Phòng tập gym riêng ở tầng hầm khu chung cư cao cấp lúc hai giờ sáng im lìm đến mức đáng sợ. Không gian rộng lớn, bao phủ bởi những mảng tường xám lạnh và hệ thống đèn huỳnh quang trắng chói mắt, biến nơi đây thành một sân khấu trần trụi, không có góc khuất cho sự xấu hổ. Mùi cao su từ thảm tập quyện với mùi kim loại của đống tạ sắt tạo nên một bầu không khí nam tính, khô khốc.
Tôi ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đẩy tạ, tay cầm lon bia lạnh, thản nhiên quan sát Lâm An. Hôm nay, tôi bắt em rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ thanh khiết. Em mặc một chiếc áo phông đen rộng thùng thình, vạt áo dài quá hông một chút nhưng bên dưới chỉ là một chiếc jockstrap đen tối giản. Phía trước, bộ phận nhạy cảm bị lớp vải ren mỏng bó sát, còn phía sau, toàn bộ cặp mông trắng nõn nà hoàn toàn trống rỗng, phơi bày đóa mẫu đơn đỏ thẫm xăm quanh lỗ nhỏ – dấu ấn nhầy nhụa mà tôi và Sói đã để lại đêm trước.
Trên cổ em, sợi xích bạc mảnh dẻ ánh lên sắc lạnh dưới đèn huỳnh quang. Tôi khẽ giật đầu xích, tiếng kim loại lạch cạch vang lên sắc lẹm.
“An An, ra giữa phòng đi em. Đứng ngay trước tấm gương lớn kia.”
Lâm An run rẩy bước đi, đôi chân thon dài khép lại đầy e thẹn. Dưới ánh đèn trắng bóc trần mọi chi tiết, làn da em trông nhợt nhạt và mỏng manh như một miếng ngọc quý bị vấy bẩn. Mỗi bước đi, vạt áo phông lại xòe ra, để lộ đóa hoa đỏ rực đang sưng mọng, nhem nhuốc vì chưa kịp khép lại sau trận giày vò kịch liệt.
“Bắt đầu bài tập tối nay đi. Squat mười lần. Mỗi lần xuống phải giữ thật lâu, banh rộng chân ra cho anh nhìn thật rõ.”
Lâm An nức nở, đôi mắt đẫm nước nhìn bóng hình mình trong gương. Em thấy một kẻ lạ lẫm, một nô lệ của dục vọng đang phơi bày nơi thầm kín nhất. Em từ từ hạ thấp trọng tâm, hai chân dang rộng. Khi mông em lùi về phía sau, chiếc áo phông bị kéo căng, để lộ hoàn toàn cái lỗ nhỏ màu hồng tía đang mấp máy theo từng nhịp thở.
“Hức… chồng ơi… xấu hổ quá… đừng nhìn em như vậy… em thấy mình… giống một con đĩ…” Em thút thít, đôi chân run rẩy đến mức tưởng chừng như sắp sụp đổ.
Tôi đứng dậy, tiến lại gần phía sau em, dùng mũi giày da bóng lộn chạm nhẹ vào đóa mẫu đơn đang run rẩy: “Nhìn vào gương đi An An! Nhìn cái lỗ dâm của em kìa. Nó đang mở ra chào mời không khí lạnh lẽo vào bên trong đấy. Em thích cảm giác này mà, đúng không? Thích bị anh nhìn thấu cái bản chất dâm đãng này.”
Lâm An nhìn vào gương, và trong một khoảnh khắc, ánh mắt em thay đổi. Nỗi nhục nhã ban nãy bỗng chốc bị thay thế bởi một luồng điện khoái cảm bệnh hoạn. Khi em squat xuống thật sâu, cái lỗ nhỏ màu hồng tía mở hoác ra một khoảng lớn, phơi bày cả phần niêm mạc lòng ruột đỏ hực đang co thắt liên hồi. Nước nhờn nhầy nhụa bắt đầu rỉ ra, chảy dọc theo khe mông rồi nhỏ xuống sàn gạch bóng loáng một tiếng “tí tách” dâm mỹ.
“Nói cho anh nghe, An An. Em có cảm nhận được lỗ nhỏ của mình đang chảy nước không?” Tôi ghé sát tai em thì thầm, tay khẽ giật sợi xích bạc khiến đầu em ngửa ra sau.
“Có… hức… em thấy rồi… nó đang chảy nước dâm… tha cho em… chồng ơi… ”
Lâm An hoàn toàn sụp đổ. Sự thẹn thùng bị khoái cảm đánh bại. Em tự dùng hai tay vòng ra sau, mỗi tay túm lấy một bên cánh mông trắng ngần mà banh rộng sang hai bên. Đóa mẫu đơn đỏ rực bị kéo giãn đến mức niêm mạc bên trong lộn hẳn ra ngoài. Em bắt đầu tự kích thích mình trước gương, những tiếng rên rỉ dâm đãng vang vọng khắp phòng tập vắng lặng.
“Anh nhìn kìa… nó đang nứng đến mức muốn được đụ… a… to quá… em muốn gậy thịt của anh… đâm nát em đi…”
Em vừa squat vừa tự dùng ngón tay thon dài đâm sâu vào bên trong chính mình, khuấy động đống dịch thể hỗn tạp, tiếng “nhóp nhép” nhầy nhụa vang lên nồng nặc. Sự giằng xé giữa vẻ ngoài thanh tú và hành động dâm loàn tạo nên một khung cảnh thăng hoa đến điên dại.
“Tốt lắm, An An. Giữ tư thế đó.”
Lâm An nhìn vào gương, và trong một khoảnh khắc, ánh mắt em thay đổi. Em thấy mình trong gương – một người đàn ông có vẻ ngoài thanh tú nhưng bên dưới lại trần trụi, nhục nhã. Khi em squat xuống thật sâu, cái lỗ nhỏ màu hồng tía ấy mở hoác ra một khoảng, phơi bày cả phần niêm mạc lòng ruột đỏ hực. Cảm giác không khí lạnh lẽo trong phòng mơn trớn trực tiếp vào bên trong khiến em rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Nước nhờn bắt đầu rỉ ra, nhầy nhụa chảy dọc theo khe mông rồi nhỏ xuống sàn gạch bóng loáng.
Ánh đèn huỳnh quang trắng trong phòng tập gym dưới tầng hầm bóc trần mọi sự thật, chiếu rọi lên tấm lưng trần đẫm mồ hôi và cặp mông trắng muốt đang run rẩy của Lâm An. Không gian lúc này chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của em và tiếng rè rè đơn điệu của hệ thống điều hòa. Mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với mùi cao su và kim loại tạo nên một bầu không khí đặc quánh dục vọng.
“Lấy chiếc tạ tay kia, loại bọc cao su dài ấy. Tự khai phá cho anh xem.”
Tôi lạnh lùng ra lệnh, tay đưa điện thoại lên, ống kính camera chĩa thẳng vào vùng nhạy cảm nhất của em. Lâm An sụp đổ hoàn toàn. Em nhìn chiếc tạ tay hình trụ tròn màu hồng nhạt, lớp cao su mịn màng nhưng lạnh lẽo, rồi lại nhìn sang tôi. Đôi mắt em ngập nước, sự thẹn thùng của một người vợ hiền thục đang giằng xé dữ dội với bản năng dâm đãng đang gào thét trong từng thớ thịt.
Em run rẩy bôi một lớp dầu trơn bóng loáng lên đầu tạ, rồi chậm rãi quỳ sụp xuống, chổng mông về phía gương lớn.
“A… ưm… chồng ơi… xấu hổ lắm… tha cho em được không… em… em không làm được… ưm…”
Tôi không đáp, chỉ đứng yên lặng, ánh mắt sắc lẹm chiếu thẳng vào em qua mặt gương sáng loáng. Cái nhìn ấy chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối, một lời từ chối lạnh lùng khiến Lâm An hiểu rằng em không có đường lui. Em hít một hơi thật sâu, ngón tay thon dài run rẩy đưa vật cứng ấy về phía sau, chạm nhẹ vào đóa mẫu đơn đang sưng mọng, đỏ tía vì dư chấn của những trận làm tình trước đó.
Âm thanh nhớp nháp của dầu bôi trơn vang lên “chọp chẹp” khô khốc trong không gian yên tĩnh. Lâm An tự hướng hậu huyệt về phía ống kính máy quay tôi đang đặt thấp dưới sàn. Em dùng một tay banh rộng cánh mông nõn nà, để lộ ra cảnh tượng cái lỗ nhỏ tham lam đang từ từ bị ép mở. Khi đầu tạ to lớn bắt đầu nong rộng miệng huyệt, làn da xăm hình mẫu đơn bị kéo giãn đến mức trắng bệch, mỏng tang. Từng chút một, cái lỗ nhỏ bị lấp đầy, nó bao bọc lấy vật thể lạ như một sinh vật đói khát đang cố nuốt chửng con mồi.
“Ngoan lắm, tự đâm sâu vào đi. Nói cho anh nghe cái lỗ dâm của em đang thấy thế nào?” Tôi trầm giọng kích thích.
Lâm An bắt đầu nghiện cảm giác này – cảm giác được tự mình phô bày sự tục tĩu của bản thân dưới ánh đèn chói lòa. Em nhìn vào màn hình điện thoại, thấy rõ từng thớ thịt hồng hào bên trong mình đang co thắt dữ dội, ôm chặt lấy khối cao su lạnh ngắt.
“Nó… nó to quá… lấp đầy em rồi… Chồng ơi, em thấy mình dâm đãng quá… hức… nhưng mà sướng… lỗ nhỏ của em đang mút lấy nó này… anh xem đi…”
Sự thẹn thùng bị khoái cảm thị giác đánh bại hoàn toàn. Lâm An bắt đầu điên cuồng tự chơi. Nhịp độ cắm rút của em ngày càng nhanh, mạnh và sâu hơn một cách vô thức. Tiếng tạ tay thụt ra thụt vào “phập phập” nhầy nhụa hòa cùng tiếng rên rỉ đứt quãng của em tạo nên một bản nhạc dục vọng đầy nhục nhã.
“Nói to lên! Em là ai? Em đang làm gì ở đây?” Tôi gằn giọng, tiến lại gần, tay giật mạnh sợi xích bạc quanh cổ khiến em phải ngửa mặt lên nhìn thẳng vào gương.
“Hức… em là… em là vợ dâm của anh… em là con điếm đang tự chơi lỗ dâm trước mặt chồng mình… Chồng ơi… lỗ nhỏ của em chảy nước rồi… nó ngứa quá… nó muốn được chồng chơi… a… a… sướng quá! Đâm mạnh nữa… sâu nữa… nát em rồi!”
Lâm An bắt đầu điên cuồng tự chơi. Trong cơn cực khoái bắt đầu xâm chiếm đại não, em mất đi sự kiểm soát, nhịp độ cắm rút của em ngày càng nhanh, mạnh và sâu hơn một cách vô thức. Tiếng tạ tay thụt ra thụt vào “phập phập” nhầy nhụa, hòa cùng tiếng rên rỉ đứt quãng tạo nên một bản nhạc dục vọng đầy nhục nhã. Chiếc tạ tay bọc cao su dài dường như vẫn chưa đủ để lấp đầy sự trống trải bên trong, khiến em càng rặn mở hậu huyệt, cố gắng nuốt trọn lấy nó tận gốc cho đến khi cán tạ đập mạnh vào cửa mình “bạch bạch”.
Sự nhục nhã đỉnh điểm hòa quyện với khoái cảm tột độ khiến cơ thể em đạt đến giới hạn. Em không cần tôi chạm vào, chỉ bằng việc nhìn thấy bản thân bị một vật vô tri tàn phá trong gương, cơ thể em đã co giật dữ dội. Điểm nhạy cảm bên trong bị chiếc tạ tay nghiền nát, ma sát tạo ra nhiệt lượng khiến lòng ruột nóng bừng.
“Em… em bắn… chồng ơi… em sướng… ưm…. chết mất… cứu em… aaaa!”
Lâm An thét lên một tiếng chói tai, vật nhỏ phía trước co thắt kịch liệt, phun ra từng đợt tinh dịch trắng đục bắn thẳng lên sàn. Cùng lúc đó, lỗ nhỏ của em co rút dữ dội, mút chặt lấy chiếc tạ tay như muốn nghiền nát nó, rồi rặn ra một lượng lớn nước dâm và dịch hỗn tạp tràn trề, nhỏ giọt xuống sàn nhà bóng loáng.
Cái lỗ nhỏ giờ đây mở hoác ra, niêm mạc lòng ruột đỏ hực lộ rõ, không thể khép lại ngay lập tức, trông vừa thảm hại vừa dâm mỹ tột cùng.
Em đổ gục xuống sàn tập lạnh lẽo, người đẫm mồ hôi và dịch tiết, hơi thở đứt quãng như người vừa chết đi sống lại. Mùi vị nồng nặc của tinh dịch và nước dâm phủ kín không gian chật hẹp. Tôi thản nhiên tắt máy quay, tiến lại gần nâng cằm em lên bằng mũi giày, nhìn xoáy vào đôi mắt đang dại đi vì cực khoái của em.
“Video này đẹp lắm, nhìn em dâm loàn hơn bất cứ lúc nào. Anh sẽ gửi cho Sói xem đêm nay em đã ngoan ngoãn tự chơi như thế nào.”
Lâm An lúc này chỉ còn biết nức nở vì dư âm của cực khoái quá mạnh mẽ. Em không còn sợ hãi hay phản kháng, chỉ mệt mỏi tựa đầu vào chân tôi như một con thú nhỏ đã bị thuần hóa. Đóa mẫu đơn tơi tả, sưng mọng đang mở rộng trong gương như minh chứng cho sự sụp đổ hoàn toàn của lý trí. Em đã hoàn toàn hưởng thụ cảm giác bị khống chế, bị bóc trần mọi sự liêm sỉ dưới ánh đèn vàng chói lòa này, cam tâm tình nguyện trở thành một món đồ chơi tiêu khiển trong tay tôi.