Sáu tháng sau.
Chuyến xe Phương Trang cập bến Cà Mau vào lúc xế chiều. Nắng chiều vàng vọt trải dài trên những con kênh rạch chằng chịt, nhuộm màu cho vùng đất mũi một vẻ đẹp hoang hoải và bình yên.
Luân bước xuống xe, hít một hơi thật sâu. Không phải khói bụi Sài Gòn, mà là cái mùi ngai ngái của bùn, của sông nước, và đâu đó thoang thoảng mùi cá khô nướng. Lạ thay, cái mùi từng khiến cậu nhăn mặt giờ lại khiến lồng ngực cậu phập phồng, rạo rực.
— Ê! Công tử! Ở đây nè!
Tiếng gọi oang oang quen thuộc vang lên. Luân quay lại.
Định đứng dựa lưng vào chiếc xe máy Dream "chiến", chân mang dép lào, quần đùi kaki lửng, áo thun ba lỗ khoe trọn bắp tay cuồn cuộn cháy nắng. Hắn vẫn vậy, vẫn cái vẻ phong trần, bụi bặm và… ngon nghẻ đến mức khiến Luân muốn lao vào cắn một cái.
Luân kéo vali chạy tới, miệng cười toét tận mang tai:
— Anh Định!
Định không nói nhiều, hắn bước tới, một tay giật lấy cái vali, tay kia vòng qua eo Luân, nhấc bổng cậu lên như nhấc một bao lúa.
— Đụ má, nhớ mày muốn chết! — Định gầm gừ, vùi mặt vào hõm cổ Luân hít hà giữa chốn đông người — Về trển ăn cái gì mà người thơm phức, da thịt mát rượi vậy nè?
— Buông em xuống… người ta nhìn kìa… — Luân đỏ mặt, nhưng tay thì ôm chặt cứng cổ Định, chân quặp lấy hông hắn.
— Nhìn cái lồn. Tao ôm vợ tao mắc mớ gì ai. — Định hôn chụt một cái rõ to vào má Luân, rồi mới chịu thả cậu xuống — Lên xe! Về nhà lẹ! Tao "đói" lắm rồi.
Trên con đường đê vắng vẻ
Chiếc Dream cũ kĩ gầm rú chạy băng băng trên con đường đất nhỏ xíu, hai bên là rừng tràm bạt ngàn và những vuông tôm trải dài tít tắp.
Luân ngồi sau, vòng tay ôm chặt cứng eo Định, ép sát người vào tấm lưng rộng lớn ướt đẫm mồ hôi. Cậu thò tay vào trong áo ba lỗ của Định, sờ soạng cơ bụng 6 múi cứng ngắc đang phập phồng.
— Anh Định… — Luân thì thầm vào tai hắn, cắn nhẹ vành tai — Mồ hôi anh chua chua… em nhớ mùi này quá.
Định đang lái xe mà rùng mình, tay lái loạng choạng suýt lao xuống mương.
— Đụ má, ngồi yên! Mày sờ mó kiểu đó tao lật xe bây giờ!
— Lật thì tắm vuông tôm. Sợ gì. — Luân cười khúc khích, tay không những không dừng lại mà còn trượt xuống thấp hơn, luồn vào cạp quần đùi của Định.
Bàn tay hư hỏng của Luân nắm lấy dương vật đang ngủ yên trong quần sịp.
— Ồ… nó dậy rồi nè anh. Nhanh dữ.
— Tại mày đó con đĩ! — Định chửi thề, hơi thở bắt đầu dồn dập — Mới gặp chưa được 15 phút mà mày làm tao nứng chịu không nổi rồi.
— Em cũng nứng… — Luân thú nhận, giọng ướt át — Trên xe em cứ nghĩ tới cảnh anh đè em ra… nghĩ tới cái con cặc này đâm vô đít em…
Lời nói dâm dục của Luân như mồi lửa châm vào thùng xăng. Định thắng xe cái KÉT!
Chiếc xe dừng lại ngay giữa đoạn đường vắng hoe, hai bên là lau sậy cao quá đầu người che khuất tầm nhìn.
— Mày thách tao hả Luân? — Định quay lại, mắt đỏ ngầu dục vọng.
— Em đâu có thách… em mời gọi mà. — Luân liếm môi, ánh mắt lúng liếng.
Định gạt chân chống, kéo Luân xuống xe, lôi tuột vào bụi lau sậy rậm rạp bên đường.
— Đụ má, đéo nhịn được về tới nhà nữa! Chơi luôn ở đây!
Hắn đẩy mạnh Luân tựa lưng vào một gốc cây tràm già. Không gian xung quanh chỉ có tiếng gió rì rào và tiếng chim kêu chiều. Một bãi đáp lý tưởng cho những kẻ "ăn vụng".
Định không cởi đồ vì sợ muỗi và sợ mất thời gian, hắn chỉ kéo tuột cái quần thun của Luân xuống đầu gối, rồi vạch quần mình ra.
Dương vật đen thùi lùi, gân guốc của hắn bật ra, sừng sững như cột chống trời, đầu khấc rỉ nước nhờn bóng loáng.
— Bú đi! Bú cho nó bớt căng coi! — Định ấn đầu Luân xuống.
Luân quỳ gối trên nền cỏ, há miệng ngậm trọn lấy dương vật của Định.
Oạp… chụt…
Vị mặn của mồ hôi, vị hăng của nước tiểu sót lại, và cái mùi đàn ông nồng nàn xộc vào mũi Luân. Đây rồi, cái hương vị "quê hương" mà cậu thèm khát suốt 6 tháng qua ở Sài Gòn.
— Ưm… ngon quá… — Luân vừa mút vừa rên rỉ, lưỡi đảo quanh cái đầu khấc.
Định đứng dựa vào cây, ngửa cổ lên trời, tay vò rối mái tóc Luân:
— Đụ má… cái miệng mày… vẫn điệu nghệ như xưa… mút mạnh vô… nuốt cả hai hòn dái đi…
Sau vài phút khẩu dâm, Định không chịu nổi nữa. Hắn kéo Luân đứng dậy, xoay người cậu lại, bắt chổng mông vào gốc cây.
— Tao đụ khô nha. Không có bôi trơn đâu. Chịu nổi không?
— Chịu… anh nhổ miếng nước miếng vô là được… — Luân cong mông lên mời gọi. Cái lỗ hậu hồng hào co bóp chờ đợi.
Định nhổ toẹt bãi nước bọt vào tay, bôi qua loa vào hậu môn Luân rồi thúc mạnh.
— Á!!!