Trí nhăn mặt cự nự lại Lợi, rồi ngước mặt lên cãi tay đôi với Bà Cả:
— Tuyệt tự cái gì! Má muốn cháu nội thì tui mướn ngoài xóm đình đẻ cho má, rồi thuê vú về nuôi! Tiền nhà này tui lo được hết, muốn bao nhiêu đứa cũng có! Nhưng người ở bên tui là tui chọn, không ai thay thế được Lợi hết! Má không chịu thì tui dắt nó đi luôn, để má ôm gia sản mà lo cho tía tới già nghen!
— Đù má mày Trí! Mày ăn nói mất dạy với má mày vậy hả thằng súc sinh! — Lợi nghe gai tai quá, vung tay tát một cú "bốp" vô gáy Trí.
— Bả đẻ mày ra mà mày dọa bỏ đi, còn ra cái thể thống gì nữa! Bà Cả, bà đừng nghe nó nói bậy, bà cứ để tui xách búa đi chẻ củi, tui làm lụng cho nhà bà tới già để đền ơn nuôi dưỡng! Tui không làm Mợ Hai gì hết!
Bà Cả dòm thằng Trí bị thằng Lợi tát lật mặt mà không dám ho he cãi lại, bả há hốc mồm kinh ngạc. Cái thằng quý tử trời đánh nhà bả, ngang tàng phách lối xưa nay, đụng vô Dượng Ba còn dám chém, vậy mà bị thằng gia đinh tát cái bốp lại ngồi cười hề hề.
Bà Cả thở dài một hơi thườn thượt, biết cái nghiệp nhà họ Trần tới đây là hết đường gỡ. Bà vứt cây phất trần xuống, xua tay như đuổi tà:
— Thôi tao xin lạy! Tụi bây muốn đụ nhau sập cái điền trang này tao cũng đéo quản nữa! Thằng Lợi, mày nói mày ở lại đền ơn tao, vậy mày coi mà dạy dỗ thằng súc sinh này giùm tao. Mày mà để nó vác tiền đi bao đào hát, tao lột da mày! Giờ lượn đi cho khuất mắt tao, để tao yên tĩnh tụng kinh! Mô Phật!
Trí nghe vậy mừng húm, nhào tới ôm cổ Lợi hun cái chóc vang dội:
— Há há! Má tao chịu rồi! Đi Lợi, về buồng tao dạy mày coi sổ sách thu tô lúa!
— Buông tao ra thằng điên! Tao đéo biết chữ tao coi sổ sách cái quần què gì! — Lợi chửi rủa ỏm tỏi, bị Trí kéo xềnh xệch ra khỏi phòng khách.
Tầm xế trưa, cái điền trang bắt đầu nhốn nháo vì sự thay bậc đổi ngôi trái luân thường đạo lý này.
Lợi quen thói dậy sớm làm lụng, ăn không ngồi rồi nửa ngày làm nó ngứa ngáy tay chân chịu đéo nổi. Thừa lúc thằng Trí đang ngủ trưa ngáy o o trong buồng, Lợi lén lột mẹ cái áo gấm xanh dính dấp mồ hôi quăng vô góc. Lợi bận độc cái xà lỏn, cởi trần phơi bộ ngực ngăm đen săn chắc, xăm xăm lội ra chái bếp sau hè.
Đám vú em, gia đinh đang lúi húi vo gạo, lặt rau, thấy Lợi bước tới thì hoảng hồn bỏ chạy tán loạn như thấy cọp.
— Á! Mợ Hai! Mợ Hai làm cái gì ra đây? — Một con hầu gái tên Nụ lật đật chạy tới, chắp tay khúm núm.
— Mợ cái mả tổ mày con đĩ Nụ! Kêu tao bằng anh Lợi! — Lợi gắt lên, xắn quần bước tới đống củi chà bá, thò tay chụp lấy cây búa quen thuộc.
— Tụi bây né ra coi, củi còn một đống chà bá vầy chiều lấy cái giống ôn gì nấu cám heo? Để tao chẻ cho!
Lợi vừa giơ búa lên, nguyên đám gia đinh nhào tới quỳ rạp xuống sình, đứa ôm chân, đứa giựt búa khóc la bài hải:
— Ấy chết cha con rồi Mợ Hai ơi! Mợ bỏ cây búa xuống giùm con! Cậu Hai mà thấy mợ chẻ củi, cậu lột da trút xương tụi con, cậu băm xác tụi con ném xuống ao cá vồ đó mợ ơi! Tụi con lạy mợ, mợ vô buồng nằm dũa móng tay giùm tụi con đi!
— Lũ điên! Tụi bây buông cái giò tao ra! Tao ngứa tay quá chẻ mấy khúc củi giải gân cốt làm đéo gì thằng Trí nó băm tụi bây! Đù má thả ra! — Lợi vùng vẫy, nhưng không dám dùng sức vì sợ đá trúng mấy bà vú già.
Ngay lúc hỗn loạn đó, từ trên nhà lớn, một giọng nói lè nhè nhưng đặc sệt sát khí vang xuống:
— ĐỨA NÀO LÀM RỘN VỢ TAO NGỦ TRƯA HẢ?
Cậu Hai Trí bận xà lỏn, ngực trần, chống gậy gõ lộc cộc bước xuống thềm. Cặp mắt Trí dòm thấy Lợi cởi trần , đứng giữa bầy gia đinh tay lăm lăm cây búa, máu ghen bốc lên tới đỉnh đầu.
Trí lội xình bước xộc tới, túm lấy vành tai Lợi xoắn mạnh một cái:
— Á ĐÙ MÁ! ĐỨT TAI TAO TRÍ! MÀY ĐIÊN HẢ?
— Lợi! Tao dặn mày sao hả? Mày cởi trần lột đồ khoe cặp vú to đùng vầy cho đám đực rựa nhà dưới dòm hả? Mày muốn tao móc mắt hết tụi nó không thằng chó? — Trí rống lên, lườm nguyên đám tá điền đang đứng co rúm.
— Tao nực! Mặc cái áo gấm của mày nóng như cái lò vậy! Tao chẻ củi cho đổ mồ hôi cho khỏe người, mày gắt cái gì dữ vậy, thằng khùng! — Lợi cự nự, hất tay Trí ra, xoa xoa cái vành tai đỏ ửng.
Trí hừ lạnh một tiếng, giựt phăng cây búa trên tay Lợi quăng cái rầm vô đống rơm khô.
— Đổ mồ hôi hả? Mày thích đổ mồ hôi thì vô buồng tao chỉ cho mày cách đổ mồ hôi lòi bản họng đéo cần chẻ củi! Đi!
Trí chẳng còn giữ kẽ gì nữa, thò tay xuống nách với bên hông Lợi, chống chân làm trụ rồi bế xốc cả thân hình vạm vỡ của Lợi lên, vác gọn lên vai mình.
— Á Á! ĐÙ MÁ MÀY TRÍ! THẢ TAO XUỐNG! NGƯỜI TA DÒM KÌA THẰNG CHÓ ĐẺ! NHỤC CHẾT TAO RỒI!!!
Lợi gào thét, vùng vẫy đập thùm thụp vô cái lưng rộng của Trí, hai cái giò dang ra trên không trung quẫy đạp loạn xạ. Đám gia đinh đứng dòm theo, đứa nào đứa nấy bụm miệng cười khúc khích, không dám ho he.
Trí vác Lợi lùi lũi đi lên nhà trên, miệng vừa đi vừa chửi vọng xuống đám người ở:
— Tụi bây dòm cái đéo gì! Đứa nào lú mặt lảng vảng trước cửa buồng tao chiều nay, tao chặt đứt giò! Vợ tao tao trị, cấm dòm!
Tiếng rầm đóng cửa gỗ cẩm lai vang lên chát chúa, ngăn cách hẳn cái sự ồn ào của sân trước với cái không gian sực nức mùi nhục dục bên trong. Trong buồng, Lợi bị Trí quăng rớt cái bịch xuống sập gụ. Lợi lồm cồm bò dậy, vơ lấy cái gối định ném vô mặt thằng thiếu gia ngáo đá thì Trí đã nhào tới, đè bẹp nó xuống phản gỗ.
— Tập thể dục nghen Lợi! Cử tạ đéo bằng cử hông tao đâu! Chiều nay tao cho mày chẻ củi! — Trí nhếch mép, hơi thở nóng hổi phả vô mặt Lợi.
— Đù má… Mày… Mới hồi tối cởi tao sập ván, trưa trật lại nứng sảng hả thứ quỷ dạ xoa… Tránh ra… Á… nhột… — Lợi vừa chửi vừa rên, cái mỏ hỗn xược dần bị Trí chặn đứng bằng một nụ hôn sâu, ướt át dâm tà.
Cái điền trang nhà họ Trần nay không còn tiếng khóc lóc than vãn vì sự đàn áp của Dượng Ba. Thay vô đó là một bầu không khí đầy tiếng chửi thề, tiếng cự nự om sòm của một tình yêu đồng tính hoang dại, nhưng rực rỡ sức sống. Thằng Lợi cục súc không bao giờ nghĩ tới cái ngày nó phải gác dao gác búa, chịu cái chức "Mợ Hai" quái gở, để ngày ngày bị thằng Cậu Hai rạch Giá đè đầu cưỡi cổ vắt kiệt tinh binh một cách đầy… hạnh phúc như thế này.