Trí thở dốc, dời đôi môi xuống vòm ngực rộng thênh thang của Lợi. Cậu Hai dùng cái lưỡi liếm láp lên những cơ bắp đang gồ lên, mút mạnh vào hai đầu vú sậm màu làm Lợi bật ra một tiếng rên đứt quãng.
— Á… Đừng liếm chỗ đó… Nhột tao… Trí… Mày lột đồ lẹ đi… cọ xát ngứa tao quá…
— Mày hối tao hả? Nãy làm bộ làm tịch chữ trinh đáng giá ngàn vàng, giờ lòi cái đuôi nứng sảng ra rồi hả con dâu họ Trần?
Trí cười đểu cáng, đưa tay kéo tuột cái quần xà lỏn đang dính bẹp dí vô đùi của Lợi ném văng xuống nền. Tới phiên mình, Trí cũng lột phăng luôn cái quần ra. Hai thân thể trần trụi, vạm vỡ của hai gã thanh niên cọ xát vào nhau, nóng như hòn than ném vô đống củi khô.
Lợi nuốt nước bọt cái ực, dòm xuống dương vật đang ngóc đầu cương lên thẳng đứng, gân guốc nổi ngoằn ngoèo của Trí mà rùng mình. Nó nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt mép sạp tre.
Lợi không nói gì lấy tay xoa xoa con cặc cương cứng. Lợi hết quay trái rồi quay phải hôn Trí và Lợi tay thì mân mê con cặc đang cương cứng lòi ra khỏi quần của Trí. Được một lúc thì Trí chủ động đứng dậy đẩy Lợi nằm ngửa ra giường, làm cu dái thằng gia đinh lộ rõ mồn một dưới ánh mắt của câu chủ. Trí vục mặt vào vừa liếm vừa nói,
— Căc mày ngon quá Lợi. Cậu liếm sạch cặc mày nha!
— Nói nhiều quá, bú đi, đang sướng!
Rồi Trí ngậm trọn con cặc Lợi vào mồm, hai tay nắm chặt 2 mông của Lợi mà đẩy ra đẩy vào. Vừa ngậm con cặc to như quả chuối trong mồm Trí vừa đá lưỡi vòng quanh cái đầu khấc. Lợi rên hừ hừ nắm chặt lấy tóc Trí. Đầu khấc to vượt trội hơn cái thân cặc, Trí chửi thề trong lòng: Cặc thằng làm người ở ngon vãi lồn!
Trí liếm từ đầu cho tới thân cặc, rồi liếm nhẹ 2 hòn dái.
— Ưm… Ư… ư… ư… — Lợi rên rỉ vì nứng. Tay Lợi nắm lấy con cặc Trí mà vuốt ve, nó đã cứng ngắc đợi tôi từ nãy giờ.
Nói xong Trí dựng đầu Lợi ngồi dậy chỉa con cặc vào mồm Lợi và bắt nó bú, con cặc của Trí lúc này cương cứng như sắp nổ tung ra ngoài. Lợi lúc này đang nứng quên hết luân thường đạo lý mà đưa miệng mình liếm đầu cặc Trí, rên rĩ nhưng lời dâm dục.
— Ah… Con cặc cậu… nó cửng lên rồi kìa… thấy ghét nó chĩa thẳng vào mặt tui… thật to… tui… tui muốn mút nó… Cái con cặc to béo và cứng cáp này… cái thứ mà lát nữa thôi sẽ địt nát lồn tui sao…
Nói xong những lời dâm dục Lợi mút lấy mút để con cặc, làm cậu Hai Trí sướng rơn, hai trứng dái Trí dánh lô tô lên xuống như muốn xuất tinh ra ngoài. Trí lúc này đang sướng, Lợi bất ngờ nhả cặc Trí ra rồi thì thầm.
— Cậu…cậu có đâm thì nhẹ nhẹ chút… Không có miếng mỡ gà mỡ heo gì bôi trơn… cậu nhấp mạnh nó rách đít tui chảy máu y như hồi bữa tui thiến cậu á….
Trí nhếch mép, đưa bàn tay vuốt ve dọc theo hai quả đào săn chắc của Lợi. Trí nhổ toẹt một bãi nước bọt vô lòng bàn tay, xoa xoa đều rồi trét thẳng vô cái khe lỗ đít của Lợi.
— Á! Đù!!!
— Chịu khó đi Lợi! Chút xíu nước dâm sướng của mày nó túa ra là trơn lùi à! Mày ráng thả lỏng ra, thít chặt y như cái niềng mâm xe bò vậy tao đút vô đứt cặc tao sao?
Nói xong, đéo để Lợi chuẩn bị tinh thần, Trí nắm lấy eo Lợi kéo giật lại, rồi rướn người đẩy mạnh một cú chí mạng vào sâu bên trong lỗ đít Lợi.
"Ọp ẹp…"
Cái sạp tre oằn xuống, kêu lên một tiếng đau đớn như chính tiếng thét của Lợi.
— Á Á Á! ĐỤ MÁ MÀY TRÍ!!! RÁCH… RÁCH LỖ ĐÍT TAO RỒI THẰNG SÚC SINH!!! LÚT CÁN RỒI! RÚT CÁI CỦ CẶC ĐÓ RA NHANH LÊN!!!
Lợi gào thét thảm thiết, hai tay vồ lấy mớ rơm khô trên sạp mà cào xé. Cơn đau xé rách da thịt làm nước mắt của nó trào ra giàn giụa. Cửa lồn hẹp, bị một con cặc to lớn nong rộng đột ngột khiến cả cơ thể vạm vỡ của thằng gia đinh co rúm lại, run lên bần bật.
Trí cắn chặt răng tới tứa máu nướu. Trán Trí đổ mồ hôi hột to như hạt bắp, gân xanh nổi đầy hai bên thái dương. Bên trong của hậu môn Lợi siết chặt đến mức Trí tưởng chừng như con cặc của mình đang bị ai kẹp vô mỏ lết mà siết vặn bẻ gãy.
Trí ụp nguyên tấm ngực rộng của mình đè lên lưng Lợi, hai cánh tay luồn xuống dưới ôm chặt lấy cái bụng đang gồng cứng của Lợi, thì thầm dỗ dành:
— Mày… mày ráng xíu đi Lợi… Lỏng ra chút đi cục cưng… Thít kiểu này máu đéo lưu thông được đứt mẹ cái cặc tao mất…
— Đứt thì cho mày đứt luôn! Thằng chó! Tao bảo mày vô từ từ mày húc tao y như con trâu điên vậy! Đau thấu trời xanh Trí ơi…