Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa dồn dập quất mạnh vào lớp kính cường lực, tạo nên chuỗi âm thanh xập xình cô lập căn hộ tầng 14 khỏi thế giới xô bồ. Bên trong, hơi thở của hai người đàn ông càng lúc càng trở nên gấp gáp, nóng rực.
Trung không để cho Thiện có cơ hội suy nghĩ hay lùi bước. Sức mạnh áp đảo của gã đàn ông mét tám lăm khiến Thiện hoàn toàn bị đóng đinh trên nệm giường. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của anh thô bạo xé mở hai hàng cúc áo sơ mi đen mà Thiện đang mặc, để trần ra khuôn ngực màu trắng sữa mịn màng, tương phản rõ rệt với làn da ngăm đầy phong trần của Trung.
“Ưm… Anh Trung… nhẹ…”
Thiện rên rỉ, thanh âm vỡ vụn khi đôi môi dày của Trung trượt từ xương quai xanh xuống lồng ngực cậu. Anh ngậm lấy một bên đầu ngực nhỏ đang se lại vì kích thích, thô bạo mút mát rồi dùng răng cắn nhẹ. Cảm giác đau đớn đan xen khoái cảm ập đến khiến Thiện ưỡn cong người, các ngón chân bấm chặt vào drap trải giường, bấu chặt lấy bờ vai rắn rỏi của Trung làm trầy một vệt nhẹ.
Bàn tay Trung không ngừng nghỉ, nó trượt dọc xuống cơ bụng phẳng lì đang co thắt liên hồi của cậu sinh viên, thô bạo kéo tuột chiếc quần lót duy nhất trên người Thiện ra. Khi cơ thể cả hai hoàn toàn trần trụi, sự cọ xát da thịt trực tiếp mang đến một sự kích thích điên cuồng.
Trung tách hai chân Thiện ra, ép sát vào hông mình, phần hạ bộ thô dài, căng cứng bừng bừng sức nóng của anh liên tục thúc mạnh vào khe mông căng tròn đầy đàn hồi của cậu, khiến cả căn phòng vang lên những tiếng đụng chạm đầy xác thịt và ám muội.
“Nhìn tôi này, Thiện.” – Trung khàn giọng ra lệnh, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt lấy khuôn mặt đang đẫm mồ hôi và nước mắt sinh lý của cậu nhóc.
Thiện mông lung mở mắt, chiếc răng khểnh cắn chặt bờ môi mỏng để ngăn tiếng rên rỉ quá lớn.
Trong ánh mắt dập dìu xuân tình ấy, Trung nhìn thấy sự thuần phục và cả sự dung túng tuyệt đối dành cho mình.
Anh cúi xuống hôn ngấu nghiến lấy môi cậu một lần nữa, hai thân hình vạm vỡ và thanh mảnh quấn lấy nhau,
Giọng tôi xem chút ngạc nhiên cũng đầy chế diễu
” Con cặc của anh nó …cương cửng.. to .. to.. thật nóng ran luôn”
Con cặc đang cương gần hết, bàn tay của Thiện
” Ngoan quá…anh vào nha ”
Dứt lời, Trung thúc mạnh một cú lút cán vào kẽ đùi đang khép chặt. Khối thịt bự chảng, nặng trịch chui tọt vào trong sự ôm ấp khít khao của da thịt, làm hai hòn bi to trĩu của anh đập liên hồi vào mông tôi.
Tiếng thịt va chạm hòa cùng tiếng nước xả vang lên dâm tục.
” Bạch…bạch …bạch ..”
Cả người anh đổ hẳn lên người tôi một lực lớn khủng khiếp, làm mông tôi rung lên bần bật. Tiếng rên ư ử của cả hai hoà từng đợt
Tiếng rên ư ử của cả hai hòa vào hơi nước từng đợt phả lên cơ thể trần trụi.
” phập bạch… bạch …bạch ”
Anh gầm lên, luồng điện ma sát cơ thể chạy thẳng lên óc
” A..ah…mềm ..khít quá ..Thiện …sướng ..sướng không…”
Tôi không trả lời nổi, chỉ biết rên rỉ ngắt quãng theo từng nhịp thúc bạo liệt của anh. Cơn khoái cảm lên đến tột đỉnh khiến lỗ tiểu của tôi bắt đầu rỉ ra từng dòng tinh dịch . Thở dốc, tiếng rên rỉ dâm đãng
” Uhhhhhh…..Uhhh…nóng quá ”
Cặc anh giờ dâm sâu, căn phòng tràn ngập tiếng duc vong
điên cuồng chìm đắm vào một đêm xuân nồng đượm,kéo dài cho đến khi dông bão bên ngoài hoàn toàn tạnh hẳn.
Sáng hôm sau, những tia nắng sớm của ngày mới lọt qua khe rèm cửa, rọi thẳng vào chiếc giường ngổn ngang bừa bộn. Thiện khẽ cựa mình mở mắt, cảm giác ê ẩm, nhức mỏi từ thắt lưng truyền đến rõ mồn một làm cậu khẽ “suýt” lên một tiếng , lỗ hoa cút căng tức.
Vị trí bên cạnh đã trống không từ lúc nào, nhưng hơi ấm và mùi gỗ trầm hương nam tính của Trung vẫn còn vương vấn trên chăn gối. Thiện chống tay ngồi dậy, kéo chiếc chăn quấn quanh người rồi nhìn xuống cơ thể mình. Khắp nơi từ cổ, ngực cho đến đùi trong đều dày đặc những dấu hickey đỏ thẫm chói mắt – minh chứng cho sự “xử phạt” tàn nhẫn và cuồng nhiệt đêm qua của anh cảnh sát.
Cậu bước xuống giường, chân hơi run rẩy đi tìm phòng tắm. Khi đi ngang qua bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ của Trung, ánh mắt Thiện chợt khựng lại trước một khung ảnh nhỏ bằng gỗ.
Trong ảnh là một đứa trẻ khoảng ba, bốn tuổi có khuôn mặt bụ bẫm, đôi mắt to tròn đen láy cực kỳ giống Trung, đang cười rạng rỡ ôm một chiếc ô tô đồ chơi bằng nhựa. Cạnh đó là dòng chữ nắn nót viết bằng bút mực: “Cu Bon tròn 4 tuổi”.
Thiện đứng nhìn trân trân vào bức ảnh. Ký ức về lời tâm sự lúc ăn lẩu của Trung ùa về. Người đàn ông mạnh mẽ, bá đạo trên giường đêm qua, hóa ra lại mang trên vai gánh nặng của một cuộc hôn nhân tan vỡ và nỗi nhớ con da diết.
Lòng Thiện bỗng mềm nhũn ra, một cảm giác muốn che chở, gắn bó với người đàn ông này dâng lên lấp đầy lồng ngực.
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ phía cửa phòng.
Trung bước vào, trên người đã mặc bộ sắc phục cảnh sát giao thông chỉnh tề màu vàng chanh, chiếc thắt lưng da bản lớn ôm sát vòng eo săn chắc. Anh vừa đi trực ban ca sớm về, trên tay còn xách theo một túi đồ ăn sáng nóng hổi.
Thiện quay người lại, nhìn anh cảnh sát uy nghiêm trước mặt, bất chấp việc mình đang trần trụi dưới lớp chăn, cậu bước tới gần, bất ngờ vòng hai tay ôm chặt lấy thắt lưng của Trung, áp mặt vào lồng ngực vững chãi còn vương chút hơi sương lạnh của anh.
Trung hơi khựng lại trước sự chủ động đầy dính người này của Thiện. Ánh mắt anh dịu lại, một tay xách đồ ăn, tay còn lại luồn vào chăn, vỗ nhẹ lên tấm lưng trần mịn màng của cậu:
“Sao thế? Đêm qua bị phạt chưa đủ, sáng ra lại muốn trêu tôi tiếp à, thầy giáo nhỏ?”
Thiện rúc sâu hơn vào ngực Trung, giọng nói lý nhí nhưng đầy chân thành:
“Không có… Em vừa nhìn thấy ảnh cu Bon rồi. Đáng yêu lắm. Sau này… nếu anh bận đi gác chốt, cứ để em đến chơi và chăm sóc thằng bé cho nhé. Em nói thật đấy, không có văn vở xin xỏ gì đâu.”
Trung nghe những lời ấy, trái tim vốn đã nguội lạnh sau cuộc hôn nhân đổ vỡ bỗng chốc như có một dòng nước ấm áp len lỏi qua.
Anh siết chặt vòng tay, cúi đầu đặt một nụ hôn sâu lên mái tóc còn hơi rối của Thiện, khàn giọng thì thầm:
“Được, đều nghe theo em. Bây giờ vào tắm rửa rồi ra ăn sáng, tôi đưa em đến trường thực tập.”