CHƯƠNG 18
BỐP!
Chiếc bán tải vừa tấp vào lề đường, của chính của vừa xe mở ra, bất ngờ một cái tát nảy lửa đã giáng thẳng vào gáy Tuấn "Lẻm" làm nó đập cằm vô vô lăng, suýt cắn phải lưỡi.
— Địt mẹ mày Tuấn! Mày ăn gan hùm hay sao mà mày khai tuốt tuồn tuột với thằng Cường hả? Mày là đệ tao hay đệ nó? — Hải Gỗ gầm lên như một con lợn rừng, mắt đỏ sọc.
Tuấn Lẻm ôm cái gáy sưng vù, mếu máo quay sang, mặt cắt đéo còn hột máu:
— Đại ca! Oan cho em quá đại ca ơi! Em có khai mẹ gì đâu! Cậu Cường cậu ấy nhìn cái vết răng cắn trên cổ sếp, cậu ấy ngửi cái mùi nhớt trên áo sếp rồi cậu ấy tự suy ra hết! Em thề với sếp, nó có cặp mắt của công an hình sự, em cãi đéo lại một câu nào! Cậu ấy còn dọa… dọa méc bà Như nữa!
Nghe tới tên vợ cũ, Hải Gỗ rùng mình một cái. Lão tựa lưng ra ghế, vò đầu bứt tai. Cái uy phong lẫm liệt của một ông trùm xưởng gỗ giờ nát bét.
Thằng con trai hai mươi mốt tuổi, học tâm lý học bên Úc lột trần cái bí mật dơ dáy nhất của lão. Nó biết lão nuôi trai. Nó biết lão đi hành hạ người khác. Cái sự thật này mà bung bét ra giang hồ, thì tụi băng đảng khác nó cười cho thối mũi, từ nay lấy cái uy đéo gì mà đi đòi nợ?
— Lái xe đi! Chạy ra ngã tư 550 cho tao! Nhanh! — Hải ra lệnh, giọng rít qua kẽ răng.
— Dạ? Ra đó làm gì sếp? Đang ban ngày ban mặt, sếp xuất hiện ở tiệm thằng Thắng lỡ cậu Cường đi theo dõi thì sao?
— Đéo theo dõi kịp đâu! Tao phải chấn chỉnh lại cái vụ này. Đù má, thả lỏng cho nó cái là nó trèo lên đầu tao ngồi. Mày đạp ga lẹ lên!
Mười lăm phút sau, chiếc bán tải tấp vào bãi đất trống đối diện tiệm sửa xe máy tồi tàn của Thắng "Lốc".
Ba giờ chiều. Quán vắng hoe. Khách khứa lác đác vì sợ nắng mà đéo thèm ra đường. Thắng lúc này đang cởi trần, ngồi chồm hổm chà rửa cái chế hòa khí bằng xăng thơm. Cái quần đùi dính đầy dầu mỡ, mồ hôi nhễ nhại trên tấm lưng màu mật ong. Cái tướng tá bự chảng, thô ráp đó, nhìn từ xa đã tỏa ra một thứ áp lực cục súc đéo ai dám đụng vào.
Hải Gỗ đeo kính đen, đội cái mũ lưỡi trai sụp xuống tận mắt, mở cửa xe bước xuống. Lão ngó trước ngó sau như ăn trộm, rồi lầm lũi đi nhanh vào trong mái hiên.
Vừa thấy bóng đen lù lù bước vô, Thắng ngước lên. Nó nheo mắt nhìn rồi khẽ nhếch mép, buông thõng cái cờ lê xuống chậu thau kêu cái xoảng.
— Mới ba giờ chiều mà ông thèm "dương khí" tới mức vã mồ hôi chạy ra đây hả ông già? Tiệm đang làm việc, đéo có rảnh để ông chổng mông đâu. — Thắng móc mỉa, lấy cái giẻ lau tay.
Hải Gỗ cau mày, nhìn cái không gian chật hẹp, hôi hám. Lão bước tới, đứng trên đầu Thắng, hất hàm:
— Đứng lên. Tao có chuyện muốn nói với mày. Chuyện nghiêm túc.
Thắng lừ mắt, đủng đỉnh đứng thẳng dậy. Nó cao hơn Hải gần một cái đầu. Lồng ngực vạm vỡ của nó áp đảo hoàn toàn cái bụng phệ của gã đại ca.
— Nói đi.
Hải Gỗ hít một hơi, rút trong túi quần ra một xấp tiền năm trăm ngàn mới cứng, ném cái bạch lên cái bàn gỗ đựng đồ nghề.
— Bắt đầu từ ngày mai. Đúng năm giờ chiều mày phải đóng cửa cái tiệm rách này lại. Đéo nhận khách khứa sau giờ đó. Sáng cũng đéo được mở cửa sớm. Tối thì ngoan ngoãn ở trong phòng trọ, khóa trái cửa, đợi tao gọi điện thoại mới được mở. Cấm la cà quán nhậu, cấm ra ngoài đi dạo.
Thắng đứng đực ra một giây, rồi nó bật cười. Một tràng cười gằn, khàn đặc và rát tai.
— Ông bị ảo tưởng sức mạnh hả Hải? Ông đang ra lệnh cho ai vậy? — Thắng bước tới sát mặt Hải, chỉ tay vào ngực mình.
— Tôi là thợ sửa xe. Khách tới giờ nào tôi sửa giờ đó. Ông mua con cặc của tôi, ông trả tiền để tôi cho ông đụ, chứ ông đéo có mua cái quyền làm người của tôi! Ông lấy tư cách gì nhốt tôi như con chó vậy?
Sự phản kháng cứng đầu của Thắng như châm thêm dầu vào cái ngọn lửa tự ái đang bốc ngùn ngụt trong lòng Hải Gỗ sau khi bị thằng con trai sỉ nhục ban sáng.
Hải vung tay, túm chặt lấy cổ cái áo thun đang vắt trên vai Thắng, trừng mắt gầm lên:
— TƯ CÁCH LÀ 200 TRIỆU CỦA MẸ MÀY, VÀ HÀNG TRĂM TRIỆU TAO TRẢ CHO MÀY HÀNG THÁNG! Mày quên rồi hả? Mày đéo phải người! Mày là đồ gán nợ! Tao nói mày đóng cửa là mày phải đóng cửa! Mày thích cãi không? Tao kêu giang hồ qua san bằng cái tiệm này trong vòng mười lăm phút mày tin không?
Thắng gạt phăng tay Hải ra. Mắt nó vằn lên những tia máu.
— Ông giỏi thì kêu tụi nó qua đây mà san bằng đi! — Thắng xấn tới, ép Hải lùi dần tới khi lưng đụng cứng vào tủ sắt
— San bằng xong rồi ông tự đi kiếm chỗ nào mà giải quyết! Địt mẹ ông, tui nhịn ông là vì món nợ của mẹ tui, chứ ông đừng có ép tui tới đường cùng. Đóng cửa sớm thì tui lấy gì sống? Lấy gì trả tiền mặt bằng? Ông nuôi tui chắc?
Hải Gỗ chỉ vào xấp tiền trên bàn:
— Tiền tao quăng đó! Tháng trăm triệu đéo đủ cho mày hả? Mày thiếu cái gì tao mua cho cái đó! Tao bao trọn gói! Mày chỉ cần nghe lời tao, ngoan ngoãn trốn ở nhà cho tao là được!
— TRỐN CÁI ĐÉO GÌ? — Thắng gào lên
— Tui đéo đi ăn trộm ăn cướp! Tui đéo vi phạm pháp luật! Mắc cái giống gì tui phải trốn?
Hải cứng họng. Gã đéo thể nói cho thằng nhóc này biết sự thật là vì gã sợ thằng con trai mình phát hiện. Sự hèn mạt đó mà nói ra, thằng nhóc này nó sẽ cười vào mặt gã cho đến chết.
Gã nuốt nước bọt, cố làm ra vẻ tàn nhẫn:
— Vì tao ghét cái cảnh mày cởi trần cho thiên hạ nó dòm ngó! Vì tao ghét cái mùi nhớt dơ dáy của mày ám vô người tao mỗi khi tao ôm mày! Tao bỏ tiền tỷ ra thì đồ của tao phải sạch sẽ, phải được cất giấu kỹ lưỡng! Thằng đéo, con đéo nào đi qua ngã tư này cũng nhìn mày làm tao ngứa mắt!
Lời nói của Hải Gỗ phun ra sặc mùi bệnh hoạn, một thứ tình yêu méo mó của kẻ quen dùng tiền thao túng vạn vật. Nhưng rơi vào tai Thắng Lốc, nó chỉ là một sự sỉ nhục tột cùng.
Nó không còn thấy mình là một thằng đàn ông nữa, mà như bị đem ra định giá, bị coi rẻ thành một thứ đồ dơ bẩn trong tay một kẻ khác, thứ chỉ được lôi ra dùng lén lút trong bóng tối, và luôn bị giấu đi như sợ phơi bày trước ánh sáng.
Thắng đứng im. Lồng ngực nó phập phồng liên hồi. Hai bàn tay đầy dầu mỡ siết chặt lại thành nắm đấm đến trắng bệch. Răng nó nghiến trèo trẹo.
— Ông coi tui là con đĩ đực của ông đúng không, Hải? — Giọng Thắng hạ xuống, trầm và lạnh đến rợn người, nó không còn gào nữa, nhưng cái khí thế toát ra lại nặng nề, đáng sợ hơn hẳn.
— Mày tự hiểu đi! Tao ra lệnh là mày phải nghe!
Hải Gỗ hất hàm, cố giữ vững cái phong thái ông trùm, dù trong lòng gã đang hơi ớn lạnh trước ánh mắt của Thắng. Thắng gật đầu. Một cái gật đầu chậm rãi, đầy sự uất hận cam chịu. Nó đi lại cái bàn, vớ lấy xấp tiền năm trăm ngàn nắm chặt trong tay.
BỤP!
Thắng vung tay, đập mạnh xấp tiền vào thẳng lồng ngực Hải Gỗ, làm tiền bay lả tả rớt xuống nền xi măng.
— Cầm tiền của ông rồi biến đi. — Thắng nghiến răng, từng chữ bật ra nặng trịch,
— Tui sẽ đóng cửa lúc năm giờ, rồi chui về cái phòng trọ đó, ngồi đợi ông như một con chó ngoan. Nhưng ông nghe cho kỹ đây, ông già…
Thắng bước tới sát tai Hải, phả hơi thở nóng rực, cay xè mùi khói thuốc và sự khinh bỉ vào tai lão:
— Ông mua được cái thân xác này, nhưng đéo bao giờ mua được sự tôn trọng của tui. Mỗi lần tui phải chiều ông, trong đầu tui chỉ mong ông bị thượng mã phong lăn ra chết quách đi cho khuất mắt tui! CÚT!
Lời nguyền rủa tàn nhẫn của Thắng như một nhát dao đâm thấu tim Hải Gỗ. Lão đại ca giang hồ sững sờ. Đáy mắt gã ánh lên một tia đau đớn không thể giấu giếm. Gã muốn ôm lấy cái thân hình vạm vỡ kia. Gã muốn nghe một tiếng gọi tên gã đàng hoàng. Nhưng chính gã đã dùng tiền xây lên một bức tường thù hận quá cao, cao đến mức gã đéo thể nào trèo qua nổi nữa.
Hải không nói thêm được lời nào, cúi người, lóng ngóng nhặt vài tờ tiền rớt dưới đất, rồi lầm lũi quay lưng bước nhanh ra khỏi tiệm sửa xe. Cái bóng lưng béo phệ, cô độc lọt thỏm giữa cái nắng chói chang.
Cửa chiếc bán tải đóng sập lại. Xe phóng vút đi, để lại một làn khói bụi mờ mịt.
Trong tiệm sửa xe. Thắng đứng như trời trồng giữa đống phụ tùng ngổn ngang. Bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Cảm giác bất lực, nhục nhã cào xé tâm can nó. Nó là một thằng đàn ông sức dài vai rộng, từng đánh gục ba bốn thằng giang hồ để bảo vệ cái tiệm này. Vậy mà bây giờ, nó đéo khác gì một con phò mạt hạng, bị ép phải nhốt mình trong nhà, sống dựa vào những đồng tiền dơ bẩn.
— ĐỊT MẸ NÓ!!!
Thắng gầm lên như phát điên, vung chân đá mạnh làm cái thau đựng xăng rửa phụ tùng văng lật, xăng bắn tung tóe lên vách tôn, mùi nồng xộc thẳng lên mũi, còn đám ốc vít, bu-lông thì lăn lóc khắp nền nhà.
Nó chộp lấy cái cờ lê, nện liên hồi xuống mặt bàn gỗ, mỗi cú giáng xuống lại bật lên một tiếng chát khô khốc, mảnh gỗ văng tứ tung, nó cứ đập như trút hết mọi uất ức cho đến khi lòng bàn tay mình rớm máu, cái cờ lê cũng cong vênh mới chịu khựng lại.
Thắng khụy xuống cạnh cái lốp xe tải, thở dốc từng hơi nặng nhọc, nước mắt ứa ra nơi khóe mi cay xè, mồ hôi trộn với bụi bặm làm gương mặt nó lem luốc, tơi tả đến thảm hại.
Thắng nhìn đồng hồ treo trên tường. Mới ba giờ rưỡi chiều.
Lão già khốn nạn kia bắt nó năm giờ phải đóng cửa. Bắt nó không được tiếp khách lạ. Bắt nó trốn trong bóng tối. Sự kiêu hãnh cuối cùng của một thằng thợ máy trỗi dậy. Cái tiệm sửa xe này là chén cơm, là danh dự, là nơi duy nhất nó cảm thấy mình còn là một con người có ích cho xã hội.
Nó không đóng cửa! Nó không trốn!
Thắng sẽ mở cửa thâu đêm! Thằng nào hư xe vô đây nó sửa hết! Nó sẽ làm việc đến kiệt sức để không phải nghĩ đến cái sự nhục nhã ê chề kia nữa. Thắng thà chết vì lao lực, còn hơn chết mòn trong cái lồng mà lão Hải nhốt nó vào.
Thắng đứng bật dậy, lấy khăn lau vội khuôn mặt tèm lem, bước ra trước cửa tiệm, lôi cái bảng hiệu "SỬA XE TAY GA – XE SỐ" ra sát mép đường cho người ta dễ thấy.
— Tới đi đù má! Khách nào tao cũng tiếp! Bố mày đéo sợ thằng giang hồ nào hết! — Thắng lẩm bẩm, ánh mắt rực lửa bướng bỉnh.
Thắng vừa quay lưng đi vào trong để nhặt lại đống đồ nghề rơi vãi, thì một âm thanh kỳ lạ vang lên từ xa, cắt ngang cái tĩnh lặng oi ả của buổi xế chiều.
Khẹc… Lụp bụp… Xịt!
Tiếng một khối động cơ phân khối lớn gầm gừ rồi tắt nghẹn chết trân ngay trước vũng nước nhớt đen ngòm của ngã tư.
Đó là một chiếc môtô Ducati Monster màu đỏ chót, bóng lộn, đang đậu ngay trước cửa tiệm của Thắng. Một gã thanh niên mặc đồ hiệu, mang boots da lộn, cởi cái nón bảo hiểm để lộ một khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo và điềm đạm.
Thắng nheo mắt nhìn ra.
Thắng không biết rằng, cái người đang dắt chiếc môtô nửa tỷ lầm lũi đi vào tiệm của nó lúc này, không phải là một vị khách bình thường, mà đó chính là Lê Hoàng Cường — Thái tử gia và là con trai độc nhất của Lê Hoàng Hải.