CHƯƠNG 15
Ba giờ chiều. Cái nắng Bình Dương đổ xuống sân biệt thự làm không khí ngột ngạt như trong lò hỏa táng.
Tuấn "Lẻm" cởi trần, chỉ mặc chiếc quần xà lỏn, người ướt đẫm mồ hôi, tay cầm vòi nước xịt lia lịa lên chiếc bán tải của đại ca. Vừa làm, Tuấn vừa lầm bầm chửi thề, bực bội vì bị lão Hải sai đi rửa xe giữa trưa nóng nực.
Từ trong nhà, Cường bước ra.
Cường mặc chiếc áo thun polo trắng giản dị, kiểu dáng không cầu kỳ nhưng lại tôn lên vẻ gọn gàng chỉn chu. Trên tay, Cường cầm hai lon bia Heineken lạnh toát, lớp hơi nước đọng bên ngoài chảy thành từng giọt ướt cả lòng bàn tay. Cường bước tới với dáng đi chậm rãi. Không có tiếng dép kéo lê trên nền, cũng chẳng có sự vội vã hay ồn ào thường thấy.
— Chú Tuấn rửa xe cực quá. Nghỉ tay uống miếng bia cho mát họng đi chú. — Cường mỉm cười, đưa lon bia ra phía trước.
Tuấn Lẻm giật mình quay lại, vội vàng tắt vòi nước. Tuấn vuốt mồ hôi trên trán, cười giả lả, đưa hai tay đón lấy lon bia từ tay cậu chủ nhỏ:
— Dạ, em cám ơn Cậu Cường. Cậu chu đáo quá. Để em rửa nốt cái bánh xe rồi xịt khô, chiều sếp còn lấy xe đi công chuyện.
— Ba cháu chiều nay đi đâu mà gấp vậy chú? — Cường dựa lưng vào nắp capo chiếc xe, bật nắp lon bia cái póc, từ tốn uống một ngụm.
— Dạ… sếp đi ký hợp đồng gỗ bên Tân Uyên. Dạo này xưởng làm ăn khấm khá lắm cậu.
Cường gật gù. Ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt đang cố tỏ ra tự nhiên của Tuấn Lẻm. Một nụ cười mỉm đầy ẩn ý hiện lên trên môi chàng trai hai mươi mốt tuổi.
— Chú Tuấn theo ba cháu được mấy năm rồi nhỉ?
— Dạ, có lẽ mười năm rồi cậu. Từ hồi sếp còn chạy xe tải chở gỗ thuê, tới giờ làm ông chủ lớn. Em là cánh tay phải đắc lực của sếp đó nha! — Tuấn vỗ ngực tự hào, tu một ngụm bia mát rượi.
— Mười năm. Thế chắc chú hiểu ba cháu nhất. Hiểu hơn cả cháu hay mẹ cháu nữa. — Cường nói chậm rãi, xoay xoay lon bia trong tay, giọng bỗng trầm xuống
— Vậy chú Tuấn nói thật cháu nghe đi. Ba cháu đang giấu diếm bao nuôi con giáp thứ mười ba ở ngoài đúng không?
PHỤT!!!
Tuấn Lẻm phun mẹ nó ngụm bia đang ngậm trong miệng ra sân, ho sặc sụa đến mức đỏ mặt tía tai. Tuấn đánh rơi cả cái giẻ lau xe xuống vũng nước. Não của thằng giang hồ bị choáng hoàn toàn trước câu hỏi trực diện của thằng nhóc du học sinh.
— Cậu… cậu nói cái đéo… à nhầm, cậu nói cái gì cơ? Gái gú… gái gú nào? Ai bao nuôi? Sếp Hải á? Trời đất ơi cậu đi Tây về cậu đa nghi quá! Sếp Hải ngày nào cũng lo làm ăn, tối về coi thời sự, bồ bịch cái nỗi gì! — Tuấn xua tay lia lịa, chối bay chối biến.
Cường không hề phản ứng trước sự hốt hoảng của Tuấn Lẻm. Cường giữ nguyên nụ cười điềm đạm, lấy trong túi quần ra một cái khăn đưa cho Tuấn:
— Chú lau miệng đi. Cháu học tâm lý học hành vi ở đại học Sydney, bài test nói dối này chú rớt từ cái chớp mắt đầu tiên rồi.
Tuấn Lẻm nuốt nước bọt cái ực, lùi lại một bước, tay cầm khăn run run:
— Em không… em không biết cậu đang nói gì hết! Sếp mà nghe cậu nói sếp có bồ nhí, sếp lột da em!
Cường đứng thẳng người lên, khoanh tay trước ngực, bắt đầu phân tích với giọng điệu đều đều nhưng sắc bén:
— Chú không cần bảo vệ ổng. Hôm bữa chú mua chai gel bôi trơn nắp xanh. Phụ nữ tuổi trung niên hiếm khi dùng loại gốc nước đó với số lượng lớn như vậy. Trừ khi đối tác của ba cháu là một cô gái có sở thích bạo liệt, cần độ trơn cao để tránh rách niêm mạc. Hoặc… ba cháu đang chơi trò "đổi gió" nặng đô.
— Cái… cái đó em nói em mua cho em mà… — Tuấn Lẻm cãi yếu ớt, mồ hôi tuôn ra đẫm ngực, đéo biết do nắng hay do sợ.
— Thôi đi chú Tuấn. Chú không dở hơi mà mua chai đó đem đến nộp cho ba cháu ngay giữa bàn ăn với bộ mặt lấm la lấm lét. — Cường ngắt lời, bước tới sát Tuấn Lẻm.
— Thứ hai, vết cắn trên cổ của ba cháu. Khẩu hình răng lớn, lực cắn rất mạnh làm vỡ mạch máu dưới da. Đó không phải là vết cắn yêu nũng nịu của mấy cô đào quán karaoke. Đó là vết cắn của một người đàn bà cực kỳ hung dữ, cắn trong lúc… ân ái mang tính ép buộc.
Tuấn Lẻm trố mắt, cơ hàm rớt xuống tới ngực. Đù má, thằng này là con của Hải Gỗ hay là Conan đầu thai vậy? Nhìn một vết cắn đỏ chót mà nó phân tích ra cả một bộ phim hành động? Nhưng điều làm Tuấn mừng rỡ như bắt được vàng, là thằng Cường vẫn đinh ninh kẻ cắn sếp Hải là một Ả ĐÀN BÀ!
Cường tiếp tục tung đòn chót:
— Và cuối cùng là mùi hương. Chiếc áo sơ mi của ba hôm trước, dì Sáu đem giặt cháu ngửi thấy mùi rất lạ. Không phải nước hoa mà là mùi dầu. Cháu đoán không lầm… người mà ba cháu đang bao nuôi không phải là mấy cô chân dài ẻo lả, mà là một "chị đại" giang hồ, hoặc một cô ả làm nghề bốc vác, sửa máy móc gì đó cực kỳ cọc cằn và nam tính. Có đúng không, chú Tuấn? Gu ba cháu dạo này mặn chát vậy sao?
Chân Tuấn Lẻm nhũn ra, rồi nó tự động ngồi bệt mẹ xuống cái bệ đá rửa xe.
Trong đầu thằng đệ giang hồ như có pháo hoa nổ đùng đùng. Thằng nhóc này thông minh vãi lồn, nó phân tích đúng mẹ nó 90% sự việc. Nó đoán đúng tính cách thô bạo, mùi dầu nhớt, sự ép buộc… Nó chỉ đoán sai duy nhất một chi tiết cốt lõi: KẺ ĐÓ CÓ CẶC!
Tuấn Lẻm chớp lấy cơ hội ngàn vàng này. Tuấn lật đật vỗ đùi cái đét, làm bộ mặt đau khổ thú nhận:
— Trời ơi… Cậu Cường! Cậu là thần thánh phương nào mà cậu nhìn thấu hết vậy! Em… em giấu cậu đéo nổi nữa rồi!
Cường khẽ nhếch mép đắc thắng:
— Vậy là cháu đoán đúng? Ba cháu đang nuôi một cô ả giang hồ ở ngoài?
— Dạ đúng! Đúng y chang cậu nói! — Tuấn Lẻm gật đầu như gà mổ thóc, vừa nói vừa bịa chuyện thêm thắt để Cường tin sái cổ.
— Sếp Hải dạo này… ổng nói ổng chán mấy con bánh bèo ẻo lả rồi. Ổng ổng qua lại với một… một con nhỏ xăm trổ, làm nghề lái xe bồn hay sửa máy cày gì đó em đéo rõ. Nhỏ đó tướng bự, dữ như chằn tinh á cậu! Bữa sếp sáp vô, nó quào sếp rách áo, cắn sếp bầm cổ. Vậy mà sếp khoái, sếp nói thế mới "bốc"! Mới có "dương khí"… à nhầm, mới có "âm khí" mạnh để làm ăn!
Nghe Tuấn Lẻm miêu tả, Cường nhíu mày, cảm giác hơi tởm tởm ông già mình.
— Ba cháu cũng biến thái thật. Thế cô ta tên gì? Ở đâu? — Cường hỏi.
Tuấn Lẻm lập tức xua tay lia lịa, lắc đầu nguầy nguậy:
— Em thề với cậu em đéo biết tên nhỏ đó! Sếp giấu kỹ lắm! Mỗi lần đi gặp con đó là sếp tự lái xe đéo cho em theo! Em chỉ phụ trách đi mua… mua ba cái đồ quỷ sứ kia cho sếp thôi! Cậu Cường ơi, cậu thương em, cậu đừng nói sếp là em khai nha! Sếp lột da em!
Cường nhìn bộ mặt nhăn nhó, thảm hại của Tuấn Lẻm, tin rằng thằng đệ tử này đéo dám giấu mình chuyện tên tuổi. Cường thở dài, vỗ vai Tuấn:
— Chú yên tâm. Cháu không có rảnh mà đi méc ba chuyện này. Ba cháu ly hôn rồi, ổng thích quen ai, gu mặn cỡ nào là quyền của ổng. Cháu hỏi để biết đường thôi, sợ ổng bị con mụ giang hồ nào đó lừa hết tiền trong nhà thôi. Gia tài này sau này là của cháu, cháu phải cảnh giác chứ.
Lý do của Cường quá hợp lý. Đứa con nào thấy bố mình có "vợ bé" mà chả sợ bị chia gia tài.
— Dạ dạ, cậu nói chí phải! Con mụ đó cọc cằn lắm, nhưng đéo bòn rút được tiền của sếp đâu, cậu yên tâm! — Tuấn Lẻm lau mồ hôi, cười lấy lòng.
— Chú rửa xe tiếp đi. Nhớ mua thêm Durex dự phòng cho ba cháu, kẻo ổng xài hao quá lại sai chú đi mua giữa trưa nắng. — Cường mỉm cười châm biếm.
Nói xong, Cường xoay người bước khoan thai vào nhà, để lại Tuấn Lẻm ôm lon bia, thở phào nhẹ nhõm.
— Đù má… suýt thì đái ra quần. Cậu thông minh thế mà vẫn bị chú lừa một cú đổi giới tính thần sầu! Lộ ra thằng đó là trai chắc cái nhà này tanh bành! — Tuấn lầm bầm, xịt vòi nước rửa tiếp cái gầm xe.
Mười một giờ đêm.
Cả căn biệt thự chìm trong bóng tối. Từ cửa sổ lầu hai, Cường kéo hé bức rèm lặng lẽ nhìn xuống sân gạch. Cường chưa ngủ, sự tò mò của một người học tâm lý khiến cậu muốn quan sát "đối tượng" là chính cha ruột mình.
Đúng như dự đoán. Cánh cửa hậu của biệt thự mở hé.
Hải Gỗ mặc áo thun đen, quần sọt, rón rén bước ra ngoài như một thằng trộm. Lão đại ca thét ra lửa ban ngày, giờ lén lút dắt chiếc xe tay ga SH ra khỏi cổng, đéo dám rồ ga vì sợ tiếng xe làm thằng con thức giấc. Lão đẩy bộ cái xe ga cồng kềnh ra tuốt ngoài đầu hẻm, khuất bóng sau cái cây to rồi mới dám bấm nút đề máy. Ánh đèn xe le lói rẽ vào màn đêm tĩnh mịch.
Cường đứng trên lầu, chứng kiến toàn bộ của ông ba mình. Cường khẽ thở dài, lắc đầu ngán ngẩm.
— Ba à… Đường đường là ông trùm giang hồ, đi xe sang, ở nhà lầu. Cuối cùng lại lén lút trốn nhà đi tìm một bà già cục súc giữa đêm khuya. Cái thứ tình yêu nhục dục này nó làm mờ mắt ba rồi. — Cường lẩm bẩm, thả bức rèm xuống.
Cường tiến lại gần bàn làm việc. Trên mặt bàn, chiếc chìa khóa của chiếc mô tô Ducati Monster phân khối lớn nằm gọn ở đó, con xe mà Cường vừa tậu từ hôm qua. Cường dừng lại, đưa mắt nhìn nó một lúc, như thể vẫn chưa hết cảm giác thích thú. Chiếc xe ấy không chỉ là phương tiện, mà còn là thứ đánh dấu một cột mốc mới của Cường.
Ánh mắt Cường lóe lên một tia sáng thảnh thơi. Cường quyết định đéo quan tâm đến cuộc sống tình ái bệnh hoạn của ông già nữa. Mai Cường sẽ lấy xe đi dạo một vòng Bình Dương, ghé thử mấy khu ngã tư sầm uất xem thế nào. Cường hoàn toàn không biết rằng, chính cái sự thảnh thơi này đang dắt cậu đi về phía một sự thật oan trái nhất.
Cùng lúc đó, tại một khu nhà trọ tồi tàn cách biệt thự sáu cây số. Nằm sâu trong con hẻm gần ngã tư 550.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng đập cửa vang lên dồn dập, cục súc trong đêm vắng.
Thắng "Lốc" đang nằm cởi trần sải lai trên cái nệm, mồ hôi nhễ nhại vì cái quạt máy cà tàng quay lờ đờ đéo đủ mát. Cả ngày nay nó phải tháo lốc máy ba chiếc xe số, lưng và eo đã mỏi nhừ. Nghe tiếng đập cửa, nó cáu bẳn ngồi phắt dậy, vớ cái quần đùi xỏ vô.
— Đù má thằng nào đập cửa giờ này? Muốn đi viện hả?! — Thắng gắt gỏng, đi ra rút chốt cửa.
Cánh cửa hé ra. Hải Gỗ lách người chui tọt vào trong, mồ hôi ướt đẫm cái áo thun đen. Gã thở phì phò, tay xách theo cái bịch nilon đen. Lão nhếch mép cười, một nụ cười sặc mùi quyền lực và dâm ô.
— Tao đây. Đù má cái hẻm nhà mày tối như lồn, chó sủa nhức cả đầu!
Thắng nhìn cái bản mặt già nua đang cố gồng mình đóng vai tình nhân, cảm giác tởm lợm trào ngược lên tận cổ. Thắng hất tay Hải ra, đóng sập cửa sắt lại cái RẦM, chốt khóa bên trong để người ngoài khỏi tò mò.
— Giờ này mười một rưỡi đêm rồi ông tới đây làm cái đéo gì? Ban ngày ông hành tôi chưa đủ hả? — Thắng khoanh tay trước ngực, nhìn Hải bằng ánh mắt rực lửa thù hận.
Hải Gỗ vứt cái bịch nilon lên cái bàn, thong thả đi lại phía mép giường:
— Tao nhớ con cặc của mày. Với lại… tao phải trốn thằng con tao. Thằng con tao nó mới ở Tây về, nó khôn vãi lồn. Nó thấy tao mua gel, thấy vết răng mày cắn trên cổ tao, nó tra khảo thằng Tuấn Lẻm y như hình sự. Tao đéo dám lấy xe hơi đi sợ nó nghe tiếng nó thức.
Nghe Hải Gỗ nhắc tới "thằng con", Thắng cười khẩy. Một nụ cười chua chát và khinh bỉ tột cùng.
— Hóa ra đại ca giang hồ cũng sợ nhục với con cái hả? Sợ nhục thì bớt làm mấy cái trò súc vật đi ông già. — Thắng đi lại mép giường, ngồi phịch xuống cách xa Hải, châm một điếu thuốc phà khói mịt mù
— Mà ông khỏi lo. Tui là con đĩ gán nợ của ông, tui biết phận tui. Thằng con ông có học thức, là thiếu gia trên trời, tui là thằng thợ sửa xe dưới bùn. Cả đời này tui với nó đéo bao giờ có cơ hội chạm mặt nhau đâu mà ông sợ rớt mặt nạ!
Hải Gỗ nghe vậy thì thở phào. Lão tiến lại gần, định quàng tay ôm ngang cái eo săn chắc của Thắng:
— Ừ, mày ngoan. Mày biết điều thì tao cưng mày. Thằng con tao nó mà biết tao chơi pê-đê, lại còn nuôi một thằng bự con hơn cả nó, chắc nó khinh tao ra mặt. Thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Lên giường, cho tao nạp miếng "dương khí". Bữa nay tao đem gel loại xịn rồi, thề đéo làm mày rách da như hôm bữa đâu.
Thắng hất mạnh tay Hải ra, nghiến răng trèo trẹo.
— ĐỤ MÁ ÔNG MUỐN ĐỤ THÌ LỘT ĐỒ RA RỒI NẰM XUỐNG ĐÓ LẸ ĐI! — Thắng quát vào mặt gã giang hồ
— Đụ nhanh cho tui ngủ sáng tui còn mở tiệm kiếm cơm!
Tiếng chửi cục súc của Thắng vang lên trong phòng. Bị một thằng ranh con chửi thẳng mặt, bị xua đuổi như một con chó, nhưng cái bản tính bạo dâm bệnh hoạn trong người Hải Gỗ lại bị kích thích tột độ. Lão thích sự thô bạo này. Lão cười hì hì rồi cởi thắt lưng quần.
Trong cái đêm tối tăm, ngột ngạt mùi mồ hôi và nhục dục đó, cả Thắng và Hải Gỗ đều đéo biết rằng… cái lời khẳng định chắc nịch "Cả đời này tui với con ông đéo bao giờ chạm mặt nhau" của Thắng, lại chính là một lời nguyền rủa tàn nhẫn nhất.
Bởi vì chỉ mười hai tiếng đồng hồ nữa thôi, định mệnh sẽ bẻ lái một cú cực gắt.