Mùi phân heo xộc vào mũi làm thằng Lợi choàng tỉnh.
Nó mở hé con mắt sưng húp, nặng trĩu. Cả người nó nằm bẹp dí trên một đống rơm mốc meo nặc mùi nước đái heo. Từng cơn đau rát cháy từ gáy xuống tận thắt lưng. Tấm lưng chữ điền ngăm đen tối qua còn cường tráng, giờ chi chít những lằn roi mây tóe máu, có chỗ da thịt lòi cả ra, tươm nước vàng lẫn với sình lầy dơ dáy.
Lợi khẽ cựa mình một cái, tức thì hàm răng nó nghiến chặt lại tới ứa máu nướu.
— Ư… Má ơi… Đau… đau thấu trời xanh…
Tiếng rên thều thào của nó vang lên yếu ớt giữa cái chuồng heo tối om, lạnh lẽo sương đêm. Từ ngoài khe hở của vách lá, một bóng đen nhỏ thó lách mình chui vô. Là thằng Tèo. Hai tay nó bưng một cái gáo dừa mẻ, run lẩy bẩy bước tới ngồi xụp xuống đống phân heo bên cạnh Lợi.
— Anh Lợi… Anh Lợi ơi! Anh tỉnh chưa anh? Trời đất quỷ thần ơi, lưng anh nát bét hết trơn vầy nè!
— Tèo… Mày… mày xuống đây chi… Ổng đánh mày chết bây giờ… — Lợi khó nhọc thốt từng chữ, cổ họng như ngậm cát.
— Tui kệ ổng! Tui canh ổng ngủ say tui lén đem cho anh miếng nước với nhúm thuốc tề Bà Cả hay xức. Anh hả miệng ra uống miếng nước đi anh Lợi, môi anh nứt nẻ chảy máu hết rồi nè!
Thằng Tèo đỡ cái đầu nặng trịch của Lợi lên, kề gáo nước dừa vô miệng nó. Lợi ực lấy ực để dòng nước lạnh, cảm giác sống lại được một phần mười cái mạng. Nó nuốt cái ực, bàn tay run rẩy túm lấy vạt áo thằng Tèo, rướn cổ hỏi, giọng nghẹn lại:
— Trí… Cậu Hai Trí… Cậu sao rồi mậy? Tối qua cậu đỡ cho tao một roi… Cậu có bị ổng đánh nữa không?
Thằng Tèo nghe hỏi tới cậu Hai thì rớt nước mắt, quệt mũi sụt sùi:
— Cậu Hai bị xích mẹ nó rồi anh ơi! Dượng Ba kêu thợ rèn đem cọng xích chó bự chà bá khóa chặt cái giò cậu vô cột giường. Cậu quậy nát bét cái buồng, đập bể hết bình chóa đèn, chửi thề vang động tới xóm đình luôn. Cậu gào tên anh khan cả họng, bắt người ta thả anh ra, không cậu cắn rưỡi cậu chết!
Lợi nghe tới đó, tim nó như bị ai lấy búa nện một cú chí mạng. Nước mắt thằng đàn ông hai mươi hai tuổi đầu, chịu bao nhiêu đòn roi không khóc, giờ lại ứa ra lăn qua khóe mắt bầm tím. Cái thằng thiếu gia ngáo đá đó, cái thằng hay ăn hiếp nó đó… vậy mà thương nó tới mức đòi cắn lưỡi tự tử.
— Thằng chó ngu… Trí ơi mày ngu quá… Mày là cậu chủ… mày vì tao làm gì cho nhục nhã tông môn hả Trí…
— Anh Lợi, anh lo cái thân anh trước đi! Sáng mai là Dượng Ba bán anh lên đồn điền cao su trên miệt Lộc Ninh rồi! Nghe nói lên đó cạo mủ là làm mọi, sốt rét chết không có chỗ chôn đâu anh ơi! — Thằng Tèo khóc thét lên, tay bôi trét mớ thuốc tề rát buốt lên lưng Lợi.
— Bán thì bán… Cái mạng tao rách nát rồi, tao đéo sợ. Chết trôi sông tao cũng cam lòng… Chỉ tội cho thằng Trí…
Lợi gục đầu xuống nền đất, nhắm mắt lại. Nó nhớ cái mùi mồ hôi của Trí, nhớ cái cách Trí ôm nó từ đằng sau, vùi mặt vào cổ nó mà rên rỉ gọi "mình ơi". Đù má, ông trời già tàn nhẫn, cho nó nếm miếng ngọt chưa khỏi mép đã đạp nó rớt xuống cửu tuyền.
Trong khi đó, ở gian nhà lớn, không khí căng như dây đàn sắp đứt tới nơi.
Cửa buồng cậu Hai Trí bị khóa trái bằng hai ổ khóa đồng bự. Bên trong ngổn ngang mảnh vỡ sành sứ, quần áo rách nát văng tung tóe. Cậu Hai Trí bận độc cái quần tà lỏn, trần truồng nửa trên, tóc tai rũ rượi mồ hôi. Ngay cổ chân trái cậu, một vòng xích sắt to đùng khóa chặt, kéo lê tới cái chân giường. Chỗ cổ chân cọ xát với sắt đã tứa máu đỏ lòm.