CHƯƠNG 16
Mười hai giờ đêm. Phòng trọ tồi tàn của Thắng "Lốc" nóng như một cái lò.
Nhưng cái mùi tởm lợm nhất đối với Thắng lúc này, không phải mùi cống, mà là đang bốc lên từ cái thân hình béo mập nằm sải lai trên nệm, là Lê Hoàng Hải.
Lão đại ca giang hồ thét ra lửa ban ngày, giờ cởi truồng như nhộng, nằm sấp, cong cái hông đầy mỡ lên. Ánh đèn mờ mờ hắt xuống làn da nhăn nheo, điểm vài vết sẹo đâm chém của gã.
— Ai đụ ai? — Hải hỏi.
— Tui đụ ông chứ ai, lẹ lẹ đi.
— Vậy thì nhanh lên… Tao vã lắm rồi… Nhấp mạnh vô cho tao giải hết cái âm khí… — Hải thều thào, giọng khàn đục sặc mùi bệnh hoạn.
Thắng đứng cạnh mép giường, cởi trần mặc độc cái quần đùi xà lỏn. Cơ bắp trên ngực, trên bụng nổi lên cuồn cuộn. Nó nhìn lão già đang chổng mông chờ đợi, hai hàm răng cắn chặt lại đến mức cơ hàm bạnh ra. Nó hận cái cảnh phải bán đi cái tự tôn của một thằng đàn ông chỉ vì mấy tờ polime và lời đe dọa đập phá xưởng xe.
Thắng thò tay lấy cái chai nhựa nắp xanh mà Hải vừa ném lên bàn.
— Đù má ông già, bày đặt mua đồ xịn cơ đấy. Sợ rách lỗ đít hả? — Thắng cười khẩy, mở nắp chai, bóp một đống gel lạnh ngắt ra lòng bàn tay của mình.
— Thằng con tao nó tinh như chó. Tao đéo dám để lại vết thương, nó hỏi tao đéo biết đường trả lời. Mày bôi nhiều nhiều vô, hôm nay tao đéo muốn đi hai hàng về nhà đâu. — Hải úp mặt xuống gối, lầm bầm.
— Biết là con ông tinh mắt, không lẽ nó dạch lỗ đích ông ra kiểm tra hay sao?
Thắng hỏi làm ông Hải nín thinh.
Thắng đéo thèm nói thêm. Nó quệt một đống gel nhầy nhụa, thô bạo trét thẳng vào dương vật của mình và rãnh mông của lão đại ca. Rồi Thắng mơn trớn, từ từ nhét cặc mình vào bên trong lỗ đít già nua của Lão Hải làm lão la oai oái, nghe lão la như chọc tiết làm Thắng từ từ rút con cặc mình ra.
— Á… nhẹ tay thôi thằng chó… — Hải giật nảy mình, rụt cổ lại.
— Im cái mõm lại! Ông mướn tôi đụ ông hay mướn tôi massage? Đã vác cái mặt già tới đây lúc nửa đêm đòi trả bài thì ráng mà chịu đựng đi! Gồng lên! — Thắng quát lớn.
Thắng kéo tuột cái quần đùi xuống, vứt cái vèo vào góc phòng. Dương vật vạm vỡ của thanh niên hai mươi mốt tuổi đã cương cứng hơn bao giờ hết. Đéo phải vì nứng, mà vì sự phẫn nộ và bản năng chinh phục bị dồn nén.
Thắng quỳ một chân lên nệm, hai tay tóm chặt lấy hai bên eo của Hải Gỗ. Không chần chừ Thắng nhắm mắt lại, nghiến răng đẩy một cú lút cái làm toàn bộ con cặc của Thắng ngập bên trong lỗ đít của Hải.
— Á ĐÙ MÁAAAAAAAA!!!
Hải Gỗ rú lên một tiếng, hai bàn tay xăm trổ bấu chặt lấy cái ga nệm đến mức rách toạc một đường. Cái gel bôi trơn nha đam xịn xò của tư bản cũng đéo thể nào làm giảm đi cái lực đụ cục súc này.
Thắng đè nặng lồng ngực ướt đẫm mồ hôi của mình lên cái lưng bự chảng của Hải. Nó bắt đầu đụ. Từng cú đụ mạnh như trời giáng, nhịp điệu dồn dập và tàn nhẫn. Tiếng da thịt va dập bạch bạch vang lên trong căn phòng trọ nhỏ bé.
— Đụ má ông… Đụ má ông già biến thái… — Thắng vừa đụ vừa rít qua kẽ răng, mồ hôi từ trán nó nhỏ giọt ròng ròng xuống rãnh lưng của Hải.
Hải Gỗ bên dưới bị giã đến mức đầu óc quay cuồng. Đau đớn cào xé, nhưng cái thứ thần kinh bị lệch lạc của lão lại chuyển hóa cái đau đó thành một cơn khoái cảm. Lão đại ca quen làm chủ, nay bị một thằng nhóc thợ xe đè bẹp, chửi rủa, giẫm đạp lên sĩ diện… lão lại thấy sướng điên dại.
— Đâm… đâm lút vô Thắng… Đâm chết tao đi… ừ… mạnh nữa vô con… — Hải rên rỉ, cái giọng ồm ồm giờ nhão nhoẹt, nước bọt trào ra dính ướt cả gối.
Nghe những lời van xin bệnh hoạn đó làm Thắng càng sôi máu. Nó chống hai thẳng hai tay, nhấc cao hông lên, đổi góc độ rồi đụ những cú sâu vào thẳng tuyến tiền liệt của gã giang hồ.
Hải Gỗ giật nảy mình liên hồi, hai chân lão quặp chặt lấy nệm, miệng há hốc ra thở dốc. Con cặc của lão bị kẹp chặt dưới bụng cũng đang cộm lên, rỉ ra những giọt tinh dịch dâm loàng. Cuộc ân ái mang màu sắc bạo dâm và thanh toán nợ nần đang được đẩy lên cao trào. Thắng địt một lúc khá lâu thở hồng hộc như con trâu đang đi cày, chuẩn bị xuất tinh vào hậu môn của Hải. Thì đột nhiên…
Reng… Reng… Reng…
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang không khí dâm dục lúc này. Tiếng chuông mặc định của iPhone phát ra từ cái túi quần mà Hải Gỗ vứt trên bàn.
Thắng khựng lại một nhịp, nhưng đéo quan tâm, nó tiếp tục đẩy cặc tới:
— Kệ mẹ nó!
Nhưng Hải Gỗ thì khác. Nghe tiếng chuông, cả người lão cứng đờ như bị điện giật. Sự dâm tặc biến mất tăm, thay vào đó là một cơn hoảng loạn tột độ.
— Dừng… dừng lại Thắng! Rút ra! Rút ra lẹ lên! — Hải gào lên lấp bắp, hai tay quờ quạng đẩy ngược Thắng ra.
— Cái lồn gì vậy? Đang làm mà ông khùng hả? — Thắng bực dọc gắt lên, nhưng cũng bị lực đẩy của lão già làm cho trượt ra ngoài.
Hải Gỗ đéo thèm để ý đến cái lỗ hậu đang nhói buốt và chảy đầy gel. Lão lồm cồm bò dậy, trần truồng nhào tới cái bàn vớ lấy cái điện thoại.
Màn hình sáng rực trong bóng tối, hiển thị cái tên: "Con Trai Cường".
Mặt lão đại ca cắt không còn một giọt máu. Tim lão đập thình thịch muốn văng ra khỏi lồng ngực. Nửa đêm nửa hôm thằng ranh con này gọi làm đéo gì? Chẳng lẽ nó qua phòng không thấy lão nó sinh nghi?
— Đù má… chết tao rồi… chết tao rồi… — Hải luống cuống lẩm bẩm, tay run lẩy bẩy đéo dám vuốt màn hình.
Thắng ngồi trên giường, nhìn cái điệu bộ sợ sệt, hèn mọn của một tay trùm giang hồ trước một cuốc điện thoại của con trai. Tự nhiên, nó thấy buồn cười vãi lồn. Nó nhếch mép châm chọc:
— Sao đéo nghe máy đi ông trùm? Sợ thằng con nó biết ba nó đang chổng mông cho thằng thợ sửa xe đụ hả? Mở loa ngoài lên cho tôi nghe giọng thiếu gia với coi!
— Mày câm cái mõm mày lại! Mày mà phát ra tiếng động, tao cắt lưỡi mày Thắng! — Hải quay lại trừng mắt rít lên, sát khí bốc lên đùng đùng nhưng trán thì ướt đẫm mồ hôi hột.
Hải hít một hơi thật sâu, vuốt ngược mái tóc bù xù, cố điều chỉnh lại nhịp thở cho thật bình thường, rồi trượt tay nghe máy. Lão đưa điện thoại lên tai cố ép cái giọng ồm ồm, uy nghiêm của một người cha mẫu mực:
— Alo… ba nghe nè Cường. Khuya rồi sao con chưa ngủ?
Đầu dây bên kia, giọng Cường vang lên trong trẻo, điềm đạm, không hề có sự hoảng hốt, rành rọt lọt qua khe loa thoại:
— Dạ con đang đọc sách, thấy khát nước nên xuống bếp lấy nước. Sẵn đi ngang qua phòng ba, tính hỏi mượn ba cái sạc điện thoại mà mở cửa không thấy ba đâu. Ba đi đâu giờ này vậy? Khuya lắc khuya lơ rồi.
Hải nuốt nước bọt cái ực. Não lão nhảy số nhanh như chớp.
— À… ba… ba đang ở xưởng gỗ. Hồi nãy thằng bảo vệ nó điện báo có mấy khúc gỗ mới nhập về bị ẩm, ba phải chạy ra kho coi tụi nó lấy bạt che lại. Ở nhà tao đéo yên tâm con ạ. Hàng tỷ bạc chứ ít ỏi gì.
Ngồi trên giường, Thắng nghe lão già xạo chó mà ngứa cả tai. Lão thét ra lửa, quăng sáu tỷ đập vô mặt nó đéo chớp mắt, giờ đi nói dối thằng con vì dăm ba khúc gỗ. Thắng cố tình trở mình mạnh làm cái ga nệm rách phát ra âm thanh lớn.
Hải Gỗ giật nảy mình, quay phắt lại lườm Thắng muốn cháy máy, một tay lão đập đập không khí ra hiệu im lặng!
— Ủa? Ba đang ở xưởng sao con nghe tiếng gì lạ vậy? Tiếng ếch kêu hả ba? — Giọng Cường ở đầu dây bên kia hơi nhướng lên, đầy vẻ nghi vấn.
Hải toát mồ hôi hột, vội vàng bịt nửa cái micro lại, chém gió thành bão:
— Ếch… ếch nhái gì đâu con! Tiếng… tiếng xe nâng hàng đó! Tụi công nhân nó đang di chuyển kiện gỗ nên cái phuộc xe nó kêu két két! Xưởng ba nghèo, mua xe cũ nó kêu dở ẹc vậy đó!
— À, ra là tiếng xe nâng, hihi. — Cường cười nhẹ, một nụ cười mà Hải đéo thể đoán được nó có ý gì.
— Vậy ba làm xong thì về sớm nha. Ở xưởng bụi bặm, nhớt nhao nhiều. Lát về ba nhớ tắm rửa sạch sẽ, đừng để cái mùi "nhớt máy" nó ám vào gối ngủ, khó chịu lắm đó ba.
Hai chữ "nhớt máy" được Cường nhấn mạnh một cách cực kỳ tinh tế. Hải Gỗ nghe xong mà lạnh toát sống lưng. Đù má, thằng ranh này nó đang ám chỉ cái gì? Chẳng lẽ nó biết lão đéo có ở xưởng gỗ?
— Ừ… ừ ba biết rồi. Tí ba về. Con ngủ trước đi. — Hải lúng túng, vội vàng cúp máy cái rụp.
Cuộc gọi chưa đầy hai phút mà lão đại ca giang hồ tưởng như vừa trải qua một cuộc tra khảo của Cục Cảnh sát Hình sự. Lão thở hắt ra, quăng cái điện thoại lên bàn, đưa tay vuốt mồ hôi trên trán.
Trong phòng trọ, một tràng cười sằng sặc vang lên. Thắng Lốc cười đến mức gập cả bụng lại, nước mắt tứa ra.
— Đù má… hahaha… "Xưởng ba nghèo mua xe cũ nó kêu"… hahaha… Điếm thúi vãi lồn Hải ơi! Ông là giang hồ thứ dữ mà hèn mạt thua một con chó rách! Có gan bao trai, có gan đụ đít mà đéo có gan nhận với con mình hả?
Sự sỉ nhục của Thắng đâm thẳng vào cái tự ái vừa bị tổn thương của Hải. Cơn điên nổi lên. Hải quay phắt lại, nhào lên giường, túm lấy cổ áo thằng nhóc:
— Mày câm mõm! Mày biết cái đéo gì! Tao ở ngoài đường thét ra lửa, nhưng về nhà tao phải giữ cái thể diện của một người cha! Mày cậy mày có con cặc bự rồi mày chửi tao hả thằng ranh? Tao bỏ tiền ra mua mày, tao muốn mày làm gì mày phải làm nấy! Bỏ mẹ cái thái độ khinh khỉnh đó đi!
Thắng bị túm cổ, nhưng nó không hề sợ. Nó nhìn thẳng vào mắt Hải, đôi mắt sắc lẹm, tàn nhẫn và đầy khinh bỉ.
— Thể diện người cha hả? — Thắng rít qua kẽ răng
— Ông muốn giữ thể diện với thằng con ông, mà ông lại đưa đít cho một thằng đàn ông khác đụ? Đạo lý cái lồn gì vậy?
Thắng đưa bàn tay vạm vỡ của mình, bóp chặt lấy cổ tay của Hải đang túm áo nó, bóp mạnh đến mức làm Hải nhăn mặt đau đớn phải nới lỏng ra. Thắng dùng toàn lực, mượn cái vạt áo làm điểm tựa để lật ngược gã giang hồ tạ rưỡi ép xuống nệm một lần nữa.
XOẸT… RÉTTTT!!!
Lớp áo đắt tiền mỏng manh đéo thể chịu nổi cái lực kéo cục súc của dân lao động. Chiếc áo sơ mi hàng chục triệu rách toạc một đường dài từ cổ áo xéo xuống tận vạt áo. Mấy hột cúc bị bứt tung tóe văng lóc cóc xuống nền gạch. Vải siết vào vùng xương quai xanh của Hải tạo thành một vệt đỏ ửng.
Hải ú ớ, ngã sấp mặt xuống nệm. Chiếc áo rách tơi tả xệ xuống vai lão như một nùi giẻ.
— Á… áo của tao! Đù má mày… — Hải la lên.
Thắng hất mạnh tay Hải văng ra. Nó vươn người đè nghiến Hải lật sấp xuống nệm một lần nữa. Sự thô bạo tăng lên gấp bội phần.
— Áo quần cái đéo gì! Ông thích quyền lực đúng không? Thích lấy tiền ra mà đè người khác đúng không? Nằm im đó! Đêm nay tui đụ cho ông biết cái giá phải trả cho thứ tiền dơ bẩn của ông là như thế nào!
Nói rồi, Thắng đéo cần bôi thêm gel, cũng đéo cần chuẩn bị tâm lý. Nó túm chặt lấy eo, đụ một cú tàn nhẫn vào lỗ đít ông hải.
— Á ĐÙ MÁAA… Thắng… đau…
Hải rú lên, nước mắt ứa ra. Vết đụ không có độ trơn làm rách cả niêm mạc, xót xa tận óc. Nhưng Thắng đéo dừng lại. Sự sỉ nhục vì phải chứng kiến sự hèn mạt của gã đại ca, sự uất ức vì cuộc đời bị đồng tiền thao túng biến thành những nhịp điệu bạo lực. Nó đụ liên tục, nhấp như một cỗ máy điên cuồng
Mỗi cú đụ của Thắng là một sự trả thù giai cấp.
Hải Gỗ đau đớn quằn quại, nhưng sự nhục nhã khi bị mắng chửi kết hợp với cái đau đớn thể xác lại một lần nữa đưa lão lên đỉnh của sự hoang dại. Lão bấu nát cái ga giường, miệng rên la những âm thanh bệnh hoạn, đéo còn phân biệt được là sướng hay khổ.
Cuộc hoan lạc kéo dài thêm mười lăm phút trong sự căng thẳng tột độ. Thắng rống lên một tiếng dài từ trong cuống họng, phóng toàn bộ tinh trùng vào sâu bên trong cơ thể lão già.
Nó lập tức rút dương vật ra, làm lỗ hậu của ông hải co bóp kịch liệt, máu và tinh dịch hòa lẫn rỉ ra chảy xuống ga nệm. Thắng lảo đảo đứng dậy, vớ lấy cái khăn lông ném thẳng lên tấm lưng của Hải Gỗ.
— Xong rồi đó! Lau dọn rồi cút mẹ ông về với thằng con quý hóa của ông đi! Nhớ thay cái áo rách đó ra kẻo con ông nó hỏi! — Thắng quay lưng, bước thẳng vô nhà vệ sinh xả nước cái ào.
Trên giường, Hải Gỗ nằm thở phì phò như con cá mắc cạn. Cái hông lão rã rời, cửa sau thì đau rát như bị ai đó rạch. Lão nhìn mớ cúc áo văng lăng lóc, nhìn vạt áo rách bươm mà lầm bầm chửi thề trong cuống họng. Nhưng kỳ lạ thay, trong đầu lão lại lâng lâng một thứ cảm giác thỏa mãn biến thái. Gã từ từ lồm cồm bò dậy, lấy khăn lau qua loa, rồi mặc lại quần áo.
Hải rút từ trong túi quần ra nửa xấp tiền năm trăm ngàn, quăng phịch xuống cái bàn nhựa.
— Đù má, đụ đau vãi lồn, nhưng mà đã. Mai mốt bớt cọc lại đi nhóc. — Hải lầm bầm, kéo cửa sắt lách người ra ngoài, khóa chốt cẩn thận rồi nổ máy chiếc SH chạy trốn vào màn đêm.
Trong nhà vệ sinh, Thắng đứng dưới vòi hoa sen lạnh buốt. Nó lấy xà bông chà xát điên cuồng lên cơ thể mình. Chà đến đỏ cả da, tróc cả vảy, nhưng nó vẫn cảm thấy cái mùi nước hoa, cái mùi nhục dục già nua của lão bám chặt lấy thân xác mình.
Thắng bước ra, nhìn thấy xấp tiền polime quăng trên bàn. Cục tức lại dâng lên nghẹn họng. Bán sức lao động, bán luôn cả linh hồn. Cuộc đời nó giờ nát bét rồi. Nhưng Thắng đéo biết rằng, cái sự thảm hại, lén lút của lão già Hải Gỗ đêm nay, chỉ là màn dạo đầu cho một chuỗi những bi hài sắp tới.