Trí vừa sục vừa mút cái đầu khấc chụt chụt làm Lợi nứng hơn bao giờ hết. Trí kêu Lợi quay lại theo thế 69 dạng háng lên trên mặt mình rồi từ từ liếm nhẹ nhàng hai bên bẹn, hít hít cái lỗ đít còn vương mùi tinh trùng dư âm đêm hôm qua, rồi dùng lưỡi quét nhẹ một đường dọc khe đít làm Lợi giật mình. Lợi cũng không chịu thua bắt đầu sục cặc Dũng nhanh hơn, đầu cặc Trí rỉ ra một chất nhờn nam tính.
Trí kéo mông Lợi xuống rồi ngoạm lấy trứng đang sưng lên của Lợi mà mút, hai tay thì bóp bóp mông Lợi lâu lâu lại vỗ nhẹ cái bép, Lợi cũng dần hưởng ứng lắc mông cho cái lỗ đít cà cà trên mặt và lỗ mũi Trí, thi thoảng nhả con cặc ra rồi rên! Lợi bây giờ không còn là một người thiếu niên đạo mạo nữa mà thay vào đó là một con thú đang động đực! Biết Lợi đang nứng nên Trí đẩy Lợi ra nằm ngửa rồi bắt đầu vục mặt xuống liếm lỗ đít Lợi, chọc lưỡi vô cái lỗ ướt sũng rồi ngoáy ngoáy, tay thì day day hai trứng dái đến kích thích. Lợi thì dùng hai tay mình banh hai chân ra cho Trí chăm sóc, miệng thì rên la…
— Tui sướng quá cậu ơi, đụ tui đi!
Trí chưa vội nhét cặc vào, mà dùng tay móc móc kích thích điểm G, tay còn lại từ từ mân mê cái lỗ khấc bé xíu của Lợi, được chăm sóc tận tình làm Lợi đê mê, hai chân thì co giật không ngừng. Trí chờ cho Lợi hoàn hồn lại thì đưa bàn tay ướt đẫm dâm thuỷ lên mặt Lợi. Lợi cũng không ngần ngại mà há miệng ra mút ngon lành. Cho Lợi mút xong, Trí lại cúi mặt xuống liếm sạch sẽ cái lồn đầy nước rồi quay Lợi lại chổng đít như chó rồi đập đập con cặc cứng ngắc trên mông Lợi…
— Mày thèm cái này không?
Trí hỏi rồi rê con cặc miết miết dọc khe lỗ đít. Lợi vừa rên ư ử vừa trả lời…
Giữa bờ sông vắng, tiếng bú cu ướt át dâm đãng vang lên rõ mồn một. Lợi thở dốc, hai chân run lẩy bẩy, nước mắt trào ra nơi khóe mi. Nó nhắm nghiền mắt lại, chìm đắm trong cái thú vui nhục dục tội lỗi mà luân thường đạo lý cái xứ này gọi là "trái khoáy".
Đang chuẩn bị tới khúc cặc cậu Trí dập vào tuyến tiền liệt Lợi. Tụi nó không biết rằng, cách tụi nó không tới mười bước chân, có một bóng người đã đứng đó từ bao giờ.
Sau gốc bần già xù xì, Dượng Ba Chinh đứng im như một pho tượng đá.
Bàn tay cầm cây ba-toong gỗ của lão siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, kêu lên những tiếng rắc rắc khe khẽ. Lão thở hồng hộc qua kẽ răng, nhưng không phải vì tức giận. Cặp mắt đục ngầu, hằn đầy những nếp nhăn của tuổi tác giờ đây mở trừng trừng, hằn lên những tia máu. Tròng mắt lão dán chặt vào tấm lưng cong vút, cơ bắp căng tràn sức sống của thằng Lợi. Lão nuốt nước bọt liên tục, yết hầu chạy lên chạy xuống cồm cộm.
Trong đầu Dượng Ba Chinh lúc này không có khái niệm gì về "gia phong", "đạo đức" hay "kỷ cương họ Trần". Lão chỉ thấy ngọn lửa ghen tuông bệnh hoạn đang thiêu đốt ngũ tạng của mình.
"Da thịt của thằng Lợi… cơ bắp của thằng Lợi… cái tiếng rên rỉ trầm đục mang đầy nam tính của thằng Lợi…"
Dượng Ba nghiến răng, một luồng nóng chạy dọc thẳng xuống đũng quần của lão. Lão căm thù cái thằng Hai Trí. Lão hận vì kẻ đang được bú mút, được chà đạp, được ôm ấp cái cơ thể tuyệt mỹ của thằng gia đinh kia không phải là lão, mà là cái thằng cháu trời đánh!
Nhìn mớ cơ bụng nổi rõ sáu múi của Lợi phập phồng theo từng nhịp thở, Dượng Ba tự dưng thò một tay vào trong túi quần của mình. Lão bóp chặt lấy con cặc đang ngóc đầu dậy bên trong của mình, miệng lẩm bẩm những tiếng thô bỉ không thành lời:
— Của tao… Cái tướng tá đó… phải để tao đè ra đụ mới sướng… Thằng Trí… mày dám nếm trước đồ của tao…
Cơn thịnh nộ quyện lẫn với dục vọng vặn vẹo lên đến đỉnh điểm. Dượng Ba không muốn đứng dòm nữa. Lão muốn chia rẽ tụi nó. Lão muốn chiếm đoạt thằng Lợi cho riêng mình.
Lão chỉnh lại vạt áo, hắng giọng, cố tình lấy cây ba-toong đập thật mạnh vào thân cây bần một tiếng chát chúa.
"CHÁT!"
— KHỐN NẠN! LŨ SÚC SINH TỤI BÂY LÀM CÁI TRÒ TRỜI ĐÁNH THÁNH ĐÂM GÌ Ở ĐÂY!!!