Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Dượng Ba Ơi, Tui Lạy Dượng
  3. Chương 65 - Chương 64
Prev
Next

Sương mù buổi sớm mai còn giăng mờ mịt trên mấy đọt dừa nước. Gà ngoài chuồng mới rướn cổ gáy te te mấy tiếng, báo hiệu một ngày mới ở cái điền trang mười ngàn mẫu lúa.

Lợi cựa mình thức dậy. Nó rón rén gỡ cái cánh tay nặng trịch, lông lá của thằng Trí đang gác ngang bụng mình ra. Tối qua thằng Cậu Hai rượng đực nhấp nó sập mẹ cái vạt giường, giờ hai đứa phải nằm tạm dưới nền gạch trải chiếu lác. Nó lầm bầm chửi đổng vô mặt thằng Trí đang ngáy o o tẹt ga:

— Đồ súc sinh… Tối ngày đè tao ra như trâu cày… Mỏi rụng mẹ nó cái cột sống…

Lợi bận cái quần xà lỏn đen ống rộng, cởi trần phơi bộ ngực vạm vỡ chi chít sẹo mờ ra đón gió sương, lững thững bước ra hàng hiên trước. Thói quen làm nông hồi xưa ăn vô máu, dù giờ mang cái danh "Mợ Hai" hô mưa gọi gió, nó vẫn khoái tự tay mở cái cổng gỗ lim bự chà bá của điền trang để đón nắng sớm.

"Kéttt…"

Cánh cổng vừa hé mở, Lợi vươn vai hít một hơi thiệt sâu. Nhưng chưa kịp ngáp xong, lỗ tai nó đã bắt được một âm thanh lạ hoắc vang lên từ dưới gốc cây me tây rậm rạp ngay sát mép cổng.

"Oe… oe… oe…"

Lợi khựng lại, chân mày cau lại thành một cục. Nó lấy tay dụi dụi con mắt, dáo dác ngó quanh:

— Đù má, con chó nào đẻ bậy ngoài cổng nhà tao vậy? Sủa cái giọng éo éo nghe rợn tóc gáy!

Nó lội chân không bước tới gốc me. Nhìn xuống, đéo phải ổ chó. Đó là một cái thúng tre cũ rích, lót mớ nùi giẻ rách bươm. Và chình ình giữa cái thúng, một cục thịt đỏ hỏn, bằng cái bắp chuối, đang nhắm tịt hai con mắt mà rống cái họng lên khóc ngặt nghẽo.

Lợi giật bắn mình, xém rớt cmn hồn lùi lại hai bước.

— Á đù má! Con nít? Con của con mẹ nào đẻ rớt quăng trước cửa nhà tao vầy nè trời đất quỷ thần ơi!

Nó luống cuống quay mặt vô trong sân, gào toang cái họng:

— TÈO! THẰNG TÈO ĐÂU! ĐÙ MÁ MÀY LẾT CÁI XÁC RA ĐÂY LẸ CHO TAO BIỂU!

Thằng Tèo đang chẻ củi dưới chái bếp, nghe "Mợ Hai" rống bài hải thì quăng mẹ cây búa, ba chân bốn cẳng chạy xấp chạy ngửa lội ra cổng:

— Dạ dạ! Có con! Mợ Hai… à anh Lợi kêu con chuyện gì sáng sớm mà mặt anh tái mét vậy?

Lợi chỉ tay run lẩy bẩy vô cái thúng tre:

— Mày dòm coi! Đứa nào lén quăng con nít trước cổng nhà mình nè! Mày ôm nó dỗ lẹ đi, nó khóc tím ngắt cái mặt lòi rún ra rồi kìa thằng ngu!

Thằng Tèo tá hỏa, lật đật ngồi xổm xuống, thò hai tay ẵm cái bọc nhỏ xíu lên. Vừa vén cái nùi giẻ ra, một tờ giấy lộn nhàu nát rớt cái "bạch" xuống nền đất.

— Ủa anh Lợi? Có tờ giấy chữ bùa gì nè anh! Chắc tía má nó để lại tâm thư! — Tèo lụm tờ giấy lên, phủi phủi đất.

Lợi vốn đéo biết chữ, bữa thằng Trí dạy đánh vần trong lẫm lúa thì toàn bị đè ra nhấp lút cán đéo vô được chữ nào. Nó sốt ruột giục:

— Mày biết chữ, mày đọc lẹ cho tao nghe coi tụi nó ghi cái giống ôn gì! Chắc nợ nần bài bạc đem con bán cho nhà họ Trần làm mọi hả? Đọc!

Thằng Tèo hắng giọng, nheo cặp mắt hí ráng đánh vần từng chữ xiên vẹo trên mặt giấy bồi. Nhưng càng đọc, sắc mặt thằng Tèo càng trắng bệch, hai hàm răng nó đánh bò cạp lập cập vô nhau, cặp mắt mở trừng trừng dòm Lợi y như dòm Diêm Vương.

— Dạ… Dạ thưa anh Lợi… Cải mả mẹ rồi anh Lợi ơi… — Thằng Tèo nuốt nước bọt ực ực, tay cầm tờ giấy run lẩy bẩy.

— Cải cái củ cặc! Mày cà lăm hả Tèo? Đọc nguyên văn cho tao nghe! Ghi cái chó gì trong đó! — Lợi gắt lên, bước tới định táng cho thằng Tèo một bạt tai.

Thằng Tèo nhắm tịt mắt, rống cái họng đọc y xì đúc mặt giấy, đéo dám sót chữ nào:

— "Gởi Cậu Hai Trí… Tui phận mỏng cánh chuồn, trót dại một đêm với Cậu Hai ngoài đình làng… Nay đẻ rớt giọt máu này, là con trai nối dõi họ Trần… Tui đéo đủ sức nuôi, nay đem bỏ trước cổng… Nhờ Cậu Hai thương tình nhận con máu mủ… Đừng để Mợ Hai Lợi biết… bả chém chết con tui…"

Đọc xong, thằng Tèo quỳ rạp xuống cỏ, ôm cái bọc con nít đang khóc thét vô lòng, đéo dám ho he ngước mặt lên.

Không gian xung quanh gốc me tây im phăng phắc. Tiếng dế kêu đứt đoạn. Gió sớm tạt qua làm sống lưng thằng gia đinh lạnh toát.

Khối óc của thằng Lợi đông cứng lại. Chữ "giọt máu này", chữ "con trai nối dõi" và tên thằng Trí đâm thẳng vô màng nhĩ nó y như một vạn mũi kim tẩm độc. Cả lồng ngực vạm vỡ của nó phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh toát ra ướt sũng vầng trán ngăm đen.

— Con… con của thằng Trí? — Lợi lẩm bẩm, giọng khàn đặc, vỡ vụn. — Nó… nó lén lút đụ gái lòi ra đứa con trai này…?

Sự tủi nhục, ghen tuông và nỗi đau đớn tột cùng trào dâng. Cả cuộc đời Lợi, nó chưa bao giờ sợ nghèo, đéo sợ sẹo roi mây, đéo sợ máu tuôn. Nhưng cái huyệt đạo yếu ớt nhất của nó là nó đéo phải đàn bà! Nó đéo có tử cung! Nó đéo thể đẻ cho cái thằng thiếu gia ngáo đá mà nó thương đứt ruột một đứa con nối dõi.

Hóa ra… những lời thề non hẹn biển, thề đéo đụng vô một cọng lông của con nào khác… đều là lời xạo lồn của thằng rượng đực?

Lợi nghiến răng ken két tới tứa máu nướu. Đôi mắt ngăm đen hiền lành mọi ngày giờ hằn lên những tia máu đỏ sọc của một con thú bị phản bội. Nó giật phắt cái thúng tre trên tay thằng Tèo, một tay xách cái thúng chứa đứa nhỏ, tướng đi chạng háng, hầm hầm sát khí bước huỳnh huỵch xộc thẳng vô nhà lớn.

— Á anh Lợi! Anh đừng manh động! Lỡ có hiểu lầm gì Cậu Hai oan thì sao anh! — Thằng Tèo lạy lục bò theo sau.

— OAN CÁI LỖ ĐÍT TAO NÈ! TRÁNH RA! BỮA NAY TAO BĂM XÁC THẰNG CHÓ ĐẺ ĐÓ! — Lợi gầm lên rung rinh mái ngói.

"RẦM!!!"

Cánh cửa buồng cẩm lai bị thằng Lợi đạp tung bằng một cước sấm sét.

Trong buồng, Cậu Hai Trí đang nằm dang háng trên chiếu lác, ngáy o o sùi cả bọt mép, mền lụa đạp văng tung tóe. Nghe tiếng động chát chúa, Trí giật mình tỉnh giấc, lơ ngơ ngóc cái đầu bù xù lên:

— Ư… Đù má Lợi… Mới sáng sớm mày phá nhà hả vợ? Đói bụng nứng sảng hay gì mà đạp cửa dữ vậy cục cưng?

Lợi bước xăm xăm vô, thẳng tay ném cái thúng tre rách nát kèm theo tờ giấy văng cái "bạch" lên ngực Trí. Cục thịt đỏ hỏn bên trong giật mình, rống họng lên khóc ré vang dội khắp gian phòng.

— DẬY! MÀY DÒM CÁI MẶT MÀY ĐI THẰNG SÚC SINH! MỞ CON MẮT RA DÒM CÁI TÁC PHẨM CỦA MÀY KÌA TRÍ!!! — Lợi gào thét, chỉ tay thẳng vô mặt Trí, nước mắt ứa ra trên khóe mi.

Trí trợn ngược mắt, luống cuống lụm cái bọc lên, mặt mày ngu ngơ y như bò đội nón:

— Trời đất quỷ thần ơi! Con nít? Đù má con nhà ai rớt vô buồng tao vầy nè? Nó khóc điếc lỗ tai tao rồi Lợi ơi!

— Con của mày chứ con chó nào! Mày câm cái mỏ xạo lồn của mày lại! — Lợi vớ lấy cái gối quăng chát chúa vô mặt Trí. — Đêm nằm với tao mày thề thốt đụ tao tới lúc lòi phèo, sau lưng tao mày mò ra xóm đình banh háng con đĩ nào đẻ lòi ra cái bọc này quăng trước cổng? Mày là thằng khốn nạn! Mày lừa gạt tao Trí ơi!

Trí hoảng hồn rụng rời tay chân. Cậu Hai vồ lấy tờ giấy lộn vứt trên chiếu, dán mắt vô đọc lướt qua. Vừa đọc xong chữ "con trai nối dõi họ Trần", Trí rùng mình lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột túa ra như tắm.

Cậu Hai vứt tờ giấy, bò lết trên mặt chiếu, nhào tới ôm chặt lấy hai cái cẳng chân rắn chắc của Lợi:

— Lợi! Vợ ơi tao bị oan! Đù má tao oan thấu trời xanh! Tao thề độc tao đéo biết con đĩ này là con nào hết! Tao đéo có đâm vô cái háng nào ngoài cái lỗ đít của mày! Mày tin tao đi Lợi! Thằng chó nào nó gắp lửa bỏ tay người, nó muốn phá hoại gia cang nhà mình đó vợ ơi!

Lợi cười khẩy, một nụ cười chua chát, bi phẫn tột cùng. Nó dùng sức vùng vẫy, tung chân đạp mạnh Trí văng ra xa:

— Oan? Có con phò nào rảnh háng đi đẻ xong ném cục vàng cho mày nuôi khơi khơi vậy không? Trí à! Mày khao khát con trai nối dõi, mày thèm cháu cho Bà Cả bồng, mày cứ nói mẹ nó một tiếng! Tao cởi truồng xách bị gậy tao bước ra khỏi cái điền trang này nhường chỗ cho má con tụi nó! Cớ đéo gì mày diễn cái tuồng "yêu tao sống chết" để tao u mê rồi lòi ra cái nhục nhã này hả thằng súc sinh!

— Đéo phải tao! Đụ má đéo phải tao! Mày tin tao đi Lợi! — Trí cuống cuồng, rớt nước mắt, lấy tay tát vô mặt mình để thề độc. — Tao móc tim tao ra cho mày coi! Cái cặc tao nó xài cho mỗi mình mày thôi! Mày là vợ tao, tao đéo cần con trai nối dõi gì hết!

Lợi đéo thèm nghe. Cái tự ái và mặc cảm của một thằng đàn ông đéo thể sinh con đã làm khối óc nó u tối. Nó quay ngoắt lại, lôi dưới gầm tủ ra cái tay nải rách bươm – cái bị đựng đồ từ thời nó còn làm gia đinh chẻ củi. Nó quơ lấy hai bộ quần áo cũ mèm, dọng hết vô tay nải.

— Mày… mày làm cái gì vậy Lợi? Mày xếp đồ đi đâu? Buông cái tay nải ra! — Trí hoảng loạn, lết cái chân nhào tới giựt cái tay nải.

Lợi giật mạnh lại, hất Trí ngã sõng soài:

— Đi đâu kệ mẹ tao! Tao về U Minh chăn vịt! Chỗ này đéo phải chỗ của tao nữa! Mày ôm con mày, rước con vợ mày về mà đụ! Tao trả lại cái buồng này cho mày! Từ nay tao với mày đéo có nợ nần cái mả mẹ gì nhau ráo trọi!

Nói dứt lời, Lợi quắc mắt dòm cái thúng tre, nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt ngăm đen, rồi xách tay nải bước huỳnh huỵch ra khỏi cửa buồng đéo thèm ngoái đầu lại.

— LỢI! ĐÙ MÁ MÀY ĐỨNG LẠI CHO TAO LỢI ƠI!!! TAO ĐÉO CHO MÀY ĐI! MÀY ĐI TAO CẮN LƯỠI CHẾT NAY TẠI ĐÂY MÀY TIN KHÔNG!!! — Trí gào thét như xé lụa, trán nổi gân xanh cuồn cuộn.

Đúng lúc đó, Bà Cả từ nhà trong nghe tiếng ồn ào khóc lóc, tất tả chạy ra. Thấy cái thúng tre có đứa con nít đỏ hỏn đương rống họng khóc, lại nghe thằng Tèo lắp bắp kể lể "giọt máu Cậu Hai", hai con mắt Bà Cả sáng rực lên y như bắt được vàng mười.

— Trời đất quỷ thần ơi! Trí! Mày có con rơi thiệt hả con? Ôi phước đức ông bà họ Trần mả phát rồi! Cháu nội của tao! Cục cưng của nội ơi! — Bà Cả xông tới, ẵm đứa bé lên nựng nịu, mặc kệ tình thế đang nước sôi lửa bỏng.

Lợi vừa bước ra tới hàng ba, nghe tiếng Bà Cả mừng rỡ reo hò vì "cháu nội đích tôn", trái tim nó như bị chẻ làm trăm mảnh. Đôi chân nó khựng lại một nhịp, rồi nó cười nhạt, gắt lên:

— Chúc mừng Bà Cả! Bà có cháu bồng rồi đó! Điền trang này từ nay rạng rỡ tông đường! Thằng Lợi này đéo làm phiền cái động này nữa! Tui đi cho khuất mắt cái họ Trần nhà bà!

— Đi đi! Mày cút lẹ cho khuất mắt tao! Thằng Trí nó có con rồi, đéo cần thứ bóng bang lẹo tỳ đê tiện như mày ám quẻ nhà tao nữa! Cút! — Bà Cả mừng quá hóa rồ, chửi với theo đéo thương tiếc cái ân nhân cứu mạng con mình.

Bên trong buồng, Trí nghe má mình chửi Lợi, máu điên sôi lên sùng sục tới mức muốn nổ tung mạch máu não. Cậu Hai nhào tới, hất văng cái thau đồng rửa mặt xuống đất kêu "xoảng" chát chúa, rống lên rạch trời rơi đất:

— MÁ CÂM CÁI MỎ LẠI CHO CON! PHƯỚC ĐỨC CÁI LỖ ĐÍT! ĐỨA NÀO NHẬN NÓ LÀ CHÁU TÔI? VỢ CON ĐI RỒI KÌA! MÁ RƯỚC CÁI CỤC NỢ NÀY VÔ MÁ ĐỀN VỢ LẠI CHO CON ĐI MÁ ƠI!!!

Trí đéo bận áo, mình trần , vớ lấy cây gậy gỗ lộc cộc chạy túa ra sân, vừa chạy vừa gào thét khản cả cổ họng:

— LỢI! MÀY ĐỢI TAO! MÀY CHẠY XUỐNG ĐỊA NGỤC TAO CŨNG LỘI THEO KÉO MÀY VỀ! THẰNG TÈO! THẮNG NGỰA! LÔI CON ĐÒ MÁY RA BẾN CHO TAO LẸ LÊN! ĐỨA NÀO CẢN TAO TAO ĐÂM LỦNG RUỘT TỪNG ĐỨA!!!

Tiếng con nít khóc, tiếng Bà Cả rú lên, và tiếng chửi thề của thằng thiếu gia ngáo đá đang phát điên vì mất "vợ" hòa lẫn vào nhau. Cái nghiệp tình ái trái luân thường đạo lý của hai gã trai quê, tưởng bề yên ắng, nay lại dậy sóng ba đào vì một mụn con rơi từ trên trời rớt xuống.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 65"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz