Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Dương Khí Trai Trẻ
  3. Chương 17
Prev
Next

CHƯƠNG 17

Bảy giờ sáng. Biệt thự vườn của Hải "Gỗ" chìm trong sương sớm.

Cường đã dậy từ sáu giờ, chạy bộ vài vòng quanh khu dân cư rồi trở về bếp tự pha cho mình một ly cà phê đen không đường. Cường đứng tựa lưng vào quầy đảo bếp cẩm thạch, nhấp một ngụm đắng ngắt, đôi mắt tĩnh lặng nhìn ra ngoài sân.

Bà Sáu giúp việc đang lúi húi ôm cái rổ nhựa to đùng, thu gom quần áo dơ từ các phòng đem ra máy giặt. Đi ngang qua bếp, bà Sáu vừa đi vừa lầm bầm chửi đổng:

— Tội nghiệp cái áo sơ mi cả chục triệu bạc! Ông Hải ổng đi nhậu nhẹt kiểu gì mà rách bươm như nùi giẻ thế này trời?

Cường khẽ nhướng mày, đặt ly cà phê xuống, cất giọng trầm ấm:

— Dì Sáu, cho cháu xem cái áo của ba một chút được không?

Bà Sáu giật mình, dừng lại, lôi từ trong rổ ra chiếc áo sơ mi đưa cho cậu chủ nhỏ xem.

— Nè cậu Cường coi! Rách từ cổ xẻ xuống tận vạt áo! Đứt sạch sành sanh mấy hột cúc trai! Tối qua ổng về cái áo nó vắt lểu thểu trên vai. Cậu ráng khuyên ba cậu bớt nhậu nhẹt đánh lộn đi, già rồi mà cứ như thanh niên choai choai.

Cường cầm lấy chiếc áo đắt tiền. Đôi mắt sắc của một sinh viên ngành Tâm lý học Tội phạm quét qua lớp vải tơi tả. Cường không ngửi mà chỉ dùng ngón tay miết nhẹ dọc theo đường rách ở vạt áo, rồi kiểm tra phần chỉ bung ra ở những nơi từng đính cúc.

Đường rách không hề sắc nét. Lớp vải bị kéo giãn ra trước khi đứt toạc. Những sợi chỉ ở khuy áo bị bứt tung theo chiều ngang, thậm chí có một mảng vải nhỏ ở ngực bị nhàu nhĩ thành nếp gấp, in hằn hình dáng của một bàn tay người vò siết cực mạnh.

Những mảnh ghép trong đầu Cường bắt đầu ráp lại với nhau.

Đêm qua ba Cường nói đi xưởng gỗ kiểm tra hàng. Nhưng không có cái máy cưa hay cái đinh nhọn nào xé áo người ta theo kiểu dùng lực bấu víu bạo lực như thế này cả. Đây là dấu vết của một cuộc giằng co chớp nhoáng nhưng dùng rất nhiều sức mạnh. Hơn nữa…

— Dì Sáu cứ để cái áo này lại cho cháu. Không cần giặt đâu, đằng nào cũng rách không mặc được nữa rồi. Cháu cầm đi vứt cho. — Cường mỉm cười điềm đạm.

Bà Sáu gật đầu, đưa cái áo cho Cường rồi ôm rổ đồ đi ra sân sau. Cường lững thững mang cái áo rách ra bàn ăn bằng gỗ ở phòng khách. Cường cẩn thận gấp nó lại, lấy một cái túi to trong bếp bỏ cái áo vào. Cường đặt cái túi ngay giữa bàn, bên cạnh đĩa bánh cuốn chả lụa nóng hổi.

Khoảng mười lăm phút sau.

Hải Gỗ từ trên lầu lết bước xuống. Bộ dạng gã lão đại ca sáng nay thảm hại đéo bút mực nào tả xiết. Tóc tai bù xù, hai hốc mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cái lưng tạ rưỡi khòm xuống, hai chân bước đi loạng choạng, khuỳnh khoàng ra hai bên như bị trĩ giai đoạn cuối.

Hậu quả của việc bị thằng Thắng Lốc nổi điên đè ra "đóng cọc" bạo lực tối qua làm toàn thân gã ê ẩm, điếu thuốc ngậm trên môi cũng run run.

— Chào buổi sáng, ba. — Cường lên tiếng, kéo ghế ra giúp ba mình.

Hải giật thót, nhìn thấy Cường thì vội vàng đứng thẳng lưng lên, cố ép cái tướng đi hai hàng khép lại, nhăn nhó cười:

— Ừ… sáng… sáng nay mày dậy sớm vậy Cường? Ăn bánh cuốn đi con…

Hải kéo ghế ngồi xuống cái phịch.

— Á ui da đù má! — Hải hét lên một tiếng nhỏ, theo bản năng nhổm cái mông lên khỏi mặt ghế cứng ngắc. Cái cửa hậu đau buốt tận óc.

Cường nén một nụ cười, ân cần hỏi:

— Ba sao vậy? Hôm qua ba đi xưởng bưng bê gỗ nặng quá bị cụp xương sống hả ba? Cần con lấy gối lót mông cho ba ngồi không?

— Khỏi! Khỏi cần! Ba… ba bị kẹt dây chằng tí thôi, không sao! — Hải lấp liếm, mồ hôi hột túa ra trên trán, cố cắn răng ngồi hờ một nửa cái mông xuống mép ghế.

Hải với tay định cầm đôi đũa gắp chả lụa, thì ánh mắt gã đập ngay vào cái túi trong suốt nằm chình ình giữa bàn. Bên trong là cái áo sơ mi của gã đêm qua.

Mặt lão đại ca cắt đéo còn một giọt máu. Chiếc đũa rớt cạch xuống mâm.

— Cái… cái gì đây Cường? Sao mày đem rác lên bàn ăn? — Hải lắp bắp, mắt trợn ngược.

Cường thong thả lấy khăn giấy lau tay, dựa lưng ra ghế, nhìn thẳng vào mắt ba mình bằng một ánh nhìn thấu tâm can.

— Sáng nay dì Sáu định đem giặt, nhưng con cản lại. Dù sao cũng hiếm khi thấy ba đi kiểm tra xưởng gỗ mà bị máy cưa nó "cắn" xé rách áo, đứt cúc thế này. Ba làm xưởng mộc từ hồi con mới lọt lòng, kinh nghiệm đầy mình mà sao hôm qua bất cẩn quá vậy ba?

Hải Gỗ nuốt nước bọt cái ực. Cổ họng gã khô queo.

— Ờ… thì… tối qua trời mưa bão cúp điện… ba vấp té, móc vô cái… cái đinh lồi ra ở giàn giáo… rách áo thôi! Đàn ông trầy xước tí có con cặc gì đâu mà mày làm quá lên! Đem vứt mẹ nó đi! — Hải chồm người định giật cái túi.

Nhưng Cường nhanh tay hơn, kéo cái túi về phía mình.

— Khoan đã ba. Bài test nói dối của ba còn tệ hơn cả chú Tuấn. — Cường khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng đều đều.

— Nếu móc vô đinh, thì vết rách phải sắc nét hoặc tưa một đường nhỏ. Đằng này vạt áo bị xé toạc bằng một lực co kéo rất mạnh từ hai phía. Những cái cúc áo bị giật tung làm rách luôn cả viền mép chỉ. Người xé cái áo này phải có một lực tay cực lớn, bấu chặt vào ngực ba rồi giật mạnh ra hai bên.

Hải hóa đá. Thằng con trai gã đang lột trần gã bằng kiến thức vật lý cơ bản. Cường tiếp tục tung đòn, giọng điệu phân tích logic cực kỳ chuyên nghiệp:

— Hôm qua, chú Tuấn Lẻm nói với con là ba đang qua lại với một cô nàng thợ máy nào đó, tính tình hung dữ nên cắn ba bầm cổ. Con ban đầu cũng tin. Phụ nữ dữ dằn cắn xé lúc làm tình cũng là chuyện bình thường. Nhưng sáng nay, nhìn cái dáng đi của ba, con phát hiện ra chú Tuấn nói dối. Hoặc chú ấy che giấu cho ba một nửa sự thật.

Hải Gỗ bật dậy, bất chấp cái mông đau nhói, gầm lên như một con thú bị dồn vào góc tường.

— ĐÙ MÁ THẰNG TUẤN KHAI CÁI GÌ VỚI MÀY?! MÀ DÁNG ĐI CỦA TAO THÌ SAO?

Cường vắt chéo chân, điềm tĩnh đáp trả:

— Dáng đi của ba là dáng đi của một người bị tổn thương vùng cơ thắt hậu môn. Nếu đối tác của ba là phụ nữ, tại sao ba lại là người lãnh hậu quả này? Trừ khi cô gái đó dùng… đồ chơi tình dục bạo lực với ba. Nhưng với cái tính gia trưởng, sĩ diện giang hồ của ba, ba tuyệt đối không bao giờ hạ mình để đàn bà chơi trò đó.

Cường chồm người tới, đôi mắt sắc lẹm xoáy sâu vào đồng tử đang co rút liên hồi của Lê Hoàng Hải:

— Cho nên, kết luận duy nhất ở đây: Đối tác của ba không phải là phụ nữ. Người xé rách cái áo dày này bằng tay không, cắn nát xương quai xanh của ba, và khiến ba không khép nổi hai chân sáng nay… là một gã đàn ông. Một thằng đàn ông trẻ, có sức mạnh cơ bắp và cực kỳ hung hãn.

Trong phòng ăn rộng lớn, sự im lặng bao trùm đến nghẹt thở.

Hải Gỗ há hốc mồm, hai tay chống xuống mặt bàn run rẩy. Cái bí mật bệnh hoạn, dơ bẩn và giấu giếm bằng mọi giá của một gã trùm giang hồ, cuối cùng lại bị chính đứa con trai duy nhất dùng não bóc trần một cách sạch sẽ, đéo trượt phát nào.

Gã gục đầu xuống, hai tay ôm lấy mặt, giọng khàn đặc, yếu ớt:

— Cường… mày… mày khinh ba lắm đúng không con? Mày học bên Tây, văn minh, sạch sẽ. Giờ về thấy ba mày đổ đốn, chơi pê-đê… Mày thấy tởm lắm đúng không?

Cường nhìn thấy sự sụp đổ của một ông trùm, trong lòng cũng dâng lên một chút xót xa. Cậu đứng dậy, đi rót một ly nước lọc ấm, đặt trước mặt Hải.

— Ba à. Con học ở Úc sáu năm, thế giới người ta cởi mở rồi. Con không kỳ thị người đồng tính. Nếu ba thực sự có tình cảm với một người đàn ông, con và mẹ chắc chắn sẽ thấu hiểu. Nhưng cái con thắc mắc ở đây, không phải là giới tính của ba.

Hải ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu ngơ ngác:

— Chứ mày thắc mắc cái đéo gì?

Cường kéo ghế ngồi sát lại, giọng trầm xuống, bắt đầu đánh vào điểm mấu chốt nhất của tâm lý học hành vi:

— Con thắc mắc về cái "đối tác" của ba. Trong các mối quan hệ bao nuôi, người được nhận tiền thường có xu hướng phục tùng, chiều chuộng, ngoan ngoãn để lấy lòng người chi tiền. Dù là nam hay nữ. Nhưng người mà ba đang bao nuôi thì hoàn toàn ngược lại.

Cường chỉ tay vào cái túi chứa cái áo rách.

— Người đó xé áo ba. Người đó cắn cổ ba. Và để lại hậu quả thể xác khiến ba phải lấm la lấm lét trốn tránh. Một đại ca giang hồ như ba, đi bao nuôi người ta, sao lại để người ta đánh đập, hành hạ mình ra nông nỗi này mà không dám phản kháng?

Cường nhíu mày, kết luận bằng một câu xanh rờn:

— Ba à, người ta đang yêu tiền của ba, hay người ta đang thù hận ba vậy? Con có cảm giác ba không phải đang bao nuôi người ta, mà ba đang dùng quyền lực, dùng tiền để ép buộc người ta. Người ta uất ức, không phản kháng được nên mới trút bạo lực lên thân xác ba trên giường, đúng không?

Từng lời của Cường như những nhát búa đập thẳng vào cái tự tôn cuối cùng của Hải Gỗ.

Nó đéo chê bai gã đồng tính. Nó chê bai cái cách gã dùng tiền chà đạp người khác, để rồi tự biến mình thành cái bao cát cho kẻ đó trút hận. Nó lột trần cái sự hèn mạt của một kẻ lụy tình nhưng lại cố mang cái mác "chủ nợ, bao nuôi" để che giấu sự bất lực.

Hải Gỗ cắn môi đến ứa máu. Gã đập tay xuống bàn đánh RẦM, hất đổ cả đĩa bánh cuốn.

— Mày thì biết đéo gì về giang hồ mà phân tích với chả tâm lý học! Mày nghĩ mày học ba cái chữ nghĩa bên Tây rồi mày về đây dạy đời tao hả Cường? — Hải gào lên, cơn tự ái che lấp đi lý trí.

— Tao có tiền, tao có quyền! Tao thích chơi bạo dâm, tao thích cảm giác chinh phục thì tao trả tiền cho nó làm! Đéo có thù hận, đéo có ép buộc gì ở đây hết! Thuận mua vừa bán!

— Nếu thuận mua vừa bán, sao ba phải giấu con? Sao ba phải nói dối là đi xưởng gỗ rồi trốn tránh người đó? — Cường vẫn điềm tĩnh phản pháo.

— VÌ TAO SỢ MÀY NHÌN TAO BẰNG CÁI ÁNH MẮT THƯƠNG HẠI NHƯ BÂY GIỜ ĐÓ, ĐÙ MÁ MÀY! — Hải gầm lên.

Gã đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào mặt Cường:

— Tao cảnh cáo mày. Từ nay về sau, cấm mày xía mõm vào chuyện đời tư của tao! Tiền tao tao xài, thân tao tao chịu. Mày ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi rồi biến lên với con gái mẹ mày đi. Khui chuyện của tao ra, tao đập nát cái nhà này cho mày coi!

Nói xong, Hải Gỗ xoay lưng lết cái dáng đi khuỳnh khoàng thảm hại đi thẳng ra ngoài cửa chính. Lão vừa đi vừa móc điện thoại ra, bấm số gọi Tuấn Lẻm rống lên ầm ĩ.

— Địt mẹ thằng Tuấn! Lái xe qua đón tao lẹ!

Cường ngồi lại một mình trong phòng ăn. Cậu nhìn đĩa bánh cuốn lật úp, nhìn cái túi chứa chiếc áo sơ mi rách nát. Khóe môi Cường khẽ nhếch lên. Cậu đã đoán đúng. Tuấn Lẻm hôm qua nói dối Cường để bảo vệ bí mật của ông Hải. Ba Cường thực sự đang ép buộc một người đàn ông. Và gã đàn ông kia đang phản kháng lại bằng tất cả sự thô bạo của giai cấp lao động, đúng là một mối quan hệ độc hại.

— Chơi ép người ta quá đáng, hèn chi ổng bị đấm cho tơi bời. — Cường lẩm bẩm, cầm ly nước lên uống cạn.

Cường vươn tay kéo cái túi đựng áo về phía mình, nhìn kỹ lại cái vạt áo bị xé tơi tả. Nãy giờ Cường không để ý, ngay trên phần vai áo bị nhàu nát, có in hằn một vệt mờ mờ màu xám đen. Cậu đưa ngón tay quệt nhẹ. Hơi rin rít rồi đưa lên mũi ngửi.

— Dầu…. — Cường khẽ lẩm bẩm.

— Một gã thợ cơ khí hoặc thợ sửa xe. Đáy xã hội, lao động tay chân, bạo lực và đầy thù hận.

Cường đứng dậy, vớ lấy chùm chìa khóa của chiếc môtô Ducati Monster trên bàn. Cường đéo biết người đó là ai, tên gì, ở đâu. Cường chỉ biết cái đất Bình Dương này, nơi tập trung mớ hỗn độn thợ thuyền, sửa xe, khói bụi sặc sụa nhất chính là mấy khu ngã tư công nghiệp.

Cường cảm thấy ngột ngạt trong cái biệt thự sặc mùi giả tạo này. Cường muốn ra ngoài, xách xe chạy lòng vòng hít thở cái không khí bụi bặm đó, để xem cái "thế giới" mà ba cậu đang lén lút chui rúc vào nó ngang tàng đến mức nào.

— Đi dạo một vòng Bình Dương giải khuây vậy. — Cường mỉm cười, bước khoan thai ra khỏi nhà.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 17"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz