Mưa rào rào ngoài mái lá. Trong cái chòi nhỏ Trí bắt đầu nắc nhịp nhàng. Ban đầu là những cú nắc ra đẩy vào chậm rãi, ma sát từng milimet da thịt bên trong. Sự trơn trượt của mồ hôi quyện với sức nóng hừng hực khiến cái đau xé rách ban nãy dần dần bị đánh tan, nhường chỗ cho một cơn đê mê, tê dại bò râm ran trong lỗ hậu.
Tốc độ địt của Trí càng lúc càng nhanh. Cậu Hai như con thú đói mồi lâu ngày được sổ lồng, địt những cú nện trời giáng xuống cơ thể Lợi.
"Bạch… Bạch… Bạch…"
Tiếng da thịt va đập vào nhau chan chát, hòa với tiếng sạp tre ọp ẹp tạo thành một bản giao hưởng nhục dục hoang dại điên cuồng.
— Ưm… Á… Trí… Sâu… sâu quá đụng rốn tao rồi… Nhẹ… bớt cái hông lại…
Lợi không chịu nổi sự khoái cảm quá mãnh liệt, há miệng ngửa cổ lên trời rên rỉ. Cặp đùi săn chắc của nó run rẩy, dang rộng ra hùa theo từng cú địt như vũ bão của thằng nằm trên.
Trí bóp chặt hai bên hông Lợi, nghiến răng đẩy hông mạnh tới mức sạp tre rung bần bật:
— Mày sướng không Lợi? Khai thật coi! Tao đụ mày sướng nứt dái không hả thằng lỳ lợm? Kêu tao là chồng coi tao cho mày lên đỉnh!
— Chồng… chồng cái mả cha mày! Tao đéo kêu! Á… á… Má nó sướng… Trí ơi đâm mạnh ngay cái vách đó… Đúng rồi… Cạ ngay đó chà nát tao đi…
— Mày đéo kêu tao đéo đụ nữa! Tao ngâm trong này cho mày ức tới khóc ra máu luôn tao thề! — Trí khựng mẹ cái hông lại ngay lúc Lợi đang vươn tới lưng chừng trời.
Sự bứt rứt, thèm khát dồn nén làm Lợi muốn nổ tung. Nó ức trào máu, quay mặt lại dòm Trí với cặp mắt long lanh nước ướt át, nghiến răng rít lên:
— Đù má… Đập đầu vô cột mà chết đi Trí! Mày ép tao… Chồng! Chồng ơi… Đụ… đụ tao tiếp đi… Nhấp lẹ cho tao ra!
Nghe được tiếng "chồng ơi" từ cái mỏ hỗn xược của thằng gia đinh, máu nứng trong người Trí bốc lên tới đỉnh não. Cậu Hai gầm lên một tiếng tóm lấy hai cái đùi Lợi kéo gập lên tận ngực, rồi nắc xuống những cú liên hoàn.
— Á Á Á! TRÍ! BẮN… BẮN TAO… TAO BẮN…
Lợi cong người lên như cây cung, hai tay bấu chặt vô sạp tre tới gãy cả móng, hai trứng dái thì săn lại. Một dòng tinh dịch trắng đục phóng vọt ra, bắn ướt nhẹp lên mớ rơm khô. Cùng lúc đó, Trí cũng gầm lên, siết chặt lấy eo Lợi, đụ một cú lút cán sâu tận cùng rồi trút toàn bộ tinh dịch vào sâu bên trong lỗ lồn dâm đãng của Lợi.
Hai thằng đàn ông rũ rượi đổ ụp xuống sạp tre. Tiếng thở dốc hồng hộc, đứt quãng vang lên.
Cái sạp tre sau một màn giông bão đéo chịu nổi nhiệt, rốt cuộc kêu cái "rắc" gãy làm đôi. Trí và Lợi lăn cù lọt thỏm xuống nền đất dính đầy cứt sình.
— Đù má! Sập sạp rồi! — Trí hoảng hồn la lên, lồm cồm ôm chặt Lợi lăn qua một góc tránh mấy thanh tre nhọn đâm trúng.
Lợi nằm ườn ra đất, cả người mềm như cọng bún thiu, nhớp nháp mồ hôi lẫn chất nhờn. Cái lỗ đít phía sau trướng lên, trào ra thứ chất lỏng trắng đục hòa lẫn với máu tươi chảy dọc theo khe mông ngăm đen. Nó thở hắt ra, lấy chân đạp vô cái đùi Trí một cái bép:
— Tại mày đó thằng quỷ! Đụ trâu đụ bò đéo bằng mày nhấp tao! Sập sạp lấy cái con mẹ gì đêm nay mà ngủ hả? Lưng tao nó đau, đít tao nó rách rồi nè! Mày thèm khát gì như quỷ chết đói vậy Trí?
Trí nằm ngửa dang háng ra, cười khanh khách thỏa mãn tột độ. Cậu Hai quơ tay kéo thằng Lợi nằm ụp lên ngực mình, tay vuốt ve mấy đường sẹo nổi cộm trên lưng nó:
— Sập thì tao dọn lá chuối tao ôm mày ngủ dưới đất! Từ nay gạo nấu thành cơm rồi nha Lợi. Tao đóng mọc vô đít mày rồi, đéo có thằng nào, con nào rớ vô mày được nữa. Mày là vợ tao, cả cái đời chó má này tao chỉ xài mỗi cái háng mày thôi tao thề!
— Vợ vợ cái củ cặc! Trả công đấm bóp bữa nay đi thằng thiếu gia nùi giẻ! Tao đói rã ruột rồi, nồi cơm nãy tao chưa nhắc xuống, khét nghẹt dưới bếp rồi kìa! — Lợi cự nự, cắn một cái rõ đau vô cổ Trí.
— Khét thì đổ nước vô ăn cháo! Đêm nay đéo có cơm gì sất! Mới ra một hiệp tao chưa đã, lật người lại, chổng mông lên tao quất thêm hiệp nữa rồi tao nướng ếch cho mày hốc!
— Á! Đù má tránh xa tao ra! Cứu mạng! Tao cắn đứt con cặc mày tao băm cho vịt ăn tao thề!
Mặc kệ tiếng chửi thề và tiếng giãy nảy của thằng Lợi, cậu Hai Trí lại như một con mãnh thú lật ngửa thằng Lợi ra, đè bẹp nó xuống nền đất lạnh lẽo mà tiếp tục nhấm nháp cái mùi vị xác thịt hoang dại.
Mưa rào rào ngoài đồng sậy bạt ngàn. Trong cái chòi vịt tơi tả, thứ tình yêu trái luân thường đạo lý của hai kẻ cùng khổ nhưng ngang tàng đã nở rộ một cách dâm dục.