ngàn. Lẹ đi dì, con chuẩn bị dọn tiệm. — Thắng gắt gỏng, quệt mồ hôi bằng cái ống tay áo tơi tả.
Bà thím trả tiền rồi dắt xe đi. Thắng lầm lỳ quay vào trong, gom đống cờ lê mỏ lết quăng vào thùng đồ nghề kêu loảng xoảng. Sự uất ức dồn nén khiến từng hành động của nó đều cục súc.
VROOOM…
Tiếng bô xe trầm ấm vang lên đều đặn rồi đỗ xịch ngay trước mép lề đường. Thắng ngẩng lên. Lại là chiếc Ducati Monster màu đỏ. Lại là cái thằng nhóc tên Cường với bộ dạng sạch sẽ, thơm tho, áo phông đen quần jeans xịn.
Hôm nay xe nó đéo chết máy. Nó gạt chống, gỡ nón bảo hiểm, xách trên tay một túi ni-lông trong suốt đựng hai ly bạc xỉu và một hộp bánh bao xá xíu nóng hổi.
Thắng cau mày, tay cầm cái mỏ lết chỉ ra ngoài:
— Xe bị cái đéo gì nữa? Họng xăng tao vệ sinh kỹ lắm rồi mà?
Cường mỉm cười, nụ cười điềm đạm đéo có chút gì là hách dịch của bọn nhà giàu:
— Dạ không, xe êm ru anh ạ. Vặn ga nhẹ cái là lên chăm hai mượt mà luôn. Em đi ngang qua, tiện mua ly nước với cái bánh bao ghé vô cám ơn anh vụ hôm bữa.
Nói rồi, Cường thong thả bước vào tiệm, đặt túi ni-lông lên cái mặt bàn gỗ đầy vết dầu mỡ. Thắng đứng chôn chân. Cái gai nhím trên người nó tự động xù lên theo bản năng sinh tồn.
— Cảm ơn cái gì, mày trả tiền thì tao làm việc, sòng phẳng vậy thôi, ở đây không có chuyện ơn nghĩa gì hết. Tao chỉ là thằng thợ, làm xong việc thì nhận tiền, hết chuyện. Hai chữ "cảm ơn" đó… tao không quen nhận, cũng không cần nhận. Làm cái nghề này, người ta trả công chứ không ai cho không ai cái gì đâu.
— Với lại tao đéo rảnh để kết bạn với bọn nhà giàu. Cám ơn xong rồi thì xách xe đi đi. Tao chuẩn bị đóng cửa! — Thắng hất hàm, cố tình đuổi khách.
Cường không hề nao núng, kéo cái ghế nhựa bình thản ngồi xuống, tự tay cắm ống hút vào ly bạc xỉu rồi đẩy về phía Thắng:
— Anh đóng cửa sớm vậy? Mới bốn giờ rưỡi. Giờ này người ta đi làm về đông, xe hư nhiều, thợ tranh thủ kiếm thêm chứ sao anh lại nghỉ?
Câu hỏi của Cường như chọc trúng cái nhọt đang mưng mủ trong lòng Thắng. Nó khựng lại, hai hàm răng cắn chặt.
Nghỉ cái đéo gì. Bị ép phải nghỉ thì có.
Thắng thả cái mỏ lết xuống, lầm lỳ bước lại bàn. Cơn khát và cái dạ dày đang sôi réo vì nguyên ngày chỉ ăn gói mì tôm làm nó đéo thể từ chối ly nước. Thắng kéo cái ghế con ngồi đối diện Cường, hút một hơi cạn nửa ly bạc xỉu. Ngọt, béo, và lạnh buốt óc.
— Tao đéo thích làm nữa thì nghỉ. Tiền nhiều để làm đéo gì khi mà cắm mặt vô ba cái đống sắt vụn này từ sáng tới tối? — Thắng lấy bàn tay lau mép, cố nói giọng bất cần đời để che đậy sự bất lực.
Cường nheo mắt nhìn Thắng. Với trình độ phân tích tâm lý của một du học sinh xuất sắc, Cường thừa sức đọc vị được sự tức giận và cay đắng đằng sau câu nói đó.
"Đúng như mình đoán. Anh thợ này bị giang hồ siết nợ gắt quá rồi." Cường thầm nghĩ. "Bọn cho vay nặng lãi ép người ta phải đóng cửa tiệm sớm để dằn mặt, triệt đường sống để ép trả tiền đây mà. Bọn cặn bã."
Cường rút trong túi quần ra một bao thuốc lá, gõ gõ đáy bao, rút ra hai điếu. Cường đưa cho Thắng một điếu, rồi tự mình ngậm một điếu.
— Hút đi anh. — Cường mồi thuốc cho Thắng, rồi châm cho mình, nhả một hơi khói mờ ảo.
— Em hiểu mà. Đôi khi không phải mình không muốn kiếm tiền, mà là có người không cho mình kiếm tiền theo ý mình, đúng không anh?
Thắng sững người. Điếu thuốc trên môi nó hơi run lên.
Đù má, thằng nhóc này đi guốc trong bụng nó à? Lời nói của Cường sắc như dao, rạch đúng vào cái chỗ ngứa mà Thắng đéo thể nào nghĩ tới được.
— Mày thì biết đéo gì về cuộc sống của tao mà kêu hiểu? — Thắng rít một hơi thuốc thật sâu, ánh mắt vằn đỏ lườm Cường.
— Mày sinh ra ngậm thìa vàng. Ba má mày quăng cho mày con xe bằng cả cái tiệm này của tao. Mày ra đường bị công an thổi xì tiền ra là xong. Còn tao, tao mở mắt ra là nợ nần, là giang hồ, là những thằng cậy có tiền thích đè đầu cưỡi cổ người khác! Mày hiểu cái lồn gì?
Bị chửi thẳng mặt, Cường không giận. Cậu gạt tàn thuốc xuống nền, đôi mắt tĩnh lặng như một mặt hồ.
— Em không hiểu cái khổ của việc thiếu tiền. Em công nhận. — Cường nói chậm rãi.
— Nhưng em hiểu cái cảm giác bị một kẻ có tiền, có quyền, dùng chính cái quyền lực đó để nhốt mình lại. Những kẻ có tiền, đôi khi cái "tự ái" của họ lớn lắm anh ạ. Họ nghĩ họ vung tiền ra là có thể mua được nhân phẩm, mua được sự tự do của người khác. Anh đang dính vào một kẻ như vậy, phải không?
Thắng trợn tròn mắt. Cổ họng nó nghẹn đắng.
Sự đồng cảm đến từ một thằng xa lạ, mà lại là một thằng thuộc tầng lớp nhà giàu, tầng lớp mà Thắng đang căm thù khiến nó bị sốc. Thắng ngả người ra phía sau, nhìn Cường như nhìn một sinh vật lạ ngoài hành tinh.
— Ừ…
Giọng Thắng bỗng chốc trầm xuống. Lần đầu tiên nó chịu mở miệng chia sẻ cái cục tức này với một người khác
— Một thằng già hãm lồn. Nó trả nợ cho mẹ tao, rồi nó bắt tao làm "con chó" cho nó. Mày thấy tao to con không? Tao đánh lộn chưa ngán thằng nào ở cái đất này. Nhưng trước đồng tiền của nó tao đéo khác gì một con gián bị nó lấy gót giày chà đạp. Nó bắt tao năm giờ phải đóng cửa tiệm. Nó bắt tao phải ở nhà. Đéo nghe lời nó san bằng cái chỗ này.
Cường nghe vậy, lồng ngực tự nhiên nhói lên một nhịp. Cậu siết chặt ly bạc xỉu trong tay.
Cường cảm thấy tởm lợm cái xã hội này. Cường đang truy tìm một gã thợ máy được ba cậu giấu giấu diếm diếm, thì lại tình cờ gặp một anh thợ sửa xe khác bị bọn giang hồ cho vay nặng lãi bóc lột đến mức phải đóng tiệm. Cả hai đều là nạn nhân của những kẻ dùng tiền mua quyền sinh sát.
— Đúng là khốn nạn. — Cường thở dài một hơi.
— Trưởng giả học làm sang. Có tiền mà cách xài tiền thì bần nông, ác ôn. Em khinh bỉ những người như vậy.
— Mày khinh? — Thắng cười nhạt, ánh mắt chua chát.
— Nhưng xã hội này vận hành bằng tiền của tụi nó đó nhóc. Mày chửi tụi nó, nhưng mày cũng đang ngửa tay xài tiền của gia đình mày thôi. Tụi tao nằm dưới đáy, cắn răng chịu đựng để sống qua ngày.
Cường xoay xoay ly nước trên tay, ánh mắt nhìn ra dòng xe cộ đang hối hả ngoài ngã tư mù mịt bụi. Một nụ cười chua xót hiện lên trên môi vị thiếu gia:
— Anh nghĩ làm người giàu thì sướng sao? Em cũng đang ăn bám tiền của ba mẹ em thôi. Và anh biết không… Ba em, ông ấy cũng là một kẻ độc đoán, tàn ác y hệt cái người chủ nợ mà anh vừa kể.
Cường ngừng một nhịp, cố ý phơi bày vết thương của mình ra để Thắng hiểu rằng, dưới lớp áo hiệu này, cậu cũng rách nát từ bên trong.
— Ông ấy làm giang hồ. Ổng nghĩ ổng có tiền là ổng có quyền kiểm soát mọi thứ. Ở nhà ổng ngột ngạt, gia trưởng, lại còn áp đặt.
— Ông ấy luôn bắt người khác phải sống theo ý mình. Ngay cả chuyện tình cảm của ổng, ổng cũng dùng tiền để ép uổng, chà đạp người ta một cách dơ bẩn. Em đi du học sáu năm về nhìn mặt ổng vẫn thấy buồn nôn. Nhiều lúc em xách xe chạy ra đường phơi nắng như thế này, chỉ vì em không muốn hít chung một bầu không khí với ổng đó anh Thắng ạ.
Thắng mở to mắt. Nó nhìn Cường chằm chằm.
Một thằng thiếu gia mặc đồ hiệu, đi môtô đắt tiền, lại đang ngồi trong cái tiệm sửa xe rách nát này, than thở về sự bất lực và kinh tởm trước chính người cha ruột của mình.
Tự nhiên, cái khoảng cách giai cấp giữa hai đứa bị san bằng một cách ngoạn mục. Chúng nó đang phán xét, đang căm ghét cùng một mẫu người. Thắng ghét "thằng già chủ nợ", Cường ghét "ông bố giang hồ gia trưởng".
Nhưng không một ai trong cái tiệm sửa xe này ngờ được: Hai cái kẻ khốn nạn đáng ghét đó lại chính là MỘT NGƯỜI — Lê Hoàng Hải.
Sự trớ trêu của định mệnh tạo ra một màn "chửi chung một kẻ thù" nực cười và mỉa mai đến tột độ. Thắng đang an ủi thái tử gia của kẻ thù, còn Cường đang xót xa cho chính "sugar baby" của ba mình.
— Ba mày căng vậy sao? Vậy cút ra ở riêng đi. Mày có ăn học mà, lo đéo gì chết đói. — Thắng nói, giọng đã bớt đi sự gai góc, thay vào đó là một sự quan tâm chân thực của những thằng đàn ông.
— Dạ, em tính làm xong thủ tục giấy tờ là em dọn lên ở với mẹ. Tránh xa cái nhà đó ra cho sạch sẽ. — Cường cười nhẹ, uống một ngụm nước.
— Chứ như anh, bị người ta nắm đằng chuôi, anh định chịu đựng như thế này mãi sao? Anh bị tụi nó đánh bầm dập thế này hoài đâu có được.
Thắng cúi gầm mặt. Bàn tay chai sần của nó siết chặt lại. Vết bầm trên tay nó không phải do đánh đòi nợ, mà do bàn tay của lão Hải cấu xé lúc quan hệ, nhưng nó đéo thể giải thích.
— Đéo chịu thì làm gì được nó? — Thắng gằn giọng.
— Tao… tao ráng cày cuốc, kiếm đủ tiền trả lại cái gốc cho nó rồi tao biến khỏi cái Bình Dương này. Tới đâu hay tới đó.
Sự bất lực tận cùng trong giọng nói của Thắng khiến Cường thấy đau lòng. Cường đặt ly nước xuống, nhìn thẳng vào Thắng bằng ánh mắt kiên định:
— Ráng lên anh. Cuộc đời này có nhân có quả cả. Kẻ dùng tiền bóp chết người khác, sớm muộn gì cũng bị chính đồng tiền đó làm cho nhục nhã. Em tin anh sẽ thoát được.
Cường ngập ngừng một giây, rồi đánh bạo nói:
— Nếu anh cần… Cục nợ đó bao nhiêu? Em có tiền tiết kiệm. Em có thể cho anh mượn để đập vô mặt bọn giang hồ đó, lấy lại tự do. Anh trả góp cho em sau cũng được, em không lấy lãi.
Thắng giật nảy mình. Nó rụt người lại như bị điện giật.
Nghe nhắc tới chuyện mượn tiền, trong đầu Thắng như có cái chốt bật lên, mọi cảnh giác lập tức dựng đứng, nó đã từng nhận tiền của Hải "Gỗ", và cái giá phải trả không chỉ là cái lỗ đít mà còn là chút tự trọng bị chà nát dưới chân, nên giờ thấy một thằng nhà giàu khác nhẹ nhàng mở miệng đề nghị giúp đỡ, Thắng chỉ thấy lạnh sống lưng chứ không hề biết ơn, bởi Thắng hiểu quá rõ, trên đời này không có đồng tiền nào rơi xuống mà không kèm theo cái móc câu phía sau, và Thắng thì không ngu tới mức tự chui đầu vào bẫy thêm lần nào nữa.
— Đéo! Tao đéo mượn tiền ai hết! — Thắng gắt lên, ném điếu thuốc xuống đất chà nát.
— Tao cám ơn lòng tốt của mày, Cường. Nhưng tao đéo muốn mắc nợ thêm ai. Mạng tao tao lo, mày bớt lo bao đồng đi!
Cường hiểu sự phòng thủ đầy tổn thương của Thắng. Cường không ép mà chỉ mỉm cười, giơ hai tay lên ra vẻ đầu hàng:
— Dạ dạ, em biết rồi. Em chỉ nói lỡ như thôi. Coi như em lỡ lời, anh đừng cọc. Xong cái bánh bao đi kìa, nguội hết bây giờ.
Thắng nhìn hộp bánh bao xá xíu thơm lừng trên bàn. Bụng nó lại réo lên. Nó cầm hộp bánh bao lên cắn một miếng thật to. Vị thịt xá xíu đậm đà, mỡ màng tràn ngập trong miệng. Lâu lắm rồi, nó mới được ăn một bữa xế ngon lành thế này do một người "bạn" mua cho.
Đồng hồ điểm bốn giờ năm mươi phút. Tiếng chuông nhà thờ đằng xa vang lên từng hồi. Thắng nhai xong miếng bánh, thở dài một cái thườn thượt.
— Tới giờ rồi. Tao phải dọn tiệm. Mày xách xe về đi.
Thắng đứng dậy, quăng hộp xốp vào sọt rác, đi tới kéo cái máy nén khí vào trong góc. Cường đứng lên không nói một lời. Thắng đi lại phía cửa, nắm lấy mép cánh cửa sắt kéo mạnh một cái.
KÉT….
Cánh cửa sắt nặng nề, dính đầy bụi bẩn trượt trên đường ray. Quần áo hàng hiệu của Cường dính đầy bụi sắt, nhưng Cường đéo quan tâm mà dùng sức kéo phụ Thắng để đóng kín cửa tiệm lại. Thắng đứng chôn chân nhìn Cường. Một thằng thiếu gia nhà giàu, lại đi kéo cái cửa sắt rách nát giùm một thằng thợ sửa xe.
— Mày làm cái lồn gì vậy? Dơ hết áo quần bây giờ! — Thắng quát.
— Mấy cái rỉ sét này giặt xà bông là ra mà anh. Có gì đâu. Mình là bạn mà giúp nhau chút xíu. — Cường mỉm cười, phủi hai bàn tay vào nhau.
Chữ "bạn" thốt ra từ miệng Cường tự nhiên như hơi thở.
Nó đập thẳng vào trái tim đang chai sạn của Thắng Lốc. Suốt bao nhiêu năm lăn lộn, chưa một ai thuộc tầng lớp trên lại hạ mình xuống, ăn chung một cái bánh bao, uống chung ly bạc xỉu và tự nguyện gọi nó là "bạn".
Cửa tiệm đã đóng kín một nửa. Không gian bên trong trở nên tối tăm. Cường lúc này đội nón bảo hiểm lên, vỗ vai Thắng một cái trước khi chui ra ngoài:
— Em về nha. Anh ráng chịu đựng. Bọn giang hồ đó không lộng hành mãi được đâu. Vài bữa rảnh em lại qua uống bạc xỉu với anh. Chào anh Thắng.
— Ờ… về đi. Đi đường cẩn thận. — Thắng lí nhí đáp, tự nhiên thấy ngượng ngùng đéo chịu được.
Cường gạt chống, nổ máy chiếc Ducati. Âm thanh gầm rú vang lên rồi xa dần, tan biến vào dòng kẹt xe của ngã tư.
Trong tiệm sửa xe tối om. Thắng kéo nốt cánh cửa sắt lại, bấm ổ khóa cái Cạch. Nó ngồi phịch xuống cái nệm cũ. Bóng tối bắt đầu bao trùm lấy nó. Sự cô độc và nỗi ám ảnh chờ đợi sự chà đạp của lão già Hải Gỗ tối nay lại bắt đầu hiện về.
Nhưng lần này, trên môi Thắng còn vương lại cái vị ngọt ngào của ly bạc xỉu. Nó đưa tay quệt ngang miệng, lẩm bẩm trong không gian tĩnh mịch:
— Đù má… hóa ra đéo phải thằng giàu nào cũng hãm lồn. Thằng Cường này… chơi được.
Thắng "Lốc" bắt đầu hạ bớt lớp gai góc của mình, cái vỏ xù xì bọc quanh nó lâu nay dần mềm đi, và lần đầu tiên sau rất lâu, nó nhìn Cường không còn là một thằng khách lạ hay một kẻ ở bề trên, mà là một người có thể nói chuyện, có thể tin, một chút tử tế hiếm hoi lọt vào cuộc đời của Thắng, nhưng chính hai thằng đều không nhận ra, cái thứ đang hình thành giữa tụi nó không đơn giản là tình bạn, mà là một sợi dây mong manh được buộc lại từ một hiểu lầm quá lớn, âm ỉ như một quả bom gài sẵn.
Và đến lúc sự thật bị lật tung ra, tất cả những gì họ đang níu giữ, niềm tin, cảm xúc, cả cái cảm giác bình yên vừa mới chớm sẽ bị thổi bay không còn lại gì.