CHƯƠNG 14
Biệt thự vườn của Hải "Gỗ" nằm chễm chệ giữa khu dân cư cao cấp ở Dĩ An.
Căn nhà này nhìn vào là thấy choáng ngợp, nhưng không phải kiểu đẹp đẽ dễ chịu mà là một sự phô trương. Nó chẳng khác gì một cái showroom đồ gỗ mỹ nghệ hơn là nơi để ở. Bộ salon gỗ trắc đỏ, chạm trổ cầu kỳ, to tổ chảng chiếm gần hết phòng khách, nhìn nặng nề như có thể đè bẹp bất cứ ai ngồi lên. Hai bên là cặp lục bình gỗ cao gần chạm trần, đứng sừng sững như để khoe của hơn là để trang trí.
Trên kệ, trên tủ, chỗ nào cũng bày tượng, nào là Đạt Ma sư tổ, nào là mấy con linh vật gỗ với ánh mắt dữ dằn, trừng trừng nhìn thẳng ra cửa như canh chừng từng bước chân người lạ. Ở trong cái không gian đó, người ta không cảm thấy ấm cúng, mà chỉ thấy như đang lạc vào một nơi trưng bày, nơi mọi thứ đều đắt tiền, nhưng lại thiếu hẳn hơi thở của con người.
Cường, con trai độc nhất của ông Hải bước từ trên lầu xuống.
Cường hai mươi mốt tuổi, cao tầm mét tám. Dáng người nhìn qua thì thư sinh, nhưng không hề yếu ớt, vai lưng gọn gàng, săn chắc nhờ thời gian tập gym đều đặn bên Úc. Cường mặc sơ mi màu trắng, quần âu đơn giản, tất cả đều vừa vặn, không phô trương mà vẫn toát lên gu ăn mặc có chọn lọc.
Ở Cường có một sự điềm đạm rất lạ, kiểu người nói ít, nhìn nhiều, lúc nào cũng giữ khoảng cách vừa đủ. Tổng thể con người Cường mang lại cảm giác sạch sẽ, chỉnh chu và tinh tế, như thể chưa từng va chạm với những thứ bẩn thỉu ngoài kia.
Dưới nhà, Hải đang ngồi chễm chệ trên cái ghế bằng gỗ, vừa nhai bánh mì ốp la vừa nói điện thoại oang oang. Hải mặc cái áo thun polo màu hường nhạt, cái màu mà cả đời lão đéo bao giờ đụng tới, cho đến khi quen Thắng "Lốc" và tự nhiên muốn hồi xuân.
Thấy con trai đi xuống, Hải cúp máy cái rụp, quăng cái điện thoại lên bàn, cười hềnh hệch:
— Ái chà! Thiếu gia Sydney dậy rồi hả con? Ngủ ngon không? Giường nệm hai tạ mốt ba mới thay cho mày đó, êm hơn giường bên Tây không?
Cường kéo cái ghế ăn, kéo cái rẹt rồi từ tốn ngồi xuống. Cường với tay lấy tờ giấy ăn, lau nhẹ cái dĩa trước mặt rồi gắp một miếng trứng, chậm rãi đáp:
— Dạ êm ba. Nhưng cái máy lạnh phòng con để hai mươi độ mà sao nghe tiếng lốc máy nó kêu to quá. Chắc chiều kêu thợ tới coi lại.
— Kêu thợ làm cái đéo gì cho tốn tiền! Ba mày rành ba cái máy móc này lắm. Để chút ba leo lên coi cho! — Hải vỗ ngực.
Cường hơi nhướng mày, nhìn lướt qua cái bụng phệ của ba mình, khẽ cười:
— Ba lớn tuổi rồi, leo trèo làm gì cho nguy hiểm. Với lại, ba làm thợ mộc chứ có phải thợ điện lạnh đâu. Cứ để con gọi người ta.
— Bố khỉ! Mày đi Tây sáu năm về, cái giọng điệu y chang mẹ mày! Khó chịu vãi lồn! — Hải chậc lưỡi, bốc cọng hành lá bỏ vô miệng nhai nhóp nhép.
Nhắc tới bà Như, không khí tự nhiên khựng lại một nhịp.
Bà Như là vợ cũ của Hải. Sáu năm trước, bà đệ đơn ly dị lão đại ca này mà đéo thèm chia một đồng tài sản. Bà sắc sảo, thông minh, làm nghề buôn bán bất động sản mát tay. Bà bỏ Hải vì chịu đéo nổi cái thói cục súc, gia trưởng và cái tư duy "có tiền là làm trời" của gã. Cường là con một, theo mẹ vào Sài Gòn sống rồi đi du học Úc, thỉnh thoảng mới về Bình Dương thăm ba.
Cường đặt đôi đũa xuống, rót một ly trà đá, nhìn thẳng vào mặt Hải:
— Mẹ dặn con về đây chơi với ba một tuần rồi lên Sài Gòn phụ mẹ làm dự án. Mẹ hỏi dạo này sức khỏe ba sao? Hôm bữa nghe chú Tuấn báo ba bị vô viện cấp cứu, mẹ tính xuống thăm mà bận quá.
Hải nghe vợ cũ hỏi thăm thì xua tay lia lịa, mặt hơi biến sắc:
— Bệnh tật cái lồn gì đâu! Tao khỏe như trâu! Bữa đó uống nhầm rượu giả thôi. Mày về cấm nói với bà Như là tao nằm viện nha. Bả lại được nước bả chửi tao là sống vô kỷ luật cho coi. Đàn bà gì mà cái mỏ như súng liên thanh!
— Mẹ chỉ lo cho ba thôi. — Cường mỉm cười nhẹ — Mà con thấy dạo này ba cũng thay đổi nhiều. Áo polo màu hồng cánh sen, tóc xịt keo, lại còn xức nước hoa nữa. Ba có… người mới hả?
Câu hỏi nhẹ như lông hồng của Cường làm Hải Gỗ giật bắn mình. Miếng trứng ốp la kẹt ngang cổ họng làm lão ho sặc sụa.
— Khụ… khụ… Người mới cái mả tổ mày! — Hải vơ vội ly trà đá tu ừng ực, mặt đỏ bừng.
— Tao già rồi, chơi bời đéo gì nữa. Tự nhiên… tự nhiên tao thích màu hồng! Phong thủy thôi! Thầy bói dặn tao mặc màu sáng cho nó… cho nó hút dương khí!
Cường nheo mắt. Với cái đầu óc được đào tạo ngành tâm lý học hành vi ở đại học, sự lúng túng của ba mình đéo thể nào qua mắt được Cường. Một lão giang hồ chỉ thích mặc áo sơ mi đen, đeo vàng đỏ tay, nay lại lòe loẹt như trai hai mươi. Càng đáng ngờ hơn là cái mùi nước hoa. Nó không phải mùi Tom Ford hay Chanel mà ba Cường hay xài. Nó có cái mùi ngột ngạt của… xà bông rẻ tiền trộn với mồ hôi.
Đúng lúc đó, Tuấn Lẻm từ ngoài sân đi vào, xách một cái túi nilon, mặt mày lấm la lấm lét. Thấy Cường, nó cúi rạp người chào:
— Dạ, chào Cậu Cường mới về. Đi máy bay mệt không cậu?
— Dạ cháu bình thường. Chú Tuấn ăn sáng chưa? — Cường gật đầu chào hỏi rất lịch sự.
— Dạ, tôi ăn rồi…. — Tuấn Lẻm quay sang Hải Gỗ, chìa cái túi nilon đen ra, nháy mắt liên tục.
— Em mua… cái "đồ nghề" sếp dặn tối qua rồi nha. Hàng nhập khẩu đàng hoàng, chai bự chà bá luôn, xài cả tháng đéo hết.
Hải Gỗ nghe vậy thì mừng ra mặt. Tối qua lão có book một thằng trai bao khác tên Duy, tính kiếm chút vui mà xui cái không chuẩn bị gì trước, làm nó khó chịu quá nên bị nó đạp cho rớt xuống giường. Sáng nay bực mình, lão phải sai Tuấn Lẻm chạy ra tiệm thuốc tây mua đồ gấp.
— Đưa đây tao coi! — Hải vươn tay giật lấy cái túi.
Nhưng lão giật mạnh quá. Cái túi nilon rẻ tiền bị rách một đường.
Bộp.
Một chai nhựa to bằng cùm tay, màu xanh biển lọt qua khe rách, rớt cái cộp xuống mặt bàn ngay trước mặt Cường. Trên thân chai in chình ình dòng chữ tiếng Anh to tướng: "Durex Play Massage 2 in 1 – Aloe Vera Glide". Kèm theo đó là một vỉ bao cao su siêu mỏng rơi lả tả bên cạnh.
Thời gian trong phòng khách biệt thự nghìn tỷ như đông cứng lại.
Tuấn Lẻm đứng há hốc mồm, mồ hôi hột túa ra như suối.
Hải Gỗ thì mắt trợn ngược, hai tay khua khoắng giữa không trung như thằng mù, đéo biết phải phản ứng thế nào. Lão đường đường là một ông bố uy nghiêm, nay lại bị thằng con trai hai mươi mốt tuổi du học sinh bắt quả tang đánh rơi đồ nghề ngay trên bàn ăn sáng.
Chỉ có Cường là bình tĩnh nhất.
Cường nhìn chai gel, nhìn vỉ bao cao su, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt đang tái mét của ba mình. Khóe môi Cường hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười cực kỳ lịch sự nhưng lại có tính sát thương cực cao.
— Durex Play bôi trơn nắp xanh, loại này chiết xuất nha đam, chống khô rát tốt lắm. — Cường từ tốn cầm chai gel lên, đọc dòng chữ trên vỏ chai
— Nhưng mà… ba mua cái này làm gì? Con nhớ đâu có ai xoa bóp cơ bắp bằng gel bôi trơn đâu ba?
Hải Gỗ nuốt nước bọt cái ực. Não lão đình công hoàn toàn. Lão nhìn sang Tuấn Lẻm cầu cứu bằng ánh mắt hình viên đạn. Tuấn Lẻm sợ vãi đái, cuống cuồng nhào tới giật lại chai gel trên tay Cường, miệng lắp bắp:
— Dạ! Cậu Cường hiểu lầm rồi! Cái… cái này là của em! Của em!
Cường buông chai gel ra, khoanh tay trước ngực, ngả lưng ra ghế:
— Của chú Tuấn à? Chú mua làm gì mà đem đưa cho ba cháu ngay trên bàn ăn vậy?
— Dạ… em… em mua để… bôi trơn lưỡi cưa máy ở xưởng! — Tuấn Lẻm cắn răng phun ra một cái lý do ngu si nhất trần đời.
Cường bật cười thành tiếng. Một nụ cười sảng khoái thực sự.
— Bôi trơn lưỡi cưa máy gỗ bằng gel Durex gốc nước hả chú? Cháu mới nghe lần đầu. Bình thường xưởng mình không xài nhớt mười nữa hả ba? Đổi qua xài hàng nhập khẩu cho nó… "an toàn" hở?
Hải Gỗ nghe thằng con châm biếm thì nhục muốn chui xuống đất. Lão vung tay đập cái BỐP vào gáy Tuấn Lẻm, quát lớn để chữa ngượng:
— Đù má mày ngu như chó vậy Tuấn! Tao sai mày đi mua thuốc xịt muỗi, mày mua cái lồn gì thế này? Mày tính đem cái này về xài với con vợ mày đúng không? Biến!
Tuấn Lẻm vừa xoa gáy vừa vơ vội chai gel với vỉ bao cao su, vâng dạ rối rít rồi cắm đầu chạy thục mạng ra sân, miệng lầm bầm: "Đù má oan ức vãi lồn, mua xài cho đã đít rồi đổ thừa cho tao."
Trong phòng khách chỉ còn lại hai cha con. Không khí ngượng ngùng đến mức Hải Gỗ đéo dám gắp miếng trứng ốp la lên nhai tiếp. Lão vờ hắng giọng, móc điếu thuốc ba số năm ra châm lửa rít một hơi.
— Thằng Tuấn dạo này nó ngáo đá vậy đó con. Mày đừng để ý. — Hải lấp liếm.
Cường vẫn giữ nguyên phong thái điềm tĩnh, bưng ly trà lên uống một ngụm, ánh mắt tinh anh lướt qua cổ áo của Hải. Hôm nay ông Hải mặc áo thun polo có cổ, nhưng do lúc nãy giật mình nên nút áo trên cùng bị bung ra, làm hở một mảng da ở xương quai xanh.
Ngay vị trí đó, có một vết bầm đỏ chót, hình vòng cung, in rõ dấu răng của một người cắn rất mạnh. Nó không phải là "nụ hôn hickey" êm ái của mấy em gái chân dài. Nó là một vết cắn bạo lực, kiểu cục súc.
— Ba. — Cường chỉ tay vào xương quai xanh của mình để ra hiệu — Cổ ba bị gì vậy?
Hải giật mình, vội vàng kéo cổ áo lên che lại, mặt lại đỏ phừng phừng.
— À… muỗi cắn. Muỗi dạo này độc lắm con. Đù má nó cắn một phát sưng chà bá.
— Muỗi gì mà cắn có dấu răng đều tăm tắp vậy ba? Chắc con muỗi này to bằng con heo nái, lại còn không cạo râu nữa đúng không? — Cường hỏi ngược lại, giọng vẫn đều đều, không mỉa mai, chỉ đơn thuần là phân tích logic.
Hải Gỗ cứng họng. Gã đéo thể ngờ cái thằng con trai sáu năm học trời Tây của gã lại tinh ranh đến mức này. Gã tưởng nó hiền lành, thư sinh, ai dè cái cặp mắt của nó lia như máy rọi X-quang. Bị Cường bóc phốt liên tục làm lão đại ca giang hồ tự ái.
— Địt mẹ! Mày tra khảo tao y chang mẹ mày vậy Cường? — Hải đập bàn
— Tao già rồi, tao làm gì tao biết! Đi đường va quẹt xước da thôi, hỏi hỏi cái đéo gì! Ăn xong chưa? Ăn xong rồi lên lầu nghỉ ngơi đi! Tao qua xưởng coi công nhân làm việc đây!
Hải đứng phắt dậy, vớ lấy cái điện thoại và chùm chìa khóa xe, đi như chạy trốn ra khỏi cửa. Cường ngồi yên trên ghế, nhìn theo bóng lưng vội vã của ba mình, lắc đầu cười khẽ.
Ba Cường đang nói dối. Và nói dối cực kỳ dở. Cường biết thừa ba mình là người thích trăng hoa, việc có "vợ bé" hay "sugar baby" bên ngoài là chuyện bình thường trong cái giới đại gia này. Nhưng cái kỳ lạ là ở thái độ của ông. Hải Gỗ chưa bao giờ phải lén lút hay sợ sệt khi cặp bồ. Ngày xưa ông ta còn ngang nhiên dắt gái về nhà làm mẹ cậu phát điên. Vậy mà bây giờ, ông ta lại mua gel bôi trơn giấu giếm, lại bị cắn vào cổ đến mức bầm tím mà không dám ho he, thậm chí còn mặc áo màu hồng để cưa sừng làm nghé nữa.
"Ông ấy đang nuôi một người nào đó. Một người có tính cách rất hung dữ, bạo lực"
Não của Cường nhạy bén xâu chuỗi mọi dữ kiện lại… Vết cắn cục súc… Chai gel bôi trơn vùng kín. Cường khẽ gõ những ngón tay dài thon thả xuống mặt bàn.
— Thú vị thật. Để xem "mẹ kế" tương lai của mình là giang hồ phương nào mà trị được lão già hắc ám này. — Cường lẩm bẩm, cầm ly trà lên uống cạn.
Bên ngoài sân, chiếc Ford Ranger nổ máy rồ ga vọt đi. Trong xe, Hải Gỗ thở phào nhẹ nhõm, quệt mồ hôi trán.
— Đù má, xém chút nữa lộ hàng với thằng con. Nó khôn như chó! — Hải lẩm bẩm.
Tuấn Lẻm vừa lái xe vừa xanh mặt:
— Đại ca, em nói sếp rồi. Cậu Cường thông minh y chang bà Như. Sếp giấu đéo được lâu đâu. Tối nay sếp bớt đi tới phòng trọ thằng Thắng lại đi, ở nhà với con cho nó êm.
Hải trừng mắt:
— Nhịn thế đéo nào được! Tối qua tao bị thằng đĩ đực kia đạp lọt giường chưa làm ăn được mẹ gì, đang nứng muốn điên đây! Tối nay đợi thằng Cường ngủ, tao lén qua! Mày canh chừng cho tao, nó mà biết tao đang bao nuôi một thằng thợ sửa xe thì nó cười tao thối mũi!
Chiếc xe bán tải lầm lũi tiến ra đại lộ.
Hải Gỗ tưởng mình đang kiểm soát được mọi chuyện. Nhưng Hải đéo biết rằng, cái kim trong bọc sắp lòi ra, và người bóc trần cái bí mật bệnh hoạn này lại chính là đứa con trai duy nhất của gã, theo một cái cách trớ trêu và nực cười nhất.