CHƯƠNG 12
Chín giờ tối thứ Bảy. Phòng VIP tại khách sạn Becamex.
Hải "Gỗ" quấn khăn tắm ngang hông, ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay mân mê ly rượu. Hải nhấp một ngụm mắt liếc đồng hồ.
Chín giờ mười lăm phút. Đéo thấy bóng dáng thằng Thắng đâu. Hải cau mày, vớ lấy cái điện thoại bấm số gọi thằng Tuấn Lẻm đang túc trực dưới hầm xe.
— Alo! Thằng chó con đó tới chưa mậy? Mày dặn nó phòng 602 chưa?
Đầu dây bên kia, Tuấn Lẻm ấp úng:
— Dạ… em đứng dưới hầm từ tám rưỡi tới giờ, muỗi chích nát bét cái giò mà đéo thấy bóng dáng thằng Thắng đâu đại ca ơi. Em nhá máy cho nó năm cuộc rồi, chuông đổ mà đéo ai bắt máy.
Xoảng!
Hải ném cái ly vào tường là mảnh sành vỡ tan tành. Rượu bắn tung tóe lên tấm giấy dán tường.
— Địt mẹ nó! Nó dám lật kèo tao hả? Bố láo bố lếu! Mày gọi thẳng cho con mẹ nó cho tao! Hỏi coi bả ăn tiền của tao rồi tính xù hả?
Tuấn Lẻm dạ lia lịa rồi cúp máy. Năm phút sau, điện thoại Hải rung lên. Không phải Tuấn gọi lại mà là số của bà Tám Hoa.
Hải bắt máy, giọng gầm lên như sấm:
— Đù má bà Tám! Tiền bà ăn ngập họng rồi, tối nay thứ Bảy con bà ở cái lỗ nào mà đéo tới phục vụ tui? Mẹ con bà thích giỡn mặt với Hải Gỗ hả?
Từ trong điện thoại, tiếng bà Tám Hoa mếu máo, the thé vang lên giữa tiếng quạt máy kêu rè rè:
— Anh Hải ơi! Oan cho tui quá! Thằng Thắng nó không có trốn! Nó sốt xuất huyết nằm liệt giường ba ngày nay rồi anh ơi! Nó sốt mà người nổi ban đỏ lừ, mê sảng nói sảng không biết trời trăng gì. Tui kêu xe chở đi viện mà nó nhất quyết không đi, nó kêu không có tiền!
Hải khựng lại. Cơn giận tự nhiên xẹp xuống như quả bóng xì hơi, thay vào đó là một cảm giác bồn chồn khó tả thót lên ở lồng ngực. Gã nhíu mày, tự rủa thầm: "Đù má, thanh niên trâu bò gì mà bệnh?"
— Sốt xuất huyết? Bệnh vậy sao bà không gọi báo tui tiếng hả?
— Tui… tui sợ anh chửi… Với lại tui bận đi ghi đề… Á lộn, bận đi mua thuốc cho nó. Giờ nó nằm bẹp dí như tàu lá chuối, thở hắt ra không à anh Hải ơi!
— Gửi định vị cái phòng trọ qua Zalo cho tôi liền! Nửa tiếng nữa tui có mặt!
Hải cúp máy, quăng luôn cái khăn tắm xuống đất, vơ vội cái quần tây và áo sơ mi tròng vào người. Lão già giang hồ bốn mươi hai tuổi lóng ngóng cài sai cả nút áo. Lão vừa chạy ra thang máy vừa chửi thề. Đéo phải vì tiếc một đêm giao dịch, mà vì tự nhiên lão thấy ruột gan nóng như lửa đốt.
Khu trọ tồi tàn phía sau chợ Dĩ An chìm trong bóng tối lờ mờ.
Chiếc bán tải bự chà bá đéo lách vô được. Hải Gỗ xắn quần lên tới gối, bước bì bõm qua mấy vũng nước đọng. Tuấn Lẻm đi trước, tay xách một hộp cháo thịt bằm nhiều hành còn bốc khói nghi ngút mà Hải vừa bắt Tuấn tấp vô lề mua.
— Phòng số 4 đại ca. Phòng của bả đây. — Tuấn Lẻm chỉ tay vào cái cửa sắt đang khép hờ.
Hải bước tới, đưa chân đá nhẹ cánh cửa.
Két…
Không khí ngột ngạt như cái lò bát quái ập thẳng vào mặt Hải. Bà Tám Hoa đang ngồi chồm hổm trên cái chiếu, tay cầm tờ báo phe phẩy quạt cho Thắng. Thấy Hải Gỗ lù lù bước vô bà giật thót mình, luống cuống đứng dậy vấp cả vào chân giường.
— Dạ… anh Hải… anh tới lẹ vậy. Tui mới lau mình cho nó…
Hải đéo thèm nhìn bà Tám. Ánh mắt gã dán chặt vào thằng con trai đang nằm cuộn tròn trên cái nệm mỏng dính dưới đất.
Thắng "Lốc" cái thằng nhóc lúc nào cũng trần cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt sắc lẹm như dao, chửi người ta không thừa câu nào giờ co quắp lại một góc như con thú bị dồn đường, chiếc áo thun trắng ướt đẫm mồ hôi dính bết vào lồng ngực đang phập phồng, da nó tái nhợt lấm tấm những nốt ban đỏ nổi dày trên hai cánh tay, mắt nhắm nghiền, hai hàm răng va vào nhau lập cập, miệng chỉ còn bật ra những tiếng mê sảng rời rạc, đứt quãng.
Tim Hải hẫng đi một nhịp. Một cái nhói lên rất lạ ở lồng ngực mà đời gã chưa từng trải qua. Đéo phải xót của, đéo phải xót dương khí. Mà là xót nó.
Gã quay sang lườm bà Tám Hoa, giọng lạnh ngắt:
— Đi ra ngoài.
— Dạ? Anh… anh nói tui hả? Nhưng thằng Thắng nó đang…
— Tui nói ra ngoài đi! Bà không nghe thấy hả? — Hải rút trong túi ra một xấp tiền năm trăm, quăng "bạch" xuống chiếu.
— Cầm tiền rồi ra đầu ngõ kiếm đại cái quán cà phê võng nào mà ngủ đi, đừng có ló mặt vô đây làm phiền tui!
Bà Tám Hoa thấy tiền thì mắt sáng rỡ, vồ lấy nhét vội vào túi quần. Bà thừa biết thằng cha bệnh hoạn này thích con trai bà, nhưng bà đéo ngờ hải lại lặn lội tới tận cái ổ chuột này. Mà kệ mẹ nó, có tiền là được.
— Dạ dạ, tui đi liền! Anh ráng chăm nó giùm tui nha, nó sốt cao lắm đó.
Bà Tám chuồn thẳng. Hải hất hàm ra hiệu, Tuấn Lẻm cũng khép nép đặt hộp cháo xuống bàn rồi lùi ra ngoài, khép cửa lại đứng canh chừng trước phòng.
Trong cái phòng trọ chật chội chưa đầy chục mét vuông, giờ chỉ còn lại hai thằng đàn ông. Một thằng già bụng phệ đeo vàng rủng rỉnh, và một thằng trẻ nghèo rớt mùng tơi đang rên hừ hừ.
Hải Gỗ kéo cái ghế nhựa ngồi phịch xuống sát nệm. Hải đưa cái bàn tay giang hồ của mình lên, chạm nhẹ vào trán Thắng.
— Á đù má! Nóng như cục than thế này! — Hải rụt tay lại, chửi thề.
Thắng bị đụng chạm, khẽ cựa mình. Miệng nó lẩm bẩm, hơi thở nóng hổi phả ra.
— Lạnh… lạnh quá… mẹ ơi đắp mền…
Hải liếc quanh một vòng rồi tiện tay vớ cái chăn mỏng, kéo lên đắp ngang ngực Thắng, nhưng vừa phủ kín được chút mồ hôi đã túa ra ào ạt, thấm ướt cả lớp vải, hơi nóng bốc lên hầm hập như người nó đang bị hun trong lò.
Hải bắt đầu lúng túng như gà mắc tóc, cả đời gã có biết chăm ai đâu, vợ ốm thì quăng tiền cho tự đi viện, bồ bệnh thì gọi đại cuộc điện thoại kêu người ta mang thuốc tới, vậy mà giờ đây, lần đầu tiên cái thằng đại ca giang hồ ấy phải tự tay gỡ cái khăn ướt trên trán Thắng xuống, lầm lũi đi vào cái nhà vệ sinh bốc mùi xả nước rồi vắt kiệt, sau đó quay ra, chậm rãi đặt trở lại lên trán thằng nhóc.
— Nè thằng ranh con… há miệng ra tao đút miếng cháo coi. Sốt nằm bẹp ba ngày đéo ăn thì có mà ngỏm mẹ mày à! — Hải bưng hộp cháo hành lên, múc một muỗng thổi phù phù, lóng ngóng đưa sát miệng Thắng.
Thắng khẽ hé mắt, trong cơn mê tầm nhìn của nó nhòe đi như phủ một lớp sương, nó không còn nhận ra cái bóng đàn ông trước mặt là ai, chỉ thấy lờ mờ một khối đen đang đưa thứ gì đó ấm nóng kề sát môi, theo phản xạ nó quay mặt tránh đi, giọng thì khàn đục, đứt quãng, yếu đến mức tưởng chừng tan ra trong không khí:
— Đéo ăn… đi chỗ khác… để tui yên…
— Tao bảo ăn! Mày bướng hả con! Đù má, vì cái hợp đồng một trăm củ của tao nên mày phải sống! Há miệng ra!
Hải gắt lên, dùng tay kia bóp nhẹ hai bên má Thắng ép nó há miệng, rồi đổ cái muỗng cháo cái oạch vào. Thắng ho sặc sụa, vung tay đẩy Hải làm bát cháo sánh ra ngoài, rớt tèm lem lên cái áo sơ mi đắt tiền của Hải.
Hải định chửi thề, tát cho nó một bạt tai vì cái tội hỗn láo. Nhưng nhìn thấy nó cong người ho lên từng đợt, Hải cắn môi kiềm lại, quăng cái muỗng xuống, luồn một tay xuống dưới gáy Thắng, xốc nó ngồi hơi tựa lên đùi mình, tay kia vuốt vuốt cái lưng ướt đẫm mồ hôi của nó.
— Đù má, ho từ từ thôi… tao xin lỗi… tao đút vội quá. Khốn nạn thân tao chưa, đi làm đĩ đực cho mày hay gì mà chăm từng miếng ăn thế này. — Hải lầm bầm, giọng không còn vẻ hống hách, mà chứa đầy một sự bất lực buồn cười.
Thắng ho xong lồng ngực xẹp xuống. Thắng ngả đầu tựa hẳn vào bờ vai bự chảng của Hải. Cơ thể nó run lên bần bật vì cơn ớn lạnh của sốt.
Cái tựa đầu bất ngờ đó làm toàn thân Hải như bị điện giật.
Cái thằng nhóc mọi khi chỉ cần chạm nhẹ là gồng cứng người, mắt tóe lửa như muốn bắn ra từng viên đạn, giờ lại mềm oặt, ngoan ngoãn tựa hẳn vào vai Hải, thở dốc từng nhịp yếu ớt; từ người nó bốc lên thứ mùi mồ hôi, không phải mấy thứ nước hoa hay kem dưỡng da thơm phức, mà là cái mùi thật nhất, trần trụi nhất của một thằng đàn ông lao động đang đổ bệnh.
Và khốn nạn thay, cái mùi đó làm Hải Gỗ… nứng.
Cái bản năng thú vật và cái cơn "ghiền hơi người" bị kìm nén suốt mấy ngày qua bùng lên. Dương vật bên dưới lớp quần của gã bắt đầu biểu tình dữ dội, cộm lên một cục căng cứng. Hải nuốt nước bọt cái ực. Gã thấy mình khốn nạn vãi lồn. Địt mẹ, người ta đang bệnh thập tử nhất sinh mà lại nghĩ tới chuyện làm tình với người ta? Mày là súc vật hả Hải?
Hải định đẩy Thắng ra, đặt nó nằm xuống nệm để đứng dậy đi dội nước lạnh.
Nhưng ngay khoảnh khắc Hải định buông tay, Thắng đột nhiên xoay người. Trong cơn mê sảng, hơi ấm từ lồng ngực của Hải làm Thắng lầm tưởng đó là một thứ gì đó an toàn để chống lại cái lạnh thấu xương của cơn sốt.
Thắng vòng hai cánh tay đầy nốt ban đỏ, ôm ngang cái eo phệ của Hải. Nó rúc đầu vào cổ Hải, cọ cọ cái trán nóng ran vào làn da đen của lão giang hồ.
— Lạnh… đừng đi… cho ôm xíu… — Giọng Thắng nỉ non, rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.
Hải lúc này đéo kìm nén nổi nữa. Sự thèm khát thể xác cộng với một thứ cảm giác xót xa kỳ dị hòa quyện vào nhau tạo thành một ngọn lửa dâm dục đốt cháy cả căn phòng trọ.
— Đù má mày nhóc… là mày tự ôm tao nha… tao đang truyền dương khí ngược lại cho mày ấm người thôi nha… — Hải lầm bầm tự biện minh cho cái sự khốn nạn của mình.
Hải vươn tay, kéo phăng cái áo thun ướt sũng của Thắng qua khỏi đầu, quăng xuống nền nhà. Cái cơ thể săn chắc nhưng đang run rẩy hiện ra trước mắt Hải.
Hải vuốt ve dọc theo sống lưng Thắng. Bàn tay của Hải truyền một luồng nhiệt nóng hổi xuống. Thắng rùng mình ưỡn người lên, tiếng thở dốc bắt đầu nặng nề hơn. Nó không kháng cự. Trong cơn sốt mê man, nó phó mặc cơ thể cho bản năng và sự vuốt ve của kẻ khác.
Hải kéo khóa quần tây của mình xuống. Con cặc cương cứng đã chờ sẵn bật tung ra ngoài. Hải không cởi áo mà chỉ luồn tay xuống giật phăng cái quần đùi của Thắng ra, làm cái dương vật và hai trứng dái của Thắng lộ ra trước mắt Hải.
Nhưng hôm nay đéo giống những lần bạo lực ở khách sạn. Lúc trước Hải bị Thắng địt không thương tiếc, bây giờ nhìn Thắng trông bộ dạng này Hải muốn mình lật kèo bữa nay.
Hải ngồi xuống bắt đầu cầm con cặc của Thắng lên và sục, con cặc đang yểu xìu bỗng chốc cương lại làm lộ đầu cặc đỏ hỏn ra ngoài. Do bú cặc lần đầu lên Hải rất ít kinh nghiệm, chỉ biết cầm con cặc của Thắng mà sục thật mạnh. Hải lè lưỡi liếm quanh thân cặc rồi quanh lại đầu khấc đỏ hỏn của Thắng mà mút thật mạnh.
— A…a.a.a.a. — Thắng rên trong sự sung sướng.
Hải thấy Thắng sướng, bắt đầu mút hai hòn dái của Thắng làm nó cong người lên, cánh tay Thắng lúc này thì gác lên mặt, miệng thì khò khè. Bú liếm được một lúc lâu. Hải Gỗ lật ngửa Thắng ra nệm, nâng hai cái chân của thằng nhóc vắt lên hông mình.
— Đau ráng chịu xíu nha con… tao làm chậm thui… — Hải khàn giọng thì thầm sát tai Thắng.
Hải đưa dương vật nóng hổi vào cái cửa hậu đang khép chặt, rồi từ từ, dùng sức mạnh của một gã đàn ông từng trải, ấn nhẹ vào.
— Ư… á… — Thắng nhăn mặt, khẽ rên lên một tiếng đau đớn, hai tay bấu chặt lấy bắp tay của Hải.
Hải dừng lại, chờ cho cơ vòng của Thắng giãn ra một chút, rồi lại đẩy tiếp. Cứ thế, chậm rãi, rồi lút cán. Cái cảm giác lỗ đít của Thắng siết chặt lấy cặc Hải, làm gã sướng điên muốn khóc, đã bao lâu rồi Hải chưa được đụ ai mà khít đến như vậy.
Bên trong lỗ đít Thắng nóng như một cái lò thiêu. Sự ma sát tạo ra một loại khoái cảm điên rồ hơn bất cứ lúc nào mà Hải từng trải qua.
Hải bắt đầu nhấp cặc mình từ từ. Rất chậm. Rất sâu. Hải cúi xuống, ôm trọn lấy cái cơ thể đang đổ mồ hôi ướt sũng của Thắng. Bụng của Hải đập nhè nhẹ vào bụng sáu múi của thằng nhóc. Tiếng da thịt chạm nhau lép bép.
— Anh… ừm… nóng quá… — Thắng mê sảng, hé đôi môi rên rỉ, hai tay vòng lên ôm chặt lấy cổ Hải, kéo ghì lão già xuống sát mình.
Tiếng gọi "anh" đứt quãng trong cơn sốt, đéo phải tiếng chửi "thằng già", "súc sinh" như mọi khi, nó như có ai rót mật vào tim Hải. Máu dồn lên não. Hải điên cuồng đụ tốc độ. Những nhịp đụ bắt đầu mạnh bạo hơn, làm cặc Hải lút trọng vào bên trong lỗ đít trinh nguyên của Thắng.
Toàn bộ căn phòng dương như rung lên bần bật. Tiếng chiếc quạt máy tàn tạ bị át đi bởi tiếng gầm gừ của Hải và tiếng rên khe khẽ đầy mệt mỏi của Thắng.
Hải áp mặt mình vào khuôn mặt đang đỏ bừng của Thắng, ngửi cái mùi mồ hôi bệnh tật trộn lẫn với mùi nước bọt. Gã liếm nhẹ lên giọt mồ hôi rịn trên thái dương nó.
— Ưm… a… sướng quá…Địt mẹ mày… tao ghiền mày mất rồi Thắng ơi… chết tao rồi… — Hải gầm lên bằng chất giọng khàn đặc, dồn toàn bộ sức lực vào cú địt cuối cùng.
— A…anh…nhẹ thôi….đau em….— Thắng khẽ rên.
Nghe thắng rên bằng chất giọng dâm dục, làm lồng ngực Hải căng lên, rồi phóng tinh ngập ngụa vào sâu bên trong lỗ đít đang sốt của Thắng. Con cặc của gã co giật mạnh mẽ, trút toàn bộ cái sự thèm khát và cuồng si vào bên trong thằng thợ sửa xe đẹp trai.
Cùng lúc đó vì sự kích thích quá lớn, dương vật của Thắng cũng giật giật lên vài cái bắn ra một dòng tinh dịch loãng. Thắng ngửa cổ lên, thở hắt ra một hơi dài kiệt sức, rồi lịm đi, chìm hẳn vào giấc ngủ sâu.
Hải Gỗ nằm gục trên ngực Thắng, thở như con trâu cày. Mồ hôi của gã tươm ra ướt đẫm cả cái áo sơ mi.. Gã rút dương vật mình ra, rồi lấy vội cái khăn lau sạch sẽ cho Thắng, kéo quần nó lên đàng hoàng, lấy cái chăn sạch nhất đắp lại cho thằng nhóc.
Hải kéo khóa quần lại rồi thả người xuống ghế, châm một điếu thuốc rồi rít thật sâu, khói thuốc lững lờ bay ra che mờ cả khoảng không trước mặt, qua làn khói đó, gã nhìn Thắng nằm im, khuôn mặt lúc ngủ dịu hẳn đi cái vẻ cau có, cục cằn thường ngày. Thắng lúc này trông hiền đến lạ.
Gã đại ca giang hồ bốn mươi hai tuổi, đâm thuê chém mướn, coi tiền như rác, tự nhiên nhận ra một sự thật cay đắng và nực cười vãi lồn: Gã đã lỡ yêu cái thằng nhóc thợ sửa xe thẳng tắp này mất rồi. Đéo phải vì phong thủy, đéo phải vì dương khí củ cặc gì. Mà vì gã thèm khát chính cái linh hồn hoang dại, sặc mùi dầu nhớt đó.
Bên ngoài phòng trọ, trời bắt đầu đổ mưa rào. Tiếng mưa đập lộp bộp trên mái tôn. Hải ngồi đó rít thuốc, trong đầu hiện lên một kế hoạch khốn nạn mới: Làm sao để giữ thằng nhóc này bên mình vĩnh viễn, khi hợp đồng thể xác đéo còn đủ sức trói buộc một trái tim.