Cái điền trang mười mấy ngàn mẫu lúa của nhà họ Trần từ ngày đổi chủ, phong thủy không hiểu sao thay đổi chóng mặt.
Hồi trước, vừa sáng ra là đã nghe tiếng chửi rủa với roi mây quất vun vút của lão Ba Chinh. Còn bây giờ, ngày nào cũng vậy, từ lúc trời còn tờ mờ, gà chưa kịp gáy, đã vang lên tiếng cãi cọ của hai thằng đàn ông, ồn ào từ gian buồng lớn lan ra tới tận bờ giếng.
— Đù má mày buông cái cẳng tao ra Trí! Sáng mẹ nó rồi, để tao đi ra sau lẫm coi tụi nó khiêng lúa, mày ôm rịt lấy tao y như con đỉa trâu vậy hả thằng ngáo đá?
Tiếng thằng Lợi gắt gỏng vang lên, kèm theo đó là tiếng đạp "bịch bịch" xuống mặt phản gỗ.
— Đéo buông! Lúa lúa cái mả tổ mày! Mày là vợ tao hay mày là quản gia hả Lợi? Ngủ thêm chút nữa cho tao ôm coi! Lưng mày ấm y như cái lò sưởi, tao đéo cho mày dậy!
Trí càu nhàu, giọng ngái ngủ nhưng hai cánh tay săn chắc thì siết chặt lấy cái vòng eo ngăm đen của thằng gia đinh không chịu nhả.
Lợi bực bội, xoay người lại, đưa tay ngắt một phát rõ đau vô cái núm vú của thằng Trí:
— Á! Đù má mày nhéo nát vú tao rồi thằng chó! — Trí la oai oái, buông tay lăn cù ra mép giường.
Lợi lồm cồm bò dậy, vớ lấy cái quần đen tròng vô, ở trần phơi nguyên cái lồng ngực vạm vỡ:
— Nát cho mày chừa cái thói rượng đực sáng sớm! Nhịn tao một bữa mày chết hả Trí? Tao nằm ườn trên cái giường này cả tháng nay, gân cốt tao nó rỉ sét hết mẹ nó rồi! Tao phải đi làm việc! Tao là đàn ông con trai, ăn không ngồi rồi tao nhục đéo ngẩng mặt lên được!
Trí xoa xoa ngực, nằm ườn ra nệm gấm, nhếch mép cười khẩy:
— Nhục cái củ cặc! Mày cứu mạng tao, mày là ân nhân của cả dòng họ Trần, mày ngồi không tao nuôi mày tới già. Mày ra ngoài nắng nôi gió máy, sạm mẹ nó cái da ngực tao tối tao liếm đéo ngon! Đi ra ngoài không bận áo bọn hầu gái nó dòm cặp vú mày!
— Câm mồm! Lải nhải tào lao xịt bụp tao tát gãy răng mày bây giờ!
Lợi chửi một câu chốt sổ rồi hùng hổ mở cửa buồng đi thẳng ra nhà ngoài, mặc kệ thằng Cậu Hai nằm vắt chân rên rỉ than vãn trong buồng.
Từ ngày làm "Mợ Hai", cuộc sống của Lợi khốn nạn không tả nổi.
Lợi đi tới đâu, đám tá điền, gia đinh cũng cúi rạp người, dạt ra hai bên y như né hủi. Đứa nào lỡ miệng kêu "anh Lợi" là tự động vả miệng cái chát, đổi lại thành "Cậu Hai nhỏ" hoặc "Mợ Hai Lợi" nghe trớ trêu muốn lộn ruột.
Sáng nay, nắng lên vàng rực. Lợi chắp hai tay sau đít, bận cái áo bà ba lụa mà thằng Trí ép mặc, lửng thửng đi dạo quanh điền trang. Lợi ráng ưỡn ngực đi tướng chạng háng cho bớt cái vẻ lụa là, nhưng càng đi dòm càng giống giang hồ miệt thứ trúng số độc đắc.
Thằng Tèo lon ton chạy theo sau, tay cầm cái ô giấy dầu màu đỏ che nắng cho Lợi, vừa đi vừa lấp bắp:
— Dạ… Dạ Cậu Hai nhỏ đi chậm chậm chờ con theo với… Nắng quái ác lắm, lỡ rớt hột tàn nhang trên mặt Cậu Hai về rầy con chết…
Lợi quay ngoắt lại, giật cái ô trên tay thằng Tèo quăng cái vèo vô bụi dâm bụt:
— Dù dù cái mả cha mày! Mày thấy cái da tao đen thui đen thủi vầy nắng đéo nào ăn nổi tao nữa hả Tèo? Mày đi bung ô đỏ chót che cho tao, người ta dòm tao tưởng con đĩ xóm đình đi dạo đéo bằng! Cút ra chỗ khác chơi! Tao đập mày á!
— Dạ… Cậu Hai dặn con phải theo sát… Mợ… à Cậu Hai nhỏ đụng vô mớ củi mớ lúa là con rớt đầu… — Thằng Tèo sụt sùi, lùi lại mấy bước nhưng không dám bỏ đi.
Lợi hậm hực, thở dài sườn sượt. Đang bực mình thì từ phía cái ao lớn sau vườn, tiếng la hét, tiếng lội nước đập bùn ì oạp vang lên rần rần.
Lợi tò mò bước xăm xăm ra mé ao. Dưới đó, hơn hai chục thằng đực rựa tá điền đang trần truồng đóng khố, lội bùn tát ao bắt cá. Mùa cạn, nước rút bớt, cá lóc, cá trê bùn to bằng cổ chân ngóc đầu lên thở thoi thóp.
Nhìn cảnh tượng bùn lầy dơ dáy, bắt cá lội sình, cái nghề ngấm vô máu của một thằng nhà quê, làm Lợi ngứa ngáy tay chân chịu không nổi. Dưới ao, thằng Tư Lùn đang ráng sức ôm con cá lóc bự bằng bắp đùi, con cá quẫy đuôi cái "bép" vô mặt nó rồi vuột rớt lại xuống bùn.
— Á đù má con quỷ này mạnh dữ! Bắt nó tụi bây ơi! Nó chui vô hang sình rồi! — Thằng Tư Lùn la oai oái.
Đứng trên bờ, Lợi không nhịn được nữa, rống lên:
— Tụi bây bắt cá hay giỡn cá vậy hả lũ ăn hại? Con cá lóc bự chảng đập vô mặt rớt xuống sình mà đéo biết móc mang nó hả? Tránh ra! Để tao!
Đám tá điền giật mình ngước lên, thấy "Mợ Hai Lợi" bận áo gấm đứng chống nạnh trên bờ thì xanh mặt, đồng thanh la bài hải:
— Ấy chết Cậu Hai nhỏ ơi! Dưới này sình lầy đứt giò đó! Cậu đừng có xuống! Tụi con bắt dâng lên cho Cậu ăn mừ!
— Ăn cái củ cặc! Tao đéo thèm ăn, tao thèm bắt!
Lợi dứt lời, lột phăng cái áo xịn xò quăng thẳng lên cành me tây. Kế tiếp, nó cúi xuống, kéo hai cái ống quần đen ống rộng vắt ngược lên tận háng, cột túm lại y như đóng khố, phơi nguyên cái lồng ngực vạm vỡ, tấm lưng vằn vện sẹo và đôi chân săn chắc lông lá rậm rạp.
"ÙM!!!"
Lợi nhảy vọt từ trên bờ xuống cái ao bùn cái ầm, nước sình văng tung tóe cao cả trượng. Đám tá điền dạt ra hai bên, đứng trân trối dòm thằng Lợi trườn vô vũng sình lầy lội y như con rái cá.
— Mả mẹ mày con cá lóc, mày lọt vô tay tao tao đập đầu mày nấu cháo!
Lợi gầm gừ, thọc hai cái tay cơ bắp cuồn cuộn ngập sâu vô lớp bùn đen ngòm, moi móc cái hang con cá mới lủi vô.
Cả đám đực rựa dưới ao đứng há hốc mồm dòm. Thằng Lợi cục súc hụp lặn dưới bùn, bùn đất trét đầy lên cái ngực, làm tôn lên mấy cái múi bụng gồ ghề. Cảnh tượng hoang dã, đầy nam tính đó làm mấy thằng thanh niên mới lớn dòm cũng phải nuốt nước bọt ực ực.
"BÙM!"
— LÚ NHA LÚ NHÚ NÈ CON CHÓ! TAO MÓC MANG MÀY RỒI!