Định bỗng dừng tay lại, vứt cái xơ mướp vào lu nước. Anh vòng tay ra phía trước, vỗ cái "bộp" vào mông Luân một cái rõ kêu.
— Á! Anh làm cái gì vậy? — Luân giật nảy người, quay phắt lại.
Định đứng sát sạt, khuôn mặt chỉ cách Luân vài tấc. Đôi mắt đen láy của anh nhìn sâu vào mắt Luân, đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng có chút gì đó soi mói, đánh giá.
— Mông căng đấy. Tập gym hả?
Luân nuốt khan tim đập như trống bỏi. Khoảng cách này quá gần. Nó có thể nhìn thấy từng giọt nước đọng trên lông ngực rậm rạp của Định. Và tệ hơn là, "thằng nhỏ" của Định trong cái quần lót ướt sũng đang cương lên, chọc hẳn một cái lều nhọn hoắt, cọ nhẹ vào đùi Luân.
— Anh… anh cũng tập gym hả? — Luân hỏi một câu ngu ngốc để phá tan bầu không khí ngượng ngập.
Định cười lớn, gồng bắp tay lên:
— Gym gì ba cái đồ quỷ đó. Tao vác lúa, cuốc đất, quăng chài riết nó lên thôi. Hàng tự nhiên đó, sờ thử không?
Chưa đợi Luân trả lời, Định đã nắm lấy bàn tay Luân, ịn thẳng lên cơ ngực rắn chắc của mình.
— Sờ đi, cứng ngắc thấy không? Không như cái ngực lép kẹp của mày.
Tay Luân chạm vào làn da trơn láng, nóng hổi, bên dưới là những thớ thịt giần giật. Cảm giác kích thích truyền thẳng lên não. Luân rụt tay lại như bị điện giật, nhưng Định giữ chặt không buông.
— Sao? Sướng không? — Định ghé sát tai Luân thì thầm, giọng khàn đặc
— Mặt mày đỏ hết rồi kìa. Hay là… mày thích con trai?
Câu hỏi của Định như gáo nước lạnh tạt vào mặt Luân. Nó hoảng hốt giằng tay ra, đẩy mạnh Định ra xa.
— Anh… anh nói bậy bạ gì đó! Em trai thẳng 100% nha! Em tắm xong rồi!
Luân vơ vội cái khăn tắm quấn quanh người, chụp lấy quần áo rồi chạy biến vào nhà như bị ma đuổi, bỏ lại Định đứng đó cười ha hả giữa trời nắng chang chang.
Định nhìn theo bóng dáng Luân, ánh mắt thích thú. Anh đưa tay lên vuốt vuốt cằm, lầm bầm một mình:
— Thằng nhóc này… thú vị à nha. Trắng gì mà trắng dữ, sờ đã tay thiệt.
Từ bụi cây gần đó, thằng Vũ lại ló đầu ra, huýt sáo một cái rõ dài:
— Đại ca Định bữa nay "thả thính" dữ ha. Coi chừng thằng nhỏ nó sợ nó chạy mất dép về Sài Gòn bây giờ.
Định quay sang lườm Vũ, múc gáo nước tạt thẳng vào mặt thằng bạn:
— Nhiều chuyện quá mày! Tao trêu nó chút cho vui thôi. Mà công nhận… da nó mát thiệt.
Vũ cười hề hề:
— Coi chừng nha, "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", coi chừng mày bị nó bẻ cong đó con trai.
— Cong cái đầu cha mày! Tao chuẩn men!
Định chửi đổng, rồi dội thêm gáo nước lạnh để hạ hỏa cái thứ đang sưng lên trong quần mình. Sáng sớm mà nhìn thấy da thịt mơn mởn vậy, thằng đàn ông nào mà không phản ứng, Định tự nhủ thầm như vậy để trấn an bản thân.
Nhưng trong nhà tắm, Luân đang dựa lưng vào cửa gỗ, thở hổn hển. Tay nó run run chạm vào chỗ ngực nãy vừa bị Định nắm lấy. Tim nó vẫn chưa ngừng đập. Hình ảnh cơ thể vạm vỡ, ướt át và cái "lều" chào cờ buổi sáng của Định cứ lởn vởn trong đầu nó, không sao xua đi được.
— Chết mày rồi Luân ơi… — Nó thì thầm — Kiểu này sao mà sống nổi 2 tháng đây trời?