CHƯƠNG 13
Một tuần sau cơn sốt thập tử nhất sinh.
Xưởng gỗ của Hải "Gỗ" ở Dĩ An dạo này máy cưa chạy ầm ầm cả ngày lẫn đêm. Hàng thì xuất đi liên tục, tiền đổ về đếm mỏi cả tay. Lẽ ra Hải phải vui như trẩy hội, nhưng cả xưởng ai cũng thấy lão đại ca dạo này bị "chạm nọc". Lão đéo thèm xuống xưởng mắng thợ, cũng đéo đi nhậu nhẹt bia ôm. Lão chỉ giam mình trong phòng kính, phì phèo thuốc lá, mắt nhìn đăm đăm vào cái màn hình điện thoại.
Tuấn "Lẻm" rón rén mở cửa bước vào, trên tay cầm một cái hộp đỏ chót và một xấp giấy tờ.
— Đại ca… đồ đại ca dặn em lấy về rồi nè. — Tuấn Lẻm đặt đồ lên bàn, mặt mày xám ngoét.
Hải dụi điếu thuốc, chồm tới mở cái hộp. Bên trong là một chiếc chìa khóa của khu căn hộ cao cấp Charm City ngay ngã tư 550, kèm theo một hợp đồng nhượng quyền sử dụng một miếng đất mặt tiền đường rộng chà bá ở Dĩ An.
— Sang tên hết chưa? — Hải hỏi cộc lốc.
— Dạ sang tên thằng Thắng hết rồi. Hợp đồng thuê đất mở gara thời hạn mười năm, em đóng tiền tươi luôn rồi. Căn hộ bên Charm City thì mua đứt, full nội thất xịn xò. Đù má, tổng cộng hết mẹ nó sáu tỷ bạc của đại ca đó!
Hải vuốt ve cái chìa khóa, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện, hệt như thằng thanh niên mười tám tuổi chuẩn bị đi tán gái.
Tuấn Lẻm không nhịn được nữa, nó đập tay xuống bàn:
— Đại ca! Sếp bị bùa ngải lú lấp mẹ nó não rồi hả? Sếp bỏ một trăm củ bao nuôi nó mỗi tháng để hút dương khí, em đéo nói. Đằng này sếp ném mẹ nó sáu tỷ mua nhà, mở tiệm cho nó là ý gì? Sếp định rước nó về làm "bà lẻ" hả? Đại ca ơi, giang hồ nó biết nó ỉa vô mặt mình đó đại ca!
Hải trừng mắt, chụp cái gạt tàn thủy tinh chọi thẳng vào ngực Tuấn Lẻm.
— Địt mẹ mày im cái mỏ chó lại! Giang hồ cái lồn gì tầm này? Tao có tiền tao thích cho ai tao cho! Thằng Thắng nó cứu cái mạng tao, nó cứu cái xưởng gỗ này, sáu tỷ là cái đéo gì?
— Cứu cái gì? Mình trả tiền sòng phẳng mà! Với lại… đù má, nó là đàn ông đại ca ơi! Nó thẳng như cây cơ! Bữa trước nó còn chở con nhỏ kia đi ăn chè, sếp kêu em qua phá bàn đó, sếp quên rồi hả?
— Thẳng thì tao uốn cho nó cong! Mày nghĩ trên đời này có thằng nào chê sáu tỷ không? Tao đéo muốn chia sẻ nó với bất kỳ con đĩ nào hết. Khí của nó là của tao, người của nó cũng phải là của tao! — Hải gầm lên, gom đồ nhét vào cái túi da.
— Lấy xe! Chở tao ra ngã tư 550! Hôm nay tao chốt hạ con nợ này!
Mười giờ sáng. Tiệm sửa xe của Thắng "Lốc" bụi mù mịt.
Thắng đã khỏe hẳn. Nhờ mấy ngày tịnh dưỡng và… cái trận đổ mồ hôi kỳ lạ đêm hôm đó, nó cắt cơn sốt nhanh chóng. Thắng lại cởi trần, khoe cái lưng vạm vỡ, đang dùng máy mài cắt cái niềng xe máy xẹt lửa sáng rực.
Chiếc bán tải màu cam trờ tới, đỗ xịch trước tiệm.
Hải Gỗ bước xuống. Gã vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cổ áo sơ mi rồi hất hàm ra hiệu cho Tuấn Lẻm đứng ngoài xe canh chừng, rồi tự mình bước vào tiệm.
Thắng tắt máy mài, ngước lên thấy khuôn mặt quen thuộc của gã đàn ông bụng phệ thì sắc mặt lập tức đông cứng lại. Chuyện xảy ra trong đêm bệnh nó nhớ mang máng cái hơi ấm béo ngậy đó, nhớ cái cảm giác bị nhồi nhét đến rách bươm, và nhớ cả việc nó lỡ gọi một tiếng "anh". Nghĩ tới thôi là nó muốn lấy cờ lê đập đầu tự tử cho xong. Nhục nhã đéo để đâu cho hết.
Thắng lấy cái giẻ lau tay đen thui quệt mồ hôi trán, lầm lì hỏi:
— Nay thứ mấy mà ông tới đây? Đêm nay tui không rảnh, tui có kèo làm xe cho khách rồi.
Hải tự nhiên kéo cái ghế nhựa, lôi cái khăn lau lớp bụi trên mặt ghế rồi ngồi xuống, bắt chéo chân.
— Bỏ cái mỏ lết xuống đi Thắng. Lấy nước rửa tay đi. Lên xe, đi dạo với tao một vòng.
— Đi dạo cái đầu ông à? Tui méo rảnh! Làm ăn kiếm cơm, thời gian méo đâu mà dạo? — Thắng gắt lên.
Hải cười khẩy, mở cái túi da cá sấu lôi cái hộp đỏ và xấp giấy tờ ra, quăng cái bạch lên cái bàn sắt.
— Đéo cần sửa xe nữa. Rửa tay, về phòng trọ thu dọn quần áo. Bà già mày tao dặn thằng Tuấn kiếm cho một cái nhà cấp 4 dưới Thủ Đức ở cho sướng rồi. Còn mày, chiều nay xách vali lên ở với tao.
Thắng nhíu mày, nhìn cái hộp đỏ chót rồi lại nhìn bản mặt kênh kiệu của Hải Gỗ.
— Ông nói cái quái gì vậy? Ở với ông hả? Ông bị ngáo đá rồi à?
Hải đẩy xấp giấy tờ về phía Thắng, vỗ vỗ tay lên đó, giọng sặc mùi quyền lực của kẻ lắm tiền:
— Đọc đi. Chìa khóa căn hộ ba phòng ngủ ở Charm City. Full nội thất, view hồ bơi. Tao mua đứt đứng tên mày. Còn cái xấp giấy này, tao thuê cho mày một cái mặt tiền rộng năm trăm mét vuông ở Dĩ An, mười năm đéo phải lo tiền mặt bằng. Tao quăng vô đó ba tỷ cho mày sắm cầu nâng, máy chẩn đoán, mở cái Gara Auto lớn nhất nhì cái Bình Dương này.
Thắng đứng sững lại. Đôi mắt nó lướt qua mấy dòng chữ in đậm trên giấy chứng nhận. Chữ "Trần Văn Thắng" rành rành ra đó. Hơi thở nó khẽ nghẹn lại. Căn hộ cao cấp? Gara ô tô tiền tỷ? Đó là giấc mơ cả đời của những thằng thợ quèn lăn lộn vỉa hè như nó. Nhưng… từ trên trời rơi xuống một cục tiền khổng lồ thế này, cái giá phải trả là đéo thể tưởng tượng nổi.
— Ông… ông muốn cái gì nữa? Tui đã chiều ông hai ngày mỗi tuần rồi. Nợ của mẹ tui năm chục triệu, với hai trăm triệu tiền bịt miệng, tui đang trả đàng hoàng! Tui không vay thêm của ông một đồng nào hết! — Thắng gầm lên, lùi lại một bước, mắt dán chặt vào xấp giấy tờ như thể nó có thể cắn ngược lại bất cứ lúc nào.
Hải đứng dậy, bước lại gần Thắng. Gã đưa tay định vuốt cái bắp tay cuồn cuộn của Thắng nhưng bị thằng nhóc hất văng ra.
— Tao đéo cần mày trả nợ nữa. — Hải hạ giọng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thắng, một ánh mắt thèm khát đến điên rồ.
— Đẹp dẹp mẹ cái vụ hợp đồng dương khí, phong thủy phong thiếc gì đó đi. Tao nói thẳng, tao thích mày Thắng ạ. Tao ghiền cái mùi của mày. Tao muốn mày làm của riêng tao.
Thắng há hốc mồm. Cái mỏ lết trong tay nó rơi phịch xuống nền xi măng. Lỗ tai nó lùng bùng như bị sét đánh.
— Ông…ông vừa nói cái lồn gì vậy? — Thắng lắp bắp.
— Tao nói tao muốn bao nuôi mày vĩnh viễn! Về nhà ở với tao, ngủ với tao. Mày làm ông chủ Gara ban ngày, tối về mày phục vụ tao! Tiền bạc tao lo hết. Mày đéo phải cởi trần phơi nắng ngoài cái ngã tư khói bụi này nữa! Mày muốn tiền, có tiền! Muốn xe, có xe! Tao chiều mày như một ông hoàng, miễn là mày cúp đứt liên lạc với mọi con đàn bà trên đời này cho tao!
Lão già bốn mươi hai tuổi, đâm chém giang hồ nứt mắt, đang đứng phun ra những lời tỏ tình tởm lợm và thực dụng nhất trần đời. Đéo có hoa hồng, đéo có lãng mạn. Chỉ có sự đổi chác thể xác lấy một cuộc đời thượng lưu.
Trong ba giây, tiệm sửa xe im phăng phắc. Chỉ có tiếng xe container rít còi ngoài lộ.
Và rồi… Thắng bật cười.
Nó cười ngửa cổ lên trời. Tiếng cười đầy chua chát, cay đắng, nhục nhã, và cả sự kinh tởm tột độ. Nó cười đến ứa nước mắt.
— Há há há! Đù má! Ông… ông đang tỏ tình với tui đó hả, Hải "Gỗ"? — Thắng bật cười khẩy, đưa tay chỉ thẳng vào mặt gã đại ca.
Hải cau mày, cảm thấy tự ái bị xúc phạm.
— Mày cười cái đéo gì? Sáu tỷ bạc tao quăng ra trước mặt mày, mày tưởng tao rảnh rỗi đi giỡn mặt với thằng thợ sửa xe hả?
Tiếng cười của Thắng tắt lịm. Khuôn mặt nó lập tức trở nên tàn nhẫn, lạnh lẽo như băng. Thắng bước tới, vớ lấy cái hộp và xấp giấy tờ sáu tỷ trên bàn.
— Ông nghĩ tui là cái gì hả, ông già? — Thắng gằn từng chữ, gân cổ nổi lên căng cứng.
— Ông tưởng tui giống mấy thằng bán thân trên mạng, ông quăng tiền ra là tụi nó nhào vô ôm ấp, rên rỉ với ông hả? Tui nói cho ông nghe, tui là trai thẳng! Thẳng từ trong xương tủy! Tui không có bị gay, tui cũng không có thích đàn ông!
Thắng chỉ tay vào mặt Hải, mắt vằn tia máu.
— Cái đêm tui phải chịu nhục ở cái nhà nghỉ Bình Minh, là vì mẹ tui bị giang hồ dí dao vô cổ! Cái hôm bả ngất xỉu trong bệnh viện, tui vẫn phải tiếp tục cái trò này, vì tui đéo còn đường nào khác để bịt miệng đám người trong xóm trọ! Tui nhắm mắt làm liều, coi ông như một thứ dơ bẩn mà tui phải bước qua, chỉ để kiếm tiền trả nợ cho mẹ tui thôi!
Hải Gỗ biến sắc. Mặt gã từ đỏ chuyển sang tái mét.
— Mày nói xạo! Cái đêm mày sốt, mày ôm tao chặt rịt, mày rên rỉ gọi tao bằng "anh", mày sướng đến mức xuất tinh! Mày cong mẹ nó rồi mà mày còn giấu? Cứ ôm mẹ nó sáu tỷ này mà làm bóng kín đi, sĩ diện đéo mài ra ăn được đâu!
Chát!
Một cái tát trời giáng, nổ đom đóm táng thẳng vào má Hải Gỗ. Cái tát từ một thằng thợ sửa xe khỏe như trâu mộng làm gã đại ca giang hồ loạng choạng, lùi lại hai bước, môi rách toạc rỉ máu.
Bên ngoài xe ô tô, Tuấn Lẻm thấy đại ca bị đánh thì hoảng hồn định rút cờ lê lao vô, nhưng Hải đã giơ tay cản lại, mắt vẫn trợn trừng nhìn Thắng.
Thắng đứng đó, lồng ngực phập phồng, hơi thở đứt quãng.
— Đù má ông, đừng có lôi cái đêm tui ốm mê man đó ra mà sỉ nhục tui! Tui lúc đó đầu óc không còn tỉnh táo, tui tưởng mình đang ôm đàn bà nên mới phản ứng như vậy! Chứ tới lúc tỉnh dậy, vừa ngửi thấy mùi của ông, tui chạy vô nhà vệ sinh móc họng ói tới mật xanh mật vàng, ông có biết không? — Thắng gào lên, giọng vỡ ra, nước mắt đàn ông cuối cùng cũng trào xuống vì uất ức dồn nén.
Thắng cầm nguyên cái hộp đỏ chứa chìa khóa nhà và xấp hợp đồng ba tỷ, vung tay ném thẳng vào cái bản mặt sưng vù của Hải Gỗ. Giấy tờ bay lả tả, rớt xuống vũng nước đọng.
— Sáu tỷ của ông to quá ha! Ông đem đống tiền đó về mà mua cái hòm, chôn luôn cái thói bệnh hoạn của ông đi! Tiền của ông có thể mua được thân xác tui trong vài chục phút, nhưng đéo bao giờ mua được con người tui, càng đéo bao giờ mua được cái tự trọng của tui!
Thắng bước tới, đẩy mạnh Hải Gỗ ra cửa tiệm.
— Cút! Biến khỏi tiệm của tui ngay! Tui nói cho ông nghe, từ giờ tui đéo làm cho ông nữa! Hợp đồng chấm dứt từ hôm nay! Ông muốn gọi giang hồ tới xử tui hay tự xách hàng tới cũng được, tui chịu hết! Tui thà chết ngoài bãi rác còn hơn sống kiểu đó với ông! CÚT!
Tiếng gầm của Thắng vang động cả ngã tư 550. Mấy tiệm tạp hóa xung quanh ló đầu ra ngó.
Hải Gỗ đứng lảo đảo ngoài vỉa hè. Máu từ khóe môi rỉ ra. Cú tát của Thắng không đau bằng những lời lăng mạ như dao cứa nát cái tự tôn kiêu ngạo của một kẻ có tiền. Từ trước đến nay, ở cái đất Bình Dương này, Hải Gỗ muốn mua cái gì là mua cái đó, muốn gái đẹp có gái đẹp, muốn trai tơ có trai tơ. Chưa có một kẻ nào dám ném sáu tỷ vào mặt gã và bảo gã là "bãi cứt".
Cơn ham muốn và chút tình cảm nhen lên lúc ốm đau như bị tạt một gáo nước lạnh. Chỉ còn lại cảm giác nhục nhã và nỗi căm tức của một con thú bị thương.
Hải Gỗ lau vết máu trên môi. Gã không cúi xuống nhặt đống giấy, mà nhìn thẳng vào mặt Thắng, nụ cười nửa miệng độc ác hiện ra.
— Mày khá lắm Thắng. Có bản lĩnh. Lâu lắm rồi tao mới thấy một thằng dưới đáy xã hội mà dám từ chối sáu tỷ.
Gã vỗ vỗ tay vào nhau, phủi bụi.
— Mày tưởng mày hủy hợp đồng là xong hả? Mày không làm nữa, ok tao không ép. Nhưng mày nhớ cho kỹ, tiền tao đưa mẹ mày không phải lá đa. Mày muốn giữ cái tự trọng trai thẳng của mày, thì từ giờ tao sẽ cho mày thấy, cái tự trọng đó rẻ rách đến mức nào.
Hải quay gót, bước lên xe bán tải.
— Đề máy đi Tuấn!
Chiếc Ford Ranger rồ ga, xịt một luồng khói đen đặc vào mặt Thắng rồi lao vút đi.
Trong tiệm, Thắng đứng trơ ra như một tảng đá. Nó nhìn đống giấy tờ sáu tỷ đang nằm bẹp dí trong vũng nước. Hai đầu gối nó tự nhiên nhũn ra, khuỵu xuống nền xi măng dơ bẩn, hai tay ôm lấy đầu, gục xuống.
Thắng đã bảo vệ được cái danh dự cuối cùng. Thắng đã nói ra được sự thật, đã từ chối một cuộc đời mới. Nhưng đổi lại, Thắng biết, cơn ác mộng khốn nạn nhất do lão già Hải Gỗ giáng xuống đầu nó, bây giờ mới thực sự bắt đầu.