Sau buổi tập ở phòng gym, Lâm An dường như đã lờ mờ nhận ra rằng, ánh đèn rực rỡ và những ống kính máy quay không còn là nỗi sợ, mà đã trở thành mồi lửa thiêu rụi chút liêm sỉ cuối cùng của em. Nhưng tôi vẫn chưa hài lòng. Đóa mẫu đơn xăm quanh lỗ nhỏ của em dù đã bị giày vò đến tơi tả, vẫn còn đó một sự bám víu vào hơi ấm của tôi. Em vẫn gọi tên “chồng” trong những cơn cực khoái, vẫn tìm kiếm sự che chở từ bàn tay tôi.
Tôi muốn em hiểu một điều tàn nhẫn hơn: Khi em đã chọn dấn thân vào sự dâm đãng này, em không có tư cách đòi hỏi sự ấm áp. Tôi mua về một chiếc máy làm tình công suất lớn, một con quái vật bằng thép lạnh lẽo có thể hoạt động không biết mệt mỏi.
Căn phòng ngủ vốn dĩ là tổ ấm của chúng tôi, nay bị xáo trộn bởi sự hiện diện của khối máy móc thô kệch đặt ngay giữa giường. Lâm An đứng nép bên cánh cửa, đôi mắt tròn xòe nhìn con quái vật thép với vẻ kinh hãi tột độ. Trên thanh đẩy của máy, tôi đã lắp sẵn một khúc dương vật giả bằng silicon đen bóng, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, kích thước to và dài hơn hẳn của tôi.
“Lại đây, An An.” tôi vừa thản nhiên lật giở một tờ báo, vừa ra lệnh.
“Chồng ơi… cái đó… anh định làm gì vậy?” giọng em run rẩy, đôi chân như muốn nhũn ra.
“Đến lúc em phải học cách tự mình hưởng thụ rồi. Hôm nay, chiếc máy này sẽ thay anh phục vụ lỗ nhỏ em.”
Tôi tóm lấy xích cổ của em, lôi em lại gần máy. Tôi ép em nằm ngửa, hai chân dạng rộng đến mức tối đa và dùng dây đai bằng da thắt chặt hông em vào khung thép của máy. Lâm An không thể nhúc nhích, chỉ có thể nằm đó, phơi bày toàn bộ vùng kín đang sưng mọng, nhầy nhụa vì sợ hãi cho con quái vật vô tri kia.
Tôi chậm rãi bôi một lớp gel bôi trơn dày, trong suốt lên khúc silicone đen bóng – thứ vật chất vô hồn nhưng lại mang hình dáng của một con dã thú gân guốc. Tiếng công tắc “tạch” vang lên, chiếc máy bắt đầu rung động, tiếng động cơ “rè rè” khô khốc và đều đặn vang vọng, xé toạc sự im lặng của đêm muộn.
Tôi cầm chiếc điều khiển từ xa, thản nhiên nhấn nút để thanh đẩy từ từ tiến sát vào miệng lỗ dâm của Lâm An. Em đang bị trói chặt trên giường trong tư thế quỳ sụp, mông chổng cao, phô bày đóa mẫu đơn đỏ thẫm xăm quanh hậu huyệt đã bị sưng mọng sau những trận khai phá trước đó.
“Hức… không… anh ơi… em sợ… em không muốn cái máy lạnh lẽo này… em muốn anh… anh đụ em đi mà… chồng ơi…” Lâm An nức nở gào thét, nước mắt lã chã rơi trên gương mặt thanh tú. Bàn tay em cố vươn về phía tôi như tìm kiếm một điểm tựa cuối cùng, nhưng chỉ chạm phải không khí.
Tôi phớt lờ lời cầu xin xé lòng đó, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bành gần đó, bắt đầu lật từng trang sách. Một tiếng “pực” khô khốc và nhầy nhụa vang lên khi chiếc máy đột ngột đẩy mạnh khúc silicone lút cán vào sâu trong lòng ruột em.
“A ——— !!! Đau… Chồng ơi cứu em! Nó to quá… xé nát em rồi… hức… dừng lại đi… em xin anh… em chết mất…”
Lâm An hét lên một tiếng xé lòng, cả người em cong lên như một dải lụa bị kéo căng. Gương mặt em trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm những sợi tóc mai bết vào trán. Máy bắt đầu dập liên hồi, nhịp độ từ tốn nhưng đầy sức nặng. Tiếng động cơ “rè rè” hòa cùng tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” chát chúa vang lên liên tục. Chiếc dương vật giả đen bóng thụt ra thụt vào một cách tàn nhẫn, nong rộng từng vách thịt hồng hào, ép sát vào điểm nhạy cảm sâu bên trong lòng ruột em.
Mỗi cú đâm đều mang theo sức mạnh cơ khí tuyệt đối, không có sự nâng niu, không có hơi ấm da thịt. Khối silicone thô to chiếm trọn không gian, nghiền nát từng thớ thịt non mịn vốn đã tơi tả sau buổi tập ở phòng gym. Cảm giác căng tức đến nghẹt thở khiến em khóc không thành tiếng, chỉ còn những nhịp nấc nghẹn ngào. Nhưng khi tôi nhấn nút tăng tốc, nhịp nhấp “phập phập” đều đặn và tàn nhẫn bắt đầu nghiền nát mọi sự kháng cự cuối cùng của em.
Chiếc máy làm việc với sự chính xác lạnh lùng. Mỗi cú đâm đều lút tận gốc, khiến mông em chồm lên phía trước rồi lại bị kéo giật về sau theo thanh thép của máy. Tiếng “cạch, bạch, cạch, bạch” vang lên nhức nhối. Nước nhờn và gel bị ép ra ngoài, văng tung tóe lên khung máy kim loại, nhầy nhụa và dơ bẩn dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.
“Nói đi An An, máy đụ sướng hay anh đụ sướng? Trông em có vẻ rất thích thú với khối silicone đó đấy.” Tôi vẫn không ngẩng mặt lên khỏi trang sách, giọng nói bình thản đến mức tàn nhẫn.
“Hức… chồng… cứu em… nó đâm sâu quá… chạm vào… chạm vào chỗ đó rồi… đau quá… á… á… chồng ơi… cứu…”
Lâm An gào khóc trong tuyệt vọng. Sự cô độc giữa lúc được lấp đầy là một loại hình phạt khủng khiếp nhất đối với em. Em cảm nhận được sức mạnh sắt đá đang cày xới nát bét lòng ruột mình, không có hơi ấm từ lồng ngực tôi, không có những nụ hôn xoa dịu, chỉ có sự rung động điên cuồng làm tê liệt cả sống lưng.
Nhưng trớ trêu thay, cơ thể dâm đãng của em lại bắt đầu phản ứng nồng nhiệt một cách đê tiện. Lỗ dâm của em vô thức co bóp kịch liệt theo nhịp máy, cố gắng mút chặt lấy thứ vật thể đang dày xéo mình. Nước dâm nóng hổi bắt đầu chảy ròng ròng xuống ga giường thành một vũng lớn, mùi vị nồng nặc của dục vọng nguyên thủy phủ kín căn phòng. Sự căng tức đạt đến cực hạn khiến em bắt đầu rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đôi mắt mờ đục bắt đầu trợn ngược.
Tôi cầm điều khiển, dứt khoát nhấn nút tăng tốc lên mức cao nhất. Thanh silicone đen bóng, gân guốc và thô to giờ đây chỉ còn là một bóng mờ màu đen, đâm liên hồi vào lỗ dâm đỏ tía của em với vận tốc kinh người. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên chát chúa, nồng nặc mùi gel bôi trơn và mùi vị dâm dục. Lâm An không còn hét nổi thành tiếng, những tiếng kêu đau đớn ban đầu giờ đây bị nhấn chìm bởi những tiếng rên rỉ vô nghĩa, đứt quãng. Đầu em lắc qua lắc lại liên tục trên gối, mái tóc đẫm mồ hôi bết dính vào vầng trán trắng bệch.
Khoái cảm từ sự tàn phá quá mức, từ sự rung động điên cuồng của máy móc bắt đầu nhấn chìm mọi nỗi đau thể xác đơn thuần.
“Hức… sướng… máy… đụ sướng quá… to quá… đâm nát em rồi… chồng ơi tha cho em… em chết mất… a… a… thả em ra… đâm nát em rồi….”
Lâm An bắt đầu nói những lời dâm loàn trong cơn cực khoái tột độ, sự thẹn thùng thường ngày đã hoàn toàn bị cỗ máy thép nghiền nát. Đóa mẫu đơn đỏ thẫm xăm quanh lỗ nhỏ bị ma sát với cường độ cao đến mức bốc hơi nóng, niêm mạc lòng ruột đỏ hực vì bị nong quá mức đã lộn ngược hẳn ra ngoài (rosebud), bám chặt lấy thanh silicone mỗi khi nó rút ra, rồi lại bị nhồi sâu vào bên trong một cách tàn nhẫn. Cảnh tượng nhục nhã và đê tiện ấy khiến gậy thịt bên trong quần tôi căng cứng đến mức đau nhức, những đường gân xanh nổi rõ theo từng nhịp đập của mạch máu. Nhưng tôi tự nhủ mình không được phép tham gia vào lúc này. Tôi muốn em phải nếm trải đến tận cùng sự trống rỗng, lạnh lẽo khi chỉ được thỏa mãn bởi một thứ kim loại vô tri, không hơi ấm, không nụ hôn.
“Chồng ơi… tha cho em… sướng… sướng chết mất… aaaa!”
Lâm An hét lên một tiếng chói tai, cơ thể em co giật dữ dội theo từng nhịp dập điên cuồng của cỗ máy. Trong trạng thái cực khoái tột độ bị ép buộc, vật nhỏ phía trước của em co thắt kịch liệt, tinh dịch trắng đục phun ra thành tia, tưới đẫm lên vùng bụng phẳng lì và ga giường màu tối. Cùng lúc đó, lỗ nhỏ của em mút chặt lấy khúc silicone như muốn nổ tung, nước dâm và dịch hỗn tạp tràn trề ra ngoài như một con đập bị vỡ, nhỏ giọt xuống tấm đệm ướt sũng. Em lắc đầu trong vô vọng, cơ thể căng cứng trong khi lỗ sau không ngừng co giật, cố gắng tống khứ vật thể lạ ra ngoài nhưng dây xích ở hông giữ chặt em dính liền với cỗ máy, không cho em một đường lui.
Sau gần một tiếng đồng hồ bị con quái vật thép giày vò không ngơi nghỉ, Lâm An hoàn toàn suy kiệt. Em co giật dữ dội một lần cuối, vật nhỏ phía trước phun ra một lượng tinh dịch loãng xen lẫn nước tiểu, tưới đẫm lên đùi và khung máy kim loại lạnh ngắt. Lỗ dâm của em mút chặt lấy thanh silicon trong cơn cực khoái tê dại, cả người lịm đi, gương mặt đờ đẫn không còn sinh khí.
Tôi đứng dậy, bước tới bên giường, tiếng sàn gỗ kêu cọt kẹt trong sự im lặng tĩnh mịch. Tôi thong thả tắt máy, tiếng “rè rè” đột ngột biến mất để lại một khoảng không gian trống rỗng đáng sợ. Tôi tháo dây đai và dứt khoát rút khúc silicon ra. Một tiếng “pực” nhầy nhụa vang lên, kèm theo đó là đống dịch thể hỗn tạp trào ra không dứt. Lỗ dâm của Lâm An lúc này không còn khả năng co rút theo bản năng, nó mở toác ra như một cái hang nhỏ (gape), niêm mạc lòng ruột nát bét, đầy dịch nhầy và những bong bóng trắng xóa dâm loàn.
Tôi bóp mạnh lấy cằm em, ép gương mặt đẫm lệ và mồ hôi ấy phải nhìn thẳng vào tôi, bắt em nhìn xuống mớ hỗn độn nhem nhuốc giữa hai chân mình.
“Nhìn cho kỹ đi An An. Nhìn xem ngay cả một cái máy vô tri, lạnh lẽo cũng có thể làm em nứng đến mức bắn cả nước tiểu ra thế này. Em thật sự là một cái bồn chứa rẻ tiền, một thứ công cụ để phát tiết, em có hiểu không?”
Lâm An nhìn tôi bằng ánh mắt đờ đẫn, đồng tử giãn rộng, chứa đựng một sự phục tùng tuyệt đối và lệ thuộc. Em không chỉ là người yêu của tôi, em là một vật thí nghiệm, một nô lệ đang dần bị sự tàn bạo của tôi và sự lạnh lẽo của máy móc nuốt chửng hoàn toàn. Đóa mẫu đơn tơi tả nơi hậu huyệt vẫn đang run rẩy, mở rộng như một lời mời gọi đầy nhục nhã, chứng minh rằng linh hồn em đã hoàn toàn thuộc về bóng tối mà tôi đã giăng sẵn.