Trăng rằm tháng Tư sáng vằng vặc, tròn vành vạnh treo lơ lửng trên ngọn dừa nước, hắt ánh vàng rượi xuống cái điền trang mười ngàn mẫu lúa.
Sau mấy tháng trời vật lộn với cục nợ từ trên trời rớt xuống, cái điền trang rốt cuộc cũng yên bình trở lại. Thằng Cu Tí bú no cữ sữa buổi tối, được Bà Cả bồng ẵm nựng nịu rồi ngủ say sưa y như con cún con trong buồng trong. Điền trang tắt đèn đi ngủ sớm, chỉ còn văng vẳng tiếng dế gáy nỉ non và tiếng ễnh ương kêu ộp oạp ngoài bờ ao.
Dưới hàng hiên lộng gió, gió nam thổi lên mát rượi. Hai gã trai quê trải một cái chiếu lác rộng thênh thang, bày một dĩa khô cá lóc nướng xé nhỏ, mấy trái xoài tượng đập giập và một bình rượu chuối hột chà bá.
Thằng Lợi bận cái quần đùi xẻ tà, cởi trần phơi lồng ngực vạm vỡ đẫm sương đêm. Nó gác một chân lên đầu gối, tay cầm ly rượu đế ực một phát cạn sạch, nhăn mặt khà ra một hơi sảng khoái:
— Đù má… Mát trời ông địa! Gió thổi bay mẹ nó cái mùi cứt đái chua loét của thằng Cu Tí bám trên da tao cả tuần nay! Tao đéo ngờ cái kiếp đực rựa của tao có ngày phải ngồi giặt tã vắt sữa bò mướt mồ hôi vầy luôn á Trí!
Cậu Hai Trí bận xà lỏn lụa, cũng ở trần lòi mấy múi bụng săn chắc, nằm ườn dang háng trên chiếu. Trí chống cùi chỏ, ngước cặp mắt lờ đờ vì men rượu dòm cái hầu kết đang chạy lên chạy xuống của Lợi, cười hề hề:
— Mày than cái mả cha mày hả Lợi? Hồi chiều tao thấy mày bồng nó, hun hít cái má phúng phính của nó nổ đom đóm mắt tao mà! Mày khoái làm má người ta rồi chứ gì thằng chó đen! Tao dòm mày đút nước cơm cho nó, cái mặt mày hiền khô y như tượng Phật bà Quan Âm!
— Phật bà cái lỗ đít tao nè! Mày mù hả thằng ngáo đá? Tao hun nó tại nó kháu khỉnh, chứ đéo phải tại tao đẻ ra nó! Mày làm tía nó mà mày lóng ngóng đéo thay nổi cái tã, đái văng vô họng ọe ọe chửi thề, mốt nó lớn tao dạy nó cầm cuốc bổ lỗ đầu mày! — Lợi cự nự, bốc miếng khô cá lóc quăng thẳng vô mặt Trí.
Trí chụp miếng khô nhai rôm rốp, nhích người lại gần, gác cái giò đầy lông lá lên đùi Lợi:
— Nhưng công nhận, từ ngày có thằng Tí, má tao bả bận rộn bồng cháu, bả quên mẹ cái vụ chửi tao bóng bang lẹo tỳ rồi. Cái nhà này bữa nay vui y như trúng số độc đắc. Thiếu mỗi đám cưới rình rang cho Mợ Hai Lợi nữa là đời tao viên mãn!
Lợi nghe tới chữ "đám cưới", sượng trân cái mặt, lấy tay tát cái "bốp" vô cái giò của Trí đang gác trên đùi mình:
— Đám cưới cái củ cặc! Mày rửng mỡ hả Trí? Tụi mình đực rựa với nhau, mời xóm giềng tới dự để tụi nó ỉa vô mặt tao với mày hả? Khế đất mày cầm, tao ăn bám mày, êm ấm vậy là được rồi.
Trí khẽ thở dài, ngồi phắt dậy. Ánh trăng hắt lên khuôn mặt góc cạnh của cậu Hai, làm lộ ra một vẻ nghiêm túc hiếm thấy ở cái thằng thiếu gia lúc nào cũng cợt nhả, ngáo đá này.
Trí vớ lấy bình rượu, rót đầy hai ly, đưa cho Lợi một ly rồi cụng cái "cạch":
— Uống đi Lợi! Dô! Bữa nay trăng sáng, tao có chuyện muốn nói với mày đàng hoàng! Mày đéo nghe tao thiến dái mày!
— Đù má mày nhậu ba xị chuối hột rồi mày sảng hả? Nói lẹ đi tao còn vô ngủ, mai tao ra lẫm khiêng chục giạ lúa giống phụ thằng Tèo! — Lợi ực cạn ly rượu, lườm Trí.
Trí đặt ly xuống chiếu. Đéo có cợt nhả, đéo có bạo lực, cậu Hai lòn tay vô cái túi quần xà lỏn, móc ra một cái hộp gỗ khảm xà cừ nhỏ xíu. Trí mở nắp hộp ra. Dưới ánh trăng mờ ảo, hai chiếc nhẫn vàng khối trơn láng, chà bá lửa nằm im lìm chói lóa.
Lợi há hốc mồm, hai con mắt mở trừng trừng dòm cái hộp gỗ:
— Á đù… Cái giống ôn gì đây Trí? Mày đào mả tổ nhà mày lên moi vàng ra chơi tao hả thằng súc sinh?
Trí nhếch mép, nhưng hốc mắt bỗng dưng đỏ lên. Cậu Hai nhích tới, quỳ một gối trên mặt chiếu, túm lấy cái bàn tay trái chai sần, thô ráp, chi chít vết xước vì chẻ củi của Lợi mà giữ chặt lại:
— Đào cái lồn! Tiền tao tự vác xác lên tỉnh bán lúa mua đó! Lợi! Mày dòm tao nè! Mười mấy năm trời mày làm mọi cho nhà họ Trần. Mày bị Dượng Ba đánh bầm dập, tía mày chết thảm. Tao với mày lén lút như chó ăn vụng ngoài bụi chuối. Mày vác phảng chém Bảy Búa cứu tao, mày cõng tao chạy nã lọt xuống xình… Mày vì tao mà sống chết, đéo màng danh phận!
— Đù má… mày nói chuyện sến súa tao ớn lạnh da gà nè Trí… Buông tay tao ra… Mày say quá rồi… — Lợi luống cuống, mặt đỏ rần rần rần rần, ráng sức giật tay lại nhưng đéo được.
— Tao đéo say! — Trí gầm lên, giọng run run nghẹn ngào.
— Đời này kiếp này tao Cậu Hai Trí chỉ có một mình mày là vợ! Mày đéo đẻ được, tao đéo cần! Lỗ đít mày nhăn nheo già cỗi, tao vẫn liếm! Cái nhẫn này tao mua, tao đóng mộc vô tay mày, để giang hồ vạn đại miệt rạch Giá này biết mày là của tao! Đứa nào rớ vô tao chém đứt đầu đứa đó!
Lợi nghe những lời thô tục nhưng móc rặt từ ruột gan của thằng Trí, nước mắt tự dưng ứa ra khóe môi. Nó cắn nát môi tới tứa máu để khỏi khóc rống lên như đàn bà. Cái thằng ngáo đá này, cái mỏ thì rượng đực, nhưng cái tình nó đậm sâu tới mức đâm thủng cả khối óc cục súc của thằng gia đinh.
Trí cầm chiếc nhẫn vàng trơn chà bá, lồng mạnh vô ngón áp út của Lợi. Vàng khối cọ xát vô mấy vết chai sần vừa khít khao.
— Đù má… Đeo vô rồi! Trói đời mày vô tao rồi nghen thằng chó đen! — Trí quẹt nước mắt, cười hề hề rạng rỡ. — Lấy chiếc còn lại đeo vô tay tao lẹ lên! Khóc lóc cái củ cặc gì? Vợ tao mạnh mẽ lắm mà!
Lợi hức một cái, lấy mu bàn tay quệt ngang dòng nước mắt ướt nhẹp. Nó cầm chiếc nhẫn còn lại, đâm thụi một phát vô ngón tay Trí, chửi thề nhưng giọng khàn đặc tình yêu:
— Đeo thì đeo! Sợ đéo gì! Mày trao nhẫn cho tao, mả tổ nhà mày tao gánh! Tao thề, thằng đĩ đực nào rờ vô mày, tao lấy búa chẻ củi tao chẻ đôi sọ nó! Cái cặc của mày từ nay tao bao thầu ráo trọi!
Trí cười ha hả sảng khoái, nhào tới ôm chầm lấy cổ Lợi, cạ cạ cái mũi vô cổ ướt mồ hôi của thằng gia đinh:
— Hahaha! Đù má Lợi ơi tao sướng quá! Tao có vợ danh chính ngôn thuận rồi! Bữa nay trăng thanh gió mát, tân hôn bận đồ lụa đụ trên phản gõ chán rồi! Tao dắt mày ra chỗ cũ! Chỗ mà tao với mày nếm mùi đời lần đầu tiên á cục cưng!
— Chỗ cũ? Mày… mày tính lôi tao ra ngoài vườn hả thằng điên? Muỗi cắn sưng dái tao đéo chịu đâu! — Lợi trố mắt, ráng sức đẩy cái ngực Trí ra.
— Sưng tao gãi! Tao xức dầu cù là cho mày! Đi! — Trí đéo thèm nói nhiều, nắm chặt cái tay đang đeo nhẫn vàng chói lóa của Lợi, kéo xếch nó đứng dậy, lôi huỳnh huỵch vòng ra mé sau nhà, đi thẳng về phía rặng chuối sáp rậm rạp sương đêm.
Rặng chuối sáp um tùm, bóng tối đen đặc quánh lại, che khuất ánh trăng rằm thành những vệt sáng vỡ vụn lấp ló trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng ễnh ương kêu râm ran, mùi bùn non quyện với mùi lá chuối bốc lên nồng nặc. Nơi đây, mười mấy tháng trước, cậu thiếu gia ngáo đá đã bẻ cong cái cuộc đời cục súc của thằng ở nghèo rớt mồng tơi bằng một đêm cuồng bạo.
Trí lôi Lợi vô tới gốc chuối to nhất, ném một xấp lá chuối khô xuống nền sình lầy lội làm cái chiếu tạm.
— Ngồi xuống! Khỏi bận quần áo lằng nhằng! Lột sạch ra ném đó cho tao! — Trí thở dốc, hai mắt hằn lên tia nhục dục rực rỡ, tự tay giật phăng cái xà lỏn lụa của mình quăng lên cành me.
Lợi nuốt nước bọt ực ực. Cái không khí dã chiến hoang dã làm máu trong người nó sôi lên sùng sục. Nó đéo cãi lại, tự vạch cạp quần, lột tuột cái quần rách bươm ném thẳng vô bụi cỏ.
Hai thân thể đàn ông trần truồng vạm vỡ, phơi bày dưới ánh trăng mờ ảo. Da thịt Lợi ngăm đen rắn chắc, bóng nhẫy sương đêm, trong khi Trí thì trắng trẻo nhưng đầy những vết sẹo gân guốc do đâm chém trận mạc.
Trí nhào tới, đè bẹp Lợi xuống đống lá chuối khô kêu "xoạc xoạc". Cậu Hai phủ phục lên người "vợ", há miệng cắn ngấu nghiến vô đôi môi của Lợi. Nụ hôn vị mồ hôi, vị men rượu chuối hột thiêu đốt cả lồng ngực.
— Ưm… Đù má Trí… Cắn rách môi tao rồi… Mày từ từ… Nền đất cứng ngắc đâm lưng tao đau… — Lợi rên rỉ vô thức, hai tay bấu chặt vô bắp tay Trí.
— Đau tao đền! Đêm nay đéo có từ từ! Tao tân hôn với mày ngoài trời cho thiên địa quỷ thần dòm coi cái đít mày cong cỡ nào! — Trí gầm gừ, trượt đôi môi xuống lồng ngực Lợi, dùng răng cắn nhẹ vô cái vú sậm màu đang se cứng lại vì sương lạnh.
— Á… Đừng liếm chỗ đó… Nhột tao Trí ơi… Đù má mày nhột… Sướng… — Lợi cong người lên như con tôm luộc, hai cái giò đầy lông lá quấn riết lấy ngang hông Trí.
Trí thọc tay ra sau, nắm lấy hai cánh mông săn chắc đang gồng cứng của Lợi mà nhào nặn thô bạo. Đéo có dầu mỡ, Trí quệt một nhúm nước bọt trét thẳng vô cái lỗ đít đỏ chét.
— Lỏng ra Lợi! Mày gồng cứng ngắc tao thọt vô gãy mẹ nó cặc tao sao thằng đĩ đực! Thít chặt vừa thôi! — Trí tát yêu một cú "bốp" vang dội vô mông Lợi.
— Đù má lạnh mày ơi… Rát… rách đít tao lấy phảng tao chém đứt đầu mày… Á!!!
Không một lời báo trước, Trí cầm lấy cái "củ hành tây" gân guốc, nóng rực của mình, rướn người đẩy mạnh một cú chí mạng, lút cán vô tận cùng thân thể Lợi.
"PHẬP… Rột rột…"
Tiếng lá chuối nát tươm rên rỉ dưới lưng thằng gia đinh.
— Á Á Á!!! ĐỤ MÁ MÀY TRÍ!!! SÂU QUÁ LÚT RỐN TAO RỒI THẰNG SÚC SINH!!! ĐỨT RUỘT TAO RỒI!!! RÚT RA!!!
Lợi gào thét thảm thiết, cào cấu điên cuồng lên cái lưng trần của Trí, để lại bốn năm đường rướm máu. Cơn đau xé rách da thịt trộn lẫn khoái cảm đê mê làm nó rung lên bần bật.
— Đéo rút! Lọt vô thiên thai tao chết tao cũng đéo rút! Nằm im đó cho tao nhấp! Lỗ đít này mãi mãi là của tao! — Trí cắn chặt môi tứa máu nướu, gục đầu lên ngực Lợi thở hồng hộc.
Cậu Hai bắt đầu đẩy hông. Những cú giã sấm sét nện liên hồi như máy đập lúa.
— Bạch… bạch… bạch…
Tiếng da thịt va đập vô nhau chan chát vang vọng cả bụi chuối, át mẹ nó luôn tiếng ếch nhái râm ran.
Lợi oằn mình hứng chịu từng đợt tấn công bạo liệt. Mặt đất sình lầy lạnh ngắt cọ xát vô lưng rát kinh khủng, nhưng sức nóng hừng hực từ thằng thiếu gia ngáo đá truyền qua hạ bộ làm nó sướng phát điên. lỗ đít chật hẹp, ban đầu giờ đã ướt đẫm mồ hôi và dịch nhờn, ma sát trơn tuột tạo ra những âm thanh nhão nhoẹt dâm tà.
— Ư… Á… Trí ơi… Mạnh nữa đi chồng ơi… Đâm nát vách tao đi đù má nó sướng quá… Nhấp đụng cái điểm đó rồi… Á Á… — Lợi ngửa cổ ngáp ngáp y như con cá trê cạn nước, cái mỏ hỗn xược buông rặt những lời rên rỉ kích tình.
Nghe Lợi kêu tiếng "chồng ơi" dâm đãng giữa thiên nhiên hoang dã, con thú trong người Trí như vỡ đê. Cậu Hai gầm lên một tiếng ồm ồm, rút ra gần hết rồi thọc vô lút cán một cú tàn bạo, nhấc bổng cả cái eo Lợi lên khỏi mặt lá chuối.
— Chồng đụ mày sướng không Lợi? Khai lẹ đéo tao ngâm trỏng tao đéo nhấp nữa! Mày có khoái cặc tao không thằng chó đen! — Trí ma giáo khựng mẹ cái hông lại lúc Lợi đương lơ lửng bến mê.
Sự hụt hẫng làm Lợi ức trào máu họng. Nó mở choàng đôi mắt ướt rượt, đỏ sọc dòm Trí, nghiến răng rít lên:
— Khoái! Tao khoái cặc mày muốn chết luôn Trí ơi! Đụ tao đi! Đụ rụng rốn tao cũng được! Tao bắn… tao chịu đéo nổi nữa rồi chồng ơi… Nhấp tao lẹ tao bắn!!!
— Bắn đi! Bắn văng cứt ra đây tao cũng liếm ráo trọi! Tao yêu mày Lợi ơi!!!
Trí rống lên y như con trâu mộng, tay bóp chặt hai bên mông Lợi, nhấp ba cú liên hoàn sấm sét tàn khốc nhất.
— Á Á Á!!! TRÍ!!! TAO BẮN!!!
Lợi gào lên một tiếng khàn đặc rách cuống họng, cong vút người lên. Một dòng tinh dịch trắng đục phụt mạnh ra, bắn ướt nhẹp lên lồng ngực Trí, chảy ròng ròng xuống tận mấy múi bụng săn chắc.
Cùng tích tắc đó, Trí cũng thét lên điên cuồng, siết cứng lấy eo Lợi đè bẹp xuống mặt bùn, thọc sâu một cú ngập rễ rồi trút cạn mớ tinh hoa đặc quánh, nóng hổi xịt thẳng vô bờ lỗ đít sâu thẳm của Lợi.
Hai cái thây vạm vỡ đổ gục xuống nhau. Lồng ngực phập phồng lên xuống từng nhịp thở dốc nặng nhọc.
Lợi nằm bẹp dí dưới thân Trí, mệt bở hơi tai đéo nhúc nhích nổi một ngón tay. Nó thở hắt ra, lấy cái chân đầy bùn đạp nhẹ vô bắp đùi Trí:
— Đù má… Mày ác như quỷ Trí ơi… Sình dính vô lưng tao ngứa trào máu họng nè thằng súc sinh… Nhấc cái háng mày ra tao lết ra giếng tao tắm… Rách đít tao rồi má nó đau…
Trí cười ha hả sảng khoái tột độ. Cậu Hai đéo chịu rút ra, lật nghiêng người qua một bên, ôm riết lấy Lợi cuộn tròn vô lòng mình trên đống lá chuối nát tươm.
Trí hôn cái chóc vô vầng trán lấm lem sình đất của Lợi, đưa bàn tay đang đeo chiếc nhẫn vàng trơn lên vuốt ve má thằng gia đinh:
— Rách tao đền! Đêm nay tao đéo rút! Tao ngâm trỏng cho muỗi cắn dái tao tao cũng cam lòng! Từ nay về sau, có trời cao đất dày chứng giám, điền trang này, cái mạng tao, và cái cặc tao… đều là của Mợ Hai Lợi ráo trọi!
Lợi chửi thề một tiếng rõ to, nhưng hai cánh tay vạm vỡ của nó lại vòng qua ôm chặt cứng lấy bờ vai vững chãi của Trí. Nó dụi đầu vô lồng ngực ngập tràn mồ hôi và tình ái đó, khóe môi nhếch lên nụ cười hạnh phúc nhất trần đời:
— Cục cức… Bớt xạo lồn đi thằng rượng đực ngáo đá… Tao yêu mày chết mẹ luôn Trí ơi…
Đêm miệt vườn Rạch Giá bình yên lạ thường. Trong bụi chuối sáp, bóng hai gã đàn ông quyện chặt lấy nhau dưới ánh trăng rằm, khép lại một chặng đường đầy máu, nước mắt và những câu chửi thề. Chẳng cần danh phận cao sang, chẳng cần giấy tờ giá thú, thứ tình yêu trái khoáy, hoang dại và cục súc của tụi nó đã mọc rễ sâu vô lòng đất mẹ, nở ra một bông hoa rực rỡ và chân thật nhất cõi đời này.
[HOÀN CHÍNH VĂN]