Cơn mưa rừng miệt U Minh ập xuống nhanh như chớp. Bầu trời chiều mới đó còn đỏ chét thoắt cái đã đen kịt. Gió thốc từng cơn lùa qua cánh đồng sậy rạp mình xào xạc, tạt những hạt mưa rào rào vô mái lá dột nát của cái chòi canh vịt bỏ hoang.
Trí xắn quần, vai vác cái xà dính đầy sình lầy lóp ngóp chạy xộc vô chòi. Cậu Hai ướt như chuột lột, quăng cái bịch xâu ếch đồng mập ú xuống nền đất.
Trong góc chòi, thằng Lợi đương ngồi xổm nhúm bếp thổi lửa nấu nồi cơm gạo lứt. Hơn nửa tháng trời lẩn trốn, ăn đói nhịn khát nhai lá rừng, mấy vết roi mây trên lưng Lợi giờ đã kéo da non, để lại những đường sẹo vằn vện nổi cộm trên tấm lưng ngăm đen. Nó chỉ bận độc cái quần tà lỏn, cởi trần, mồ hôi nhễ nhại bóng loáng dưới ánh lửa bập bùng.
Nghe tiếng động, Lợi quay đầu lại, nhăn mặt chửi :
— Tổ cha mày, đi đặt lờ hay đi đụ đỉa mà sình văng tới lỗ tai vậy Trí? Đứng đó vẩy vẩy nước văng ướt nhẹp ba cái củi khô của tao hết bây giờ!
Trí vuốt vuốt mớ tóc bết dính nước mưa, cặp mắt sắc lẻm dán chặt vô cái rãnh lưng và vòng eo săn chắc của Lợi. Cậu Hai thở hắt ra, quăng luôn cái xà di vô góc, bước tới:
— Đụ đỉa cái mả mẹ tao! Tao đi soi ếch cho mày tẩm bổ, đỉa nó bu kín cái bắp chuối tao hút máu lòi lồn nè Lợi! Mày đéo xót tao mà mày xót đống củi khô hả thằng súc sinh?
— Xót cái củ cặc! Mày ngon mày lột quần ra tao coi đỉa cắn chỗ nào? Còn nguyên cục dái đéo rớt trứng nào thì bớt than thở giùm cái! Đứng xích ra cho tao thổi lửa, đói mờ con mắt rồi!
Lợi cự nự, quay mặt đi phùng má thổi vô ống tre làm tàn lửa bay lắt nhắt. Trí đéo nói đéo rằng, nhào tới quỳ một gối xuống phía sau lưng Lợi. Cậu Hai dùng hai bàn tay ướt sũng bùn đất, bóp chặt lấy hai bên eo của Lợi giật ngược ra sau.
Lợi mất đà, ngã ngửa lưng áp sát rạt vô cái lồng ngực đang nóng hầm của Trí.
— Á đù má Trí! Mày điên hả? Nước sôi văng phỏng chim tao bây giờ! Buông ra!
— Đéo buông! Mày dòm tao nè Lợi! — Trí gầm gừ, áp sát miệng vô lỗ tai Lợi, cắn nhẹ một cái rùng mình.
— Hơn nửa tháng rồi… Từ cái đêm tao cứu mày ra khỏi chuồng heo, tao nhịn mày nửa tháng rồi! Tao đi bắt ếch, bắt lươn nuôi mày, tao lau mình cho mày, tao đéo dám đụng mạnh sợ mày rách vết thương. Bữa nay sẹo mày khô rồi, lưng mày êm lại rồi. Đêm nay tao đòi nợ! Đéo cãi!
Lợi nghe cái giọng hừng hực nhục dục của Trí phả bên tai, cả cơ thể cường tráng tự dưng nổi da gà rần rần. Chỗ đũng quần tà lỏn của nó bắt đầu cộm lên. Nhưng cái thói ngang ngạnh của thằng gia đinh làm nó ráng gồng mình đẩy Trí ra:
— Đòi nợ cái mả cha mày! Chỗ đéo nào mà đòi? Cái chòi vịt bằng chừng cái hốc chó, cái sạp tre mày bước lên nó kêu răng rắc muốn gãy làm đôi. Mày đè tao ra đây nhấp hai cái sập mẹ nó sạp thì tao với mày lọt xuống sình ăn cức hả thằng ngáo đá?
— Sập thì đụ dưới sình! Mưa bão cỡ nào đêm nay tao cũng phải đâm lút cán vô người mày tao mới đã nư! Mày thiếu tao cái đêm tân hôn, mày nhớ không hả thằng chó đen cứng đầu này!
Dứt lời, Trí luồn một tay xuống dưới nách Lợi, bế bổng cái thân hình vạm vỡ bảy chục ký của Lợi lên bằng sức mạnh hoang dại của một thằng đàn ông đương lúc rượng đực.
— BỎ TAO XUỐNG! TRÍ! MÀY KHÙNG CON MẸ NÓ RỒI! ĐỂ TAO NẤU CƠM! HỐC VÔ CÓ SỨC MỚI ĐỤ CHỨ THẰNG BỆNH NÀY!
— Tao đéo thèm cơm! Tao thèm mày!
Trí vứt Lợi xuống cái sạp tre ghép bằng mấy thân lồ ô. Tiếng tre nứa ọp ẹp vang lên. Lợi chưa kịp lồm cồm bò dậy đã bị Trí đè nghiến xuống. Hai đầu gối Trí chen vào giữa hai bắp đùi săn chắc của Lợi, ép chặt không cho nhúc nhích.
Bên ngoài, sấm sét nổ xé trời, xé rạc màn mưa trắng xóa. Bên trong cái chòi tăm tối chỉ có ánh lửa bếp bập bùng, hai thân thể ngăm đen, lấm lem bùn đất và nước mưa quấn chặt lấy nhau.
Trí cúi gập người, vồ lấy đôi môi đang định chửi thề của Lợi mà cắn, mà mút một cách thô bạo. Nụ hôn rực lửa, vị mồ hôi, vị nước mưa và cả cái mùi của bùn lầy.
Lợi ưỡn ngực lên, hai tay nó theo bản năng vòng qua ôm lấy cái cổ đầy gân xanh của Trí. Nó cắn lại môi Trí, hai cái lưỡi vờn nhau trong khoang miệng phát ra những tiếng chóp chép dâm đãng đến mức khiến Lợi tự nghe cũng thấy ngượng chín mặt.
— Ưm… Đù má mày… cắn xịt máu tao rồi… nhả ra thằng chó đẻ…
— Cắn cho mày hết chửi tao! Da mày sao mà nó thơm, tao nghiền quá Lợi ơi… Tao thèm mày chịu đéo nổi nữa rồi!