Đúng ba giờ chiều ngày hôm sau, cái điền trang nhà họ Trần rần rần như cái chợ chồm hổm.
Bà Cả chạy đôn chạy đáo, mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn như tắm, miệng quát tháo đám gia đinh giăng đèn kết hoa, mổ heo mổ bò làm mâm cỗ đàng hoàng dẫu là rước dâu gấp gáp. Ai không biết còn tưởng nhà này có hỷ sự lớn lắm, chứ đâu biết đằng sau cái mâm trầu cau đỏ chót kia là một tấn bi kịch ép duyên đẫm máu.
Trong buồng, cậu Hai Trí bị đè nghiến ra phản gỗ. Ba bốn bà vú xúm lại chải đầu, trét sáp thơm, tròng cho cậu bộ áo gấm đỏ thêu chỉ vàng láng cón. Sợi xích dưới chân đã được tháo ra, nhưng hai bên tả hữu là bốn thằng gia đinh bự con canh chừng từng mi-li-mét.
Trí ngồi rũ rượi như một cái xác không hồn. Cặp mắt sưng húp, đỏ ngầu vì khóc và thức trắng đêm. Môi cậu cắn nát bươm, tươm máu đọng lại thành vệt đen ngòm. Khóe miệng cậu cứ lẩm bẩm cái tên "Lợi… Lợi ơi…", nghe mà đứt từng khúc ruột.
Bà Cả bưng tô yến sào bước vô, dòm bộ dạng thằng con mà rớt nước mắt, nhưng vẫn cố vuốt ve:
— Trí à… Mày ráng ngoan ngoãn cho xong bữa nay đi con. Lát nữa kiệu hoa bên làng Đông tới, mày bước ra lạy bàn thờ tổ tiên, rước con Thắm vô buồng là xong chuyện. Mày đừng quậy nữa, chú Ba ổng nói rồi, mày mà quậy ổng kêu xe bò chở thằng Lợi đi liền trong đêm nay đó!
Trí ngước cặp mắt trừng trừng dòm Bà Cả, giọng khàn đặc, chua chát:
— Má ác lắm… Má tiếp tay cho thằng súc sinh đó giết con của má… Má tưởng tui mặc cái áo đỏ này tui thành chú rể hả? Tui là cái thây ma! Thây ma bị ép cưới con đĩ tui đéo hề quen biết!
— Mả cha mày! Câm cái mỏ lại! Mày gọi ai là con đĩ? Con Thắm nó là tiểu thư khuê các, công dung ngôn hạnh, mày vớ vẩn tao tát vỡ mồm mày bây giờ! — Bà Cả tá hỏa, vội bụm miệng thằng con lại ngó dáo dác sợ Dượng Ba nghe thấy.
— Công dung ngôn hạnh cái lỗ đít! Đứa nào bước qua cái cửa này tui bóp cổ tui giết đứa đó! Má kêu con Thắm gì đó chuẩn bị sẵn hòm đi! Đêm nay đéo có động phòng, chỉ có đám ma thôi! — Trí gầm lên, hai tay hất tung tô yến sào văng bể nát bét dưới sàn gạch.
Từ ngoài sân, tiếng pháo nổ đùng đùng vang dội, khói mù mịt bay vô tận nhà trong. Tiếng phèng la, tiếng kèn trống rước dâu xập xèng đinh tai nhức óc. Dượng Ba Chinh bận bộ đồ the đen bóng, râu vểnh lên, đắc ý đi ra tận cổng rước kiệu hoa.
Kiệu dừng lại. Cô Tư Thắm bước ra.
Bà con lối xóm bu đen bu đỏ dòm ngó. Cô Tư bận bộ áo mớ ba mớ bảy, đầu đội lúp đỏ che kín mặt, tướng đi yểu điệu thục nữ, hai tay giấu trong tay áo khép nép bước từng bước nhỏ vô nhà. Dòm cái dáng vẻ e ấp đó, đám tá điền đực rựa đứa nào cũng nuốt nước bọt ực ực, thầm ghen tị với phước phần của thằng thiếu gia Hai Trí.
Dượng Ba gật gù ra chiều ưng ý lắm. Lão hất hàm ra lệnh cho đám gia đinh xốc nách cậu Hai Trí từ trong buồng lôi ra.
Trí bị lôi đi như khúc gỗ, mặt hằm hằm sát khí. Tới trước bàn thờ gia tiên, Trí bị ấn gối bắt quỳ xuống lạy. Trí vùng vằng không chịu lạy, Dượng Ba liền ghé sát tai Trí, rít qua kẽ răng:
— Mày không lạy, tao cho người cầm dao ra chuồng heo xẻo từng miếng thịt thằng Lợi ngay bây giờ!
Nghe tới tên Lợi, cơ hàm Trí giật giật. Cặp mắt cậu nhắm nghiền lại, hai hàng nước mắt ứa ra nóng hổi. Sự bất lực tột cùng làm thằng đàn ông ngang tàng phải rập đầu lạy ba lạy trước bàn thờ trong sự uất hận thấu trời xanh.
Đám cưới diễn ra qua loa cốt cho xong lễ. Bái đường xong, trời vừa chập choạng tối, cô dâu chú rể bị tống cổ vô cái buồng tân hôn đỏ rực màu.
"Rầm! Cạch cạch!"
Dượng Ba đích thân khóa trái cửa buồng từ bên ngoài. Lão đứng ngoài cửa, vọng giọng vào, đầy đê tiện:
— Hai Trí! Mày liệu hồn mày làm ăn cho đàng hoàng! Sáng mai tao mà không thấy miếng giẻ dính máu trinh trắng của con Thắm, tao xé xác thằng tình nhân của mày ra cho chó ăn!
Bên trong buồng.
Không khí im lìm, lạnh lẽo đến rợn gáy dù nến đỏ cháy phừng phực.
Cô Tư Thắm vẫn trùm khăn đỏ, ngồi im lìm trên mép giường, tay vân vê tà áo.
Trí đứng cách đó mấy bước chân, lườm cô dâu mới bằng ánh mắt mang hình viên đạn. Trí điên tiết bước lại gần cái bàn trang điểm, giơ tay quơ tay đập nát cái bình bông bằng gốm sứ. Tiếng vỡ chát chúa vang lên.
Trí nhặt một mảnh sứ sắc lẹm, bước tới chĩa thẳng vào mặt cô Tư Thắm, gầm gừ như một con thú điên:
— Mày lột cái khăn chó chết đó ra! Mày có điếc không con đĩ? Mày tưởng mày bước vô cái nhà này mày làm mợ Hai tao hả? Tao nói cho mày biết, vợ tao là thằng Lợi! Tao thà đụ một thằng đàn ông thúi hoắc mùi sình còn hơn rớ vô cái mỏm thịt thúi của mày!