Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Dượng Ba Ơi, Tui Lạy Dượng
  3. Chương 66 - Chương 65
Prev
Next

Gió bấc thổi thốc qua bến đò Cầu Gãy làm mấy tàu lá dừa nước va vô nhau kêu xào xạc.

Thằng Lợi xách cái tay nải rách bươm, bước huỳnh huỵch xuống bậc thềm sình lầy. Con đò máy đuôi tôm đang nổ lạch tạch chuẩn bị nhổ sào. Mặt Lợi đen như đít nồi, nước mắt nước mũi tèm lem quệt ngang quệt dọc, cục tức nghẹn ứ tới tận cổ họng đéo thở nổi.

— Bác Sáu! Đẩy đò ra lẹ giùm tui! Cho tui quá giang về miệt U Minh lẹ đi bác! — Lợi gắt lên, quăng tay nải rớt cái "bạch" vô mũi đò.

Ông lái đò già chưa kịp gật đầu thì từ trên bờ đê, một tiếng rống y như bò rống xé toạc màng nhĩ vang lên:

— LỢI!!! ĐÙ MÁ MÀY ĐỨNG LẠI CHO TAO!!! BÁC SÁU BÁC RÚT CÁI SÀO LÊN LÀ TUI BẮN LỦNG THUYỀN BÁC ĐÓ!!!

Trí cởi trần, bận cái xà lỏn túm lẹng, lết cái cẳng đi thọt thọt lội nhào xuống vũng bùn lầy lội, té chúi nhủi một vố đập mặt xuống sình cái "bạch". Cậu Hai lồm cồm bò dậy, bùn đất dính đầy từ mặt tới ngực, xông thẳng xuống nước túm chặt lấy mạn đò máy, thở hồng hộc.

Lợi trừng mắt dòm thằng Trí thê thảm, nhưng cục tự ái vẫn còn rần rần trong máu. Nó vớ lấy cây dầm chèo gỗ, chĩa thẳng vô mặt Trí:

— Mày lết theo tao làm cái củ cặc gì? Về mà dỗ con mày! Về mà rước con cặc sữa đó dâng cho Bà Cả! Buông cái mạn đò ra tao đập gãy tay mày bây giờ thằng chó đẻ!

Trí đéo buông. Cậu Hai dùng hết sức bình sinh đu đu lên mạn đò, hai tay bấu chặt tới rỉ máu vô thành gỗ, ngước cặp mắt đỏ au ngập nước lên dòm thẳng vô mặt Lợi, khóc rống lên:

— Mày đập tao đi Lợi! Mày lấy dầm đập nát sọ tao cũng được! Nhưng mày phải nghe tao nói! Đù má tao oan! Tao thề độc trước hà bá thủy thần, cái bọc đó đéo phải con tao! Mày dùng cái não chó của mày mày suy nghĩ lại đi vợ ơi!

— Suy nghĩ cái lỗ đít tao nè! Giấy rành rành ghi tên mày, ghi con trai nối dõi họ Trần, mày còn chối hả thằng súc sinh? — Lợi gân cổ cãi, nhưng tay cầm cây dầm vẫn đéo dám nện xuống.

Trí đập tay xuống mặt nước văng tung tóe, gào lên nức nở, lý lẽ rành rọt nhưng tục tĩu vô cùng:

— Ghi tên tao là tao phải nhận hả? Mày nghĩ coi Lợi! Tao là Cậu Hai rạch Giá, tiền tao đầy rương! Tao thèm gái tao mua mười con về tao đụ trên sập gụ, tao cần đéo gì phải ra đình làng lén lút như chó ăn vụng?

Lợi khựng lại một nhịp. Khối óc cục súc của nó bắt đầu tiêu hóa cái lời giải thích.

Trí thấy "vợ" khựng lại, bèn tung luôn cái đòn chí mạng, vừa khóc vừa mếu máo dọng thẳng sự thật vô mặt thằng gia đinh:

— Với lại mày dòm lại mày đi Lợi! Đêm đéo nào tao cũng đè mày ra, tao nhấp mày sập mẹ nó mấy cái vạt giường! Cặc tao lột da tróc vảy tao còn chưa tha cho mày! Sinh lực tao vắt cạn kiệt vô cái lỗ đít của mày rồi, tao lấy cái sức chó đéo đâu mà tao lết ra đình làng tao đụ con khác lòi ra đứa con nít hả Lợi??? Mày vu oan cho tao tao cắn lưỡi tao chết chìm dưới đây tao thề!

Nghe cái lý do dơ dáy, thô bỉ nhưng hợp lý tới mức đéo thể cãi đặng, mặt thằng Lợi chuyển từ đỏ sang tím, rồi sượng trân. Ừ nhỉ, cái thằng ngáo đá này tối nào cũng rượng đực nhấp nó muốn gãy cột sống, vắt kiệt từng giọt tinh binh, thời gian đéo đâu mà nó đi hú hí với đào xóm đình? Lại còn đẻ rớt?

Lợi từ từ hạ cây dầm xuống. Môi nó run run, nước mắt tự dưng ứa ra vì thấy mình ngu ngang trâu bò:

— Mày… mày nói thiệt hả Trí? Vậy… vậy cái bọc đó của con đĩ nào quăng trước nhà mình?

— Thiệt cái mả cha tao chứ thiệt! Đù má giang hồ nó biết nhà tao giàu, tía tao nằm liệt, tao thì lấy vợ đực rựa đéo đẻ được! Nó đẻ con hoang đéo nuôi nổi nên nó quăng đại vô nhà tao kiếm miếng cơm cho con nó, rồi ghi tên tao để má tao nhận xằng đó mày hiểu chưa thằng ngu! — Trí vịn mạn đò, ráng sức leo nửa cái lồng ngực đẫm sình lên, thở hắt ra.

Lợi quăng cây dầm cái "rầm", ngồi phịch xuống khoang đò. Nó lấy hai tay bưng mặt, khóc nấc lên từng chặp, vừa khóc vừa chửi:

— Đù má… Tại tao đéo đẻ được nên tao nhột… Tao thấy tờ giấy đó tao tưởng mày thèm con nối dõi mày cắm sừng tao… Tim tao nó đau như đứt làm đôi vậy Trí ơi… Tao xin lỗi mày thằng chó đẻ…

Trí lồm cồm trườn lên đò, kéo cái thân hình vạm vỡ của Lợi ôm riết vô lồng ngực lấm lem bùn đất của mình. Cậu Hai hôn ngấu nghiến lên mớ tóc khét nắng của thằng gia đinh, vừa cười vừa rớt nước mắt:

— Xin lỗi cái lồn! Đêm nay tao phạt mày nằm sấp tao nhấp chục hiệp cho bung chỉ! Về nhà với tao! Tao đéo cần mày đẻ! Mày là vợ tao, tao có mày tao sướng rung dái rồi cần đéo gì con nít!

— Nhưng… nhưng Bà Cả khoái chí bồng cháu nội rần rần ngoài kia kìa… Mày tính sao? Trả lại cái thúng hả? Nhìn đứa nhỏ đỏ hỏn tội nghiệp bỏ mẹ… — Lợi quẹt nước mũi, ngước cặp mắt ướt rượt dòm Trí.

Trí vuốt cằm dính đầy bùn, nhếch mép cười lưu manh:

— Trả cái củ cặc! Trả rồi má tao ngày nào cũng tụng kinh réo lỗ tai tao đòi đẻ nữa! Sẵn dịp trời cho, tao với mày nhận nó làm con nuôi! Má tao có cháu bồng bả câm họng, tao có người nối dõi khế đất, còn mày… mày chính thức được thăng chức lên làm "Má Lợi" nghen cục cưng!

— Má cái mả tổ mày! Tao là đực rựa tao làm ba! Mày xạo xạo tao đấm vỡ mỏ mày! — Lợi vung tay táng nhẹ vô mặt Trí một cái, nhưng cái miệng thì cười toe toét hạnh phúc.

Hai thằng đàn ông lấm lem sình bùn, bấu víu nhau trên con đò nổ lạch tạch, dìu nhau lết ngược lên bờ, xách theo cái tay nải rách tươm đi thẳng về điền trang quyết định gánh luôn cái cục nợ từ trên trời rớt xuống.

Đêm đó, trong gian buồng lớn, nến thắp sáng choang.

Bà Cả bị Trí lấy cớ "con của con để con tự vỗ giấc" tống khứ mẹ nó về buồng trong.

Trên cỗ ván gỗ chà bá lửa, giữa đống mền lụa, một cái sinh linh bé xíu xiu, đỏ hỏn đang nằm mút tay chùn chụt. Lợi bận xà lỏn ống rộng, cởi trần phơi bộ ngực ngăm đen vạm vỡ, hai cái chân xếp bằng ngồi dòm cục thịt đó y như dòm sinh vật ngoài hành tinh. Trí thì nằm vắt chéo cẳng, tay cầm cây quạt mo quạt lạch phạch.

— Đù má… Mày dòm nó nhỏ xíu bằng cái bắp chuối vầy, tao bóp nhẹ một cái chắc lòi phèo nó quá Trí ơi… — Lợi lấy cái ngón tay trỏ thô ráp chai sần, đâm đâm khều khều vô cái má phúng phính của đứa nhỏ.

— Bóp bóp cái mả mẹ mày! Con tao! Mày bóp chết nó tao xẻo dái mày! — Trí vung quạt đập cái "bốp" vô bả vai Lợi. — Nó là con trai, mai mốt tao đặt tên nó là Trần Cu Tí! Mày liệu hồn mà vạch vú cho nó bú nghen Mợ Hai!

Lợi trừng mắt, chửi :

— Bú cái lồn tao nè! Vú tao toàn cơ bắp với lông, nó bú vô rụng mẹ nó mười cái nướu à! Hồi chiều tao qua xóm vắt được ca sữa bò tao cho nó húp no rồi, giờ đéo bú mớm gì ráo! Nó ngủ tao mới rảnh rượng đực với mày được!

— "Oa… oa… oa!!!"

Lợi vừa dứt lời thì thằng Cu Tí tự dưng trở quẻ, há cái mỏ đéo có cái răng nào ra khóc thét lên vang dội nứt trần nhà. Tiếng khóc của trẻ sơ sinh the thé làm hai thằng đực rựa giật bắn mình.

— Á đù má! Nó khóc rồi Trí ơi! Chó chết thật! Tao nói đụng cái củ cặc gì đâu mà nó khóc? — Lợi hoảng hồn, hai tay quýnh quáng đéo dám bồng.

Trí lồm cồm bò dậy, vò đầu bứt tai:

— Đù má tao biết đâu! Chắc nó đói! Lợi! Chạy xuống bếp lôi cái niêu đất ra chắt miếng nước cơm quậy đường dọng vô họng nó lẹ lên!

Lợi nhảy tót xuống đất, tướng đi chạng háng phóng te te xuống bếp. Chút xíu sau, nó bưng cái chén sành bốc khói nghi ngút, tay cầm cái muỗng cà phê sứt mẻ chạy lật đật lên:

— Nước cơm nè! Tao quậy nửa muỗng đường rồi! Đù má nóng phỏng tay! Mày giữ tay nó lại tao đút cho!

Hai thằng đàn ông vạm vỡ, xăm trổ sẹo chằng chịt, xúm lại quanh một nhúm thịt bé tí. Trí vịn hai cái tay nhỏ xíu như cọng bún của thằng Tí lại, Lợi thì mím môi mím lợi, ráng sức thổi phù phù vô muỗng nước cơm cho nguội, rồi lóng ngóng đút vô cái mỏ đang há hoác ra khóc.

"Phụt!"

Thằng Cu Tí phun phèo một cái, nước cơm dính đầy lên cái lồng ngực đầy lông tơ của nó, rồi lại khóc ré lên to hơn.

— ĐÙ MÁ NÓ ĐÉO HỐC! NÓ PHUN NƯỚC BỌT VÔ TAY TAO NÈ TRÍ! — Lợi gắt lên, quăng cái muỗng cái "cạch" xuống kỷ trà, trán túa mồ hôi.

Trí cau mày, lấy tay vịn vịn cái trán đứa nhỏ:

— Đéo phải nó đói! Khát nước nó cũng đéo chịu! Đù má… hay là nó ỉa rồi? Mày lột cái tã vải của nó ra dòm tao coi Lợi!

Lợi nghe tới chữ "ỉa", mặt mũi nhăn nhó như khỉ ăn ớt:

— Ỉa? Trời đất quỷ thần ơi tao lạy mày! Cứt con nít thúi chết mẹ tao đéo mở đâu! Mày làm tía nó mày mở đi!

— Mày là má nó mày phải thay tã! Mở lẹ lên thằng súc sinh đéo tao đập mày rớt hàm giờ! Bịt mũi lại! — Trí đạp vô đùi Lợi giục.

Lợi cắn răng, lấy hai ngón tay nhón nhón cái nút thắt của tấm tã vải màu xáo tam phân đang quấn quanh hông thằng Cu Tí. Vừa mở cái "xoẹt" ra…

"Phẹt… bủm bủm!"

Một mùi hôi đặc trưng, nồng nặc, chua chua lợm giọng xộc thẳng vô mũi hai thằng đực rựa. Nguyên một bãi cứt màu vàng ươm, sền sệt, nhão nhoẹt trào lềnh bềnh ra khỏi lớp tã, dính trét be bét từ cái đít nhỏ xíu lan lên tới tận rốn thằng Cu Tí.

— Á Á Á! ĐÙ MÁ THÚI QUÁ TRÍ ƠI!!! NÓ ỈA TRÀO LÊN TỚI NÁCH RỒI! OẸ… MÁ NÓ THÚI CÒN HƠN CỨT HEO TAO HỐT! — Lợi gào lên, bịt mũi nhảy lùi lại phía sau, mặt tái mét.

Trí cũng xanh mặt, lấy tay che mũi, lùi lùi ra mép giường:

— Đù má cái bụng nó bằng hột tiêu mà nó ỉa ra bãi cứt khổng lồ vầy trời? Lợi! Chạy ra lu múc cho tao thau nước ấm! Đem cái khăn rằn vô đây nhúng nước lau đít cho nó lẹ lên! Nó khóc dính cứt văng ra mền gấm của tao hết nè!

Lợi lật đật chạy ra bờ giếng, xách cái thau nhôm nước ấm vô, mặt nhăn nhó y như đưa đám:

— Tao bưng nước vô rồi! Mày cầm hai cái giò nó giơ lên cao đi! Tao lấy giẻ tao chùi cho! Đù má ghê quá… gớm quá…

Trí nín thở, chìa hai cái bàn tay dính đầy vàng vòng hột xoàn ra, nắm lấy hai cái cổ chân bằng hột lạc của thằng Cu Tí, nhấc bổng cái đít dính đầy cứt vàng khè của nó lên trời. Lợi lóng ngóng cầm cái khăn rằn nhúng nước, nhăn mặt nhăn mũi chà chà vô cái đít nó.

— Chùi lẹ đi thằng chó! Tay tao mỏi rồi! Khăn dính cứt đừng quẹt vô tay tao nghen mậy! — Trí ré lên.

— Từ từ! Cứt nhão nó dính vô kẹt háng chùi đéo ra nè đù má nó! — Lợi ráng sức lôi cái nùi giẻ quẹt quẹt.

Thằng Cu Tí đang khóc ré, tự dưng bị nhấc bổng đít lên, cộng thêm hơi nước ấm ấm chà xát… Cái bóng đái của nó tự dưng .

Cái mỏ chim nhỏ xíu của thằng Tí đang chĩa thẳng vô mặt Cậu Hai Trí. Không một lời báo trước…

"Vè… vè… vè…"

Một tia nước đái vàng khè, ấm nóng, có áp suất cực mạnh phóng vọt lên khỏi mặt phản, cong thành một vòng cung hoàn mỹ.

"PHỤT!"

Tia nước đái bắn thẳng vô ngay… cái lỗ mũi và văng tòm vô cái miệng đang há hốc ra thở dốc của thằng Trí.

Và chưa dừng lại ở đó, cái lỗ đít đang tống cặn bã của thằng nhỏ bóp "pẹt" một cái. Một giọt cứt vàng ươm văng vèo cái "bép" trúng ngay giữa gò má Cậu Hai.

— Á… OẸ… OẸ!!! ĐÙ MÁ!!! NƯỚC ĐÁI! NÓ ĐÁI VÔ MỒM TAO LỢI ƠI!!! Á ĐÙ MÁ CỨT NỮA!!! CỨT DÍNH VÔ MẶT TAO RỒI!!! OẸ OẸ!!!

Trí buông tay làm cái "bạch" hai cái giò thằng nhỏ rớt xuống tã, rồi cậu Hai chồm người ra mép ván, ôm ngực nôn khan òng ọc. Trí lấy tay quệt quệt cái mặt dính nước đái và cứt lấm lem, mặt tái mét y như trúng độc mã tiền, khạc nhổ liên tục.

Lợi chứng kiến từ đầu chí cuối cái cảnh thằng Tí "khai hỏa" vô mồm thằng thiếu gia ngáo đá. Khối óc cục súc của Lợi đơ ra ba giây, rồi nó thả cái khăn dính cứt xuống cái thau. Nó ngửa cổ lên trời, cười rống lên một trận động đất rền vang:

— HAHAHAHAHA! ĐÙ MÁ MÀY TRÍ ƠI! HAHAHA! TƯỚNG TÁ MÀY OAI PHONG CHÉM GIANG HỒ, BỮA NAY BỊ CỤC THỊT DƯ NÓ ĐÁI VÔ MỒM ĐÁNG KIẾP THẰNG SÚC SINH! HAHAHA! CỨT VÀNG ƯƠM LUÔN MÀY ƠI! HỐC ĐI CHO KHÔN RA! HAHAHA!

Lợi cười lăn lộn, cười bò lê bò lết xuống nền , ôm bụng cười tới chảy cả nước mắt nước mũi. Cái cục tức ghen tuông ban sáng bay sạch sành sanh đéo còn một hột bụi.

Trí lết ra mép phản, vừa lấy vạt áo chùi mặt vừa lườm Lợi vằn tia máu:

— MÀY CƯỜI CÁI MẢ CHA MÀY HẢ LỢI!!! MÀY COI TÁC PHẨM CỦA CON MÀY ĐI! TAO GIẾT NÓ! TAO BĂM MÀY RA LUÔN LỢI ƠI! LẤY THAU NƯỚC SẠCH CHO TAO RỬA MẶT LẸ LÊN THẰNG KHỐN NẠN!!!

— Hahaha… Mày rượng đực mày há mồm làm đéo gì cho nó đái vô… Hahaha… Chết cười tao rồi… — Lợi ráng lồm cồm bò dậy, vác cái thau ra ngoài giếng múc nước mà mồm vẫn không nhịn được cười rung cả bả vai.

Đêm đó, trong cái điền trang mười ngàn mẫu, đéo có cảnh ân ái xôi thịt bạo liệt nào lút cán rớt giường. Chỉ có tiếng con nít khóc, tiếng khạc nhổ ọe ọe của Cậu Hai Trí và tiếng cười giỡn của Mợ Hai Lợi.

Một mụn con mồ côi bị ném trước cổng nhà đã biến hai gã đực rựa hoang dã, ngang tàng trở thành hai thằng vú em lóng ngóng nhất trần đời. Nhưng giữa cái mùi cứt đái chua loét, hôi rình đó, thứ tình thương gia đình méo mó, trái khoáy lại nở rộ rực rỡ và bền chặt hơn bất cứ thứ giấy giá thú nào trên đời.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 66"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz